Quân Hôn Không Thể Chạy Thoát! Chiến Gia Năng Lực Mạnh Lại Khéo Chiều Vợ - Chương 113

Cập nhật lúc: 2026-01-17 14:41:38
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5gI9xo36

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Thưa lão Thủ trưởng, đây là chuyên gia từ nước ngoài về, đặc biệt mời về để chẩn trị cho Thủ trưởng Chiến.”

 

Người đẩy cửa là chủ nhiệm Trần Tu Minh.

 

Chiến Ngạn Khanh một ngày tỉnh, bác sĩ trong bệnh viện ăn ngủ yên.

 

Khương Thư Lan cực kỳ chừng mực: “Bác Chiến, bác cứ việc , chúng cháu xin phép về ạ.”

 

Ông cụ Chiến gật đầu, sang Chiến Cảnh Hoài, nhắc nhở: “Cảnh Hoài, con tiễn một đoạn.”

 

Rất nhanh đó, những chuyên môn vây quanh giường bệnh của Chiến Ngạn Khanh, bộ sự chú ý của Cố Ngôn Thu đều tập trung lên họ.

 

Thẩm Lê về phía Chiến Ngạn Khanh giường bệnh, nhanh ch.óng thu hồi tầm mắt.

 

Chiến Cảnh Hoài phía dẫn đường, hành lang khu phòng bệnh nặng của bệnh viện yên tĩnh đến mức ngột ngạt.

 

Người đàn ông chỉ mặc một chiếc sơ mi trắng, lớp áo mỏng manh là những thớ cơ bắp cực kỳ mạnh mẽ, tràn đầy sức hút nam tính.

 

Thẩm Lê ngẩng đầu, thấy cánh tay đàn ông lờ mờ thấm chút vết m.á.u.

 

Anh thương ?

 

Bước chân Chiến Cảnh Hoài khựng .

 

Khương Thư Lan và Thẩm Lê kịp thời dừng bước.

 

Chỉ thấy Chiến Cảnh Hoài lấy từ trong chiếc áo khoác vắt tay một cuốn sổ tay: “Tiểu Lê, đây là những kiến thức trọng tâm do thủ khoa khối tự nhiên năm ngoái của quân đội tổng kết, nghĩ lẽ sẽ giúp ích cho em.”

 

Thẩm Lê ngẩng đầu, ánh mắt đầy nghi hoặc.

 

Sao đột nhiên… tránh hiềm nghi nữa ?

 

Giống như biến thành một khác .

 

Thẩm Lê cuốn sổ tay một cái, cuốn sổ lật đến mức cũ.

 

Chắc hẳn là thường xuyên lấy ôn tập, thể thấy chủ nhân của nó coi trọng nó.

 

Cô nhận lấy cuốn sổ, nhanh ch.óng cúi đầu: “Cảm ơn .”

 

Giọng cô nhẹ, mềm.

 

Câu cảm ơn dường như thể gió thổi tan mất.

 

Chiến Cảnh Hoài gì, Thẩm Lê khẽ hắng giọng: “Anh Chiến, thấy dường như thương? Nếu đây từng xử lý thì vẫn cần xử lý hai.”

 

Anh vốn dĩ dị ứng kháng sinh, thể để vết thương cũ tích tụ.

 

Nếu , vết thương cũ kéo dài năm qua tháng nọ sẽ suy sụp cơ thể .

 

Chiến Cảnh Hoài theo tầm mắt của Thẩm Lê một cái, lúc mới cảm thấy một tia đau đớn muộn màng.

 

Người đàn ông chằm chằm khuôn mặt kiều diễm như nhỏ nước , trầm giọng hỏi: “Viên d.ư.ợ.c của em—”

 

“Chỉ đưa cho thiết nhất ?”

 

Sự nghi hoặc của Thẩm Lê hiện rõ mặt.

 

Dược ?

 

Người thiết nhất?

 

Cái gì với cái gì thế ?

 

Khương Thư Lan đưa một tay lên môi, liên tục ho khan.

 

Cái đứa con gái thiếu dây thần kinh của bà ơi.

 

Thẩm Lê vỗ vỗ lưng Khương Thư Lan: “Mẹ, khỏe ạ?”

 

Khương Thư Lan nắm lấy tay Thẩm Lê, khẽ dùng lực.

 

Thẩm Lê hề nhận , vẫn còn vẻ mặt đầy lo lắng bà.

 

Ám hiệu thất bại, Khương phu nhân đành thẳng: “Lê Lê, Chiến của con đặc biệt tìm những thứ giúp con, lời cảm ơn suông của con là quá thiếu thành ý ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-khong-the-chay-thoat-chien-gia-nang-luc-manh-lai-kheo-chieu-vo/chuong-113.html.]

 

Chiến Cảnh Hoài khéo thương, Thẩm Lê khéo chế t.h.u.ố.c.

 

Ông trời bày sẵn đường tắt mặt cô .

 

Cái đứa con gái ngốc nghếch của bà vẫn guồng nữa.

 

Thấy ánh mắt hiệu của Khương Thư Lan, Thẩm Lê phản ứng .

 

Cô cất kỹ cuốn sổ tay, từ túi trong áo sơ mi lấy một chiếc lọ sứ nhỏ màu trắng: “À đúng , Chiến, loại t.h.u.ố.c lẽ ích cho vết thương của .”

 

Thế coi như trả cái ân tình cuốn sổ tay .

 

Thẩm Lê Khương Thư Lan một cái.

 

Quả hổ là cô, thật cơ trí!

 

Khương Thư Lan: …Đứa con gái đơn độc của bà đúng là hết t.h.u.ố.c chữa.

 

Dựa thực lực để độc mà!

 

Thẩm Lê đưa t.h.u.ố.c tới, Chiến Cảnh Hoài tự nhiên từ chối.

 

Anh đưa tay nhận.

 

Đầu ngón tay hai chạm .

 

Một luồng điện bắt đầu lan tỏa.

 

Ánh mắt Thẩm Lê hoảng loạn né tránh, thứ tình cảm lạ lẫm khiến cô đặc biệt thích ứng .

 

Khương Thư Lan đúng lúc lên tiếng, phá vỡ bầu khí ngượng ngùng: “Cảnh Hoài, bố con ở hiền gặp lành, cũng đừng quá lo lắng, tiễn tới đây thôi , dì và Lê Lê xe đạp tới, xin phép về đây.”

 

Chiến Cảnh Hoài hiểu ý Khương Thư Lan, gì thêm.

 

Chỉ Thẩm Lê thêm một cái, đó mới mở lời: “Vâng, hai đường cẩn thận.”

 

Dõi mắt Thẩm Lê và Khương Thư Lan rời , đôi mắt đen láy của Chiến Cảnh Hoài cụp xuống.

 

Đầu ngón tay thon dài của đàn ông nắm c.h.ặ.t chiếc lọ sứ mang theo nhiệt độ cơ thể của Thẩm Lê.

 

Nhẵn nhụi, mảnh mai yếu ớt, mang theo ấm nhàn nhạt.

 

Còn mùi d.ư.ợ.c hương thoang thoảng giống hệt cô.

 

Đầu ngón tay chai sần của đàn ông khẽ vê nhẹ, dường như là từ làn da mịn màng mềm mại của cô bé lướt qua từng tấc một .

 

Thứ tình cảm thầm kín trong cuộc tiếp xúc cơ thể ngắn ngủi , bắt đầu sinh sôi nảy nở một cách ngang tàng.

 

Chương 93 Thẩm Lê liên hệ tòa soạn, tặng Thẩm An Nhu một món đại lễ

Trên đường về, Khương Thư Lan đầy vẻ lo lắng.

 

“Chú Chiến của con bình thường về nhà, thương nặng thế , ông nội Chiến khó tránh khỏi sốt ruột, dạo con đang chuẩn thi đại học, đừng tới phiền ông nội Chiến nữa nhé.”

 

Hai con mỗi đạp một chiếc xe đạp, cái nóng của tháng Sáu hầm hập, Khương Thư Lan dặn dò suốt cả quãng đường.

 

Thẩm Lê gật đầu: “Con , con cũng nghĩ thế.”

 

Vừa về tới đầu ngõ, bà đại Trương từ xa thấy hai con bắt đầu dò hỏi tin tức.

 

“Mẹ Lê Lê, hai về ? An Nhu và Chiến Dật Hiên mấy ngày tới sẽ định chuyện hôn sự, chuyện chị ?”

 

Khương Thư Lan mù mờ hiểu gì, Chiến Dật Hiên thế mà thỏa hiệp ?

 

mà cũng , chuyện của hai đứa trẻ ầm ĩ tới mức ai ai cũng , chuyện định xong sớm thì cũng yên tâm.”

 

Người phụ nữ tóc xoăn cầm quạt nan quạt phạch phạch, luồng gió thổi qua mang theo nóng: “ Lê Lê , chuyện đính hôn lớn như thế của hai đứa trẻ, chị và Lê Lê dù cũng về chứ nhỉ?”

 

Bà đại Trương vui, lườm bà một cái: “Dù là chuyện lớn bằng trời thì những chuyện thối nát Thẩm Vĩnh Đức cũng đáng tha thứ, dựa cái gì mà vì con cái mà bắt Thư Lan về chịu nhục nhã chứ?”

 

Thẩm Lê trong lòng thầm giơ ngón tay cái tán thưởng bà đại Trương.

 

“Chuyện của bọn trẻ cứ để bọn trẻ tự quyết định là , với tư cách là , cũng chỉ thể chúc phúc thôi.”

 

 

Loading...