“Lý Nguyệt, chuyện phép xảy một chút sai sót nào, em chắc chắn.”
Điều liên quan đến tương lai của một con .
Lý Nguyệt gật đầu: “Thầy Vương, em chắc chắn, tuyệt đối thể sai , vì lúc đó em khâm phục văn phong của chị học tỷ nên đặc biệt giữ bản gốc, nếu cần đối soát, bây giờ em thể tìm ngay.”
Trước đây khi thấy những bài gửi , cô cảm thấy thể thành tựu văn chương như nhất định tầm thường.
Những bản thảo gốc đó, cô đều sắp xếp và để ở góc sách của tòa soạn tạp chí.
Thầy Vương giám khảo: “Nếu thể bản gốc để đối chiếu thì đương nhiên là nhất.”
Lý Nguyệt xung phong: “Vậy bây giờ em lấy ngay.”
Trên trán Thẩm An Nhu rịn những lớp mồ hôi lạnh dày đặc.
Cái nắng tháng sáu rực rỡ là thế, mà cô thấy lạnh ngắt, m.á.u huyết như chảy ngược.
Cô Lý Nguyệt chạy , hận thể để cô biến mất khỏi thế gian ngay lập tức.
Rất nhanh Lý Nguyệt , mười mấy phút đối chiếu kỹ lưỡng, giám khảo cũng đành đưa câu trả lời.
“Đến cả thói quen dùng từ và phong cách ngắt câu cũng giống hệt , việc đạo văn quá rõ ràng .”
Cũng cần thiết tiếp tục đối chiếu thêm nữa.
“Thẩm An Nhu, em qua đây một chút.”
Thầy Vương gọi cô .
Bản thảo gốc của Thẩm Lê đặt mặt, Thẩm An Nhu trợn trừng mắt.
Cô vạn ngờ cái phụ nữ độc ác Thẩm Lê đem tất cả những bản nháp đây chỉnh sửa một lượt, khi cô gửi cho tòa báo, Thẩm Lê gửi cho giáo viên trong trường.
Mọi nơi đều là những bằng chứng thép, giáng xuống đầu Thẩm An Nhu.
Cô c.ắ.n môi, chằm chằm Thẩm Lê đài.
Giấc mơ trở thành nhà văn của cô , tan vỡ .
Thẩm Lê ngẩng đầu, bình tĩnh đón nhận ánh mắt của đứa em gái .
Sống một đời, trình độ lách của cô sớm còn như .
Những bản thảo khi tinh chỉnh trình độ cao hơn hẳn bản mà Thẩm An Nhu gửi cho tòa báo.
Thầy Vương hận rèn sắt thành thép, lòng đau như cắt: “Bình thường em trông vẻ là một đứa trẻ thông minh, tại chuyện dại dột như ? Thẩm Lê là chị của em, nhưng nếu nó là một xa lạ, thực sự truy cứu vấn đề bản quyền, thì em là phạm pháp đấy!”
Thẩm An Nhu nghẹn một ở l.ồ.ng n.g.ự.c: “Thầy Vương, em...”
“Được , chuyện gì em cần với nữa, chuyện ảnh hưởng quá , thể bao che cho em mặt hiệu trưởng .”
Thẩm An Nhu kinh ngạc trợn tròn mắt.
Chuyện nếu để hiệu trưởng , cô sẽ kỷ luật mất.
Kỳ thi đại học đang đến gần, cô thể mang theo bất kỳ án kỷ luật nào!
“Thầy Vương, em thực sự gì cả! Những bản thảo đều là do em ! Em xong từ hai tháng và luôn để ở nhà! Em, em cũng tại chị em đăng lên trường em nữa.”
Thẩm An Nhu khăng khăng khẳng định bản thảo là do , thầy Vương cô với ánh mắt đau xót: “Em và chị em đúng là kém xa quá.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-khong-the-chay-thoat-chien-gia-nang-luc-manh-lai-kheo-chieu-vo/chuong-118.html.]
Thầy Vương rời , còn tác phẩm của những học sinh khác cần nhận xét, thể vì một Thẩm An Nhu mà lỡ dở cuộc phỏng vấn tuyên truyền xu hướng mới.
Thẩm An Nhu về phía Thẩm Lê.
Khóe môi Thẩm Lê cong cong, ánh mắt mang theo ý , dường như liệu sẽ ngày hôm nay.
Thẩm An Nhu hụt một , trực tiếp ngất đài.
【Thẩm An Nhu điểm phẫn nộ 1000, nhận 1000 điểm tích lũy, thưởng 1000 tệ.】
Cùng với việc Thẩm An Nhu ngã gục, điều khiến tâm trạng càng thêm vui vẻ là giọng thiết của Tiểu Á.
Nhà trường vội vàng gọi xe cấp cứu, đưa Thẩm An Nhu từ đài xuống.
Thẩm Vĩnh Đức thấy động tĩnh bên liền vòng qua nửa hội trường chạy tới.
“Thầy Vương, chuyện là ? Chẳng đang nhận xét tác phẩm của con gái , tự dưng đổi thành khác ?”
Thẩm An Nhu trích dẫn bao nhiêu danh ngôn như thế, chỉ vài câu nhận xét qua loa là xong ?
Thầy Vương Thẩm Vĩnh Đức, cũng thật là bái phục.
Con gái ruột của ông ngất , mà sự chú ý của ông vẫn còn đặt ở việc giám khảo nhận xét bài văn của ai!
“Xếp hạng top 10 cuộc thi , hạng chín Lý Quan, hạng tám Trương Ký.”
Thẩm Vĩnh Đức còn định gì đó thì thấy giám khảo đang công bố những bài văn đoạt giải.
Ông vểnh tai lên .
“Hạng năm Lý Trình, hạng tư Lý Vũ Hân.”
Thứ hạng càng lúc càng tiến về phía , Thẩm Vĩnh Đức cũng càng lúc càng kích động hơn.
Dù ai cũng Thẩm An Nhu chắc chắn là hạng nhất, nhưng càng về , ông càng cảm thấy căng thẳng hơn.
“Hạng nhất, Điền Nạp.”
Danh sách đoạt giải công bố xong, Thẩm Vĩnh Đức sững tại chỗ như một khúc gỗ.
Ông nắm lấy cánh tay thầy Vương: “Không đúng nha thầy Vương, bài văn của An Nhu như tên, các thầy nhầm ?”
Phan Khiết cau mày, lúc đầu còn vỗ tay khen ngợi bài văn của Thẩm An Nhu, cũng là về mới xảy chuyện.
Trước khi ngất Thẩm An Nhu rõ ràng với Thẩm Lê.
Chuyện hôm nay chắc chắn là do con Khương Thư Lan giở trò!
“Trên đây là tất cả các học sinh đoạt giải, mấy em đều ưu tú, là tấm gương sáng đáng để học tập, tuy nhiên ngoài các em , còn một tấm gương phản diện mà nhất định lấy đó răn đe!”
Phó hiệu trưởng là một phụ nữ tuổi, bà mặc bộ váy vest xám, trông vô cùng uy nghiêm.
“Xét thấy học sinh khối mười hai trường là Thẩm An Nhu đạo văn của khác để mưu cầu lợi ích, vi phạm đạo đức công dân, chiếm đoạt thành quả lao động của khác, nay đặc cách xử lý kỷ luật đuổi học! Mời các em học sinh ghi nhớ, trường tuyên truyền xu hướng mới năng lượng tích cực, nhất định thành thật giữ chữ tín, học tập tuy quan trọng nhưng phẩm chất con còn đáng quý hơn!”
Hiện trường xôn xao, tất cả đều kinh ngạc phong cách việc dứt khoát của nhà trường.
Đương nhiên, đối với hình phạt nhà trường dành cho Thẩm An Nhu, đều tâm phục khẩu phục!
Phóng viên liên tục chụp vài tấm ảnh, bao gồm cả cảnh Thẩm An Nhu nhân viên y tế của trường khiêng như khiêng lợn cũng bỏ sót.