Quân Hôn Không Thể Chạy Thoát! Chiến Gia Năng Lực Mạnh Lại Khéo Chiều Vợ - Chương 111

Cập nhật lúc: 2026-01-17 14:41:36
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2g4whx4Rfl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thẩm Lê định rời thì thấy giọng của lão Chiến từ xa vọng .

 

“Ấy chà, bao nhiêu , mấy ngày nay bận, đợi lúc nào rảnh ông hãy qua đây đ.á.n.h cờ với , , .”

 

Tiếp đó là ông cụ Mục ông cụ Chiến cưỡng ép đẩy ngoài.

 

lão Chiến, năm xưa ở Triều Tiên nếu cõng ông , bây giờ ông vùi ở cái hốc hẻm nào , chỉ là gặp tiểu thần y một chút, ông liền lật mặt nhận ?!”

 

Ông cụ Mục đau lòng lên án lão Chiến, nhưng thấy mắt ông sáng lên, ngay đó là vẻ mặt đầy chột .

 

Ông theo hướng ánh mắt đó, thấy một cô bé ngoài cửa ôm một chồng tài liệu, trông vẻ như định rời .

 

Ông cụ Chiến thủ nhanh nhẹn, một bước sải dài tới!

 

Ông mặt mày quan tâm : “Lê Lê, đến cửa nhà ? Bên ngoài nóng, mau nhà, mau nhà!”

 

Ông cụ Mục: “…”

 

Thật là chuyện lạ nha.

 

Biết bên ngoài nóng mà còn nóng lòng đẩy ông ngoài.

 

Lão già chẳng nể nang chút nào cho cái già của ông cả.

 

mà, khoan

 

ông bỏ lỡ thông tin quan trọng gì !

 

“Lê Lê?” Ông cụ Mục bừng tỉnh đại ngộ: “Cháu chính là tiểu thần y! Cháu là Thẩm Lê?”

 

Trời đất ơi!

 

Ngày đêm mong mỏi, cuối cùng cũng trông thấy cô bé !

 

Chương 91 Ghi nhớ, Lê Lê chính là em gái ruột của cháu

Ông cụ Chiến bên che, bên chắn.

 

Ông cụ Mục thấy chiêu phá chiêu.

 

Thẩm Lê hai ông cụ giống như đang nhảy múa ở đây , múa may cuồng.

 

Tứ chi dường như theo sự điều khiển, cử động một chút là các khớp xương kêu răng rắc.

 

mà hoa cả mắt, mù mờ hiểu gì: “Ông nội Chiến, đây là…?”

 

Ông cụ Mục vòng qua lưng ông cụ Chiến: “Thẩm Lê , tới để cảm ơn ơn cứu mạng của cháu đây, cái viên d.ư.ợ.c nhỏ đó của cháu đúng là thứ , nếu nó thì hôm nay là lễ đầu thất của !”

 

Mục Vân Tiêu nhíu mày: “Ông nội.”

 

Không nên những lời may mắn như ở nhà khác chứ.

 

Mục Vân Tiêu mở lời, ông cụ Mục chợt nhớ hôm nay mang theo một cái “đuôi nhỏ”.

 

Ông Mục Vân Tiêu, Thẩm Lê, càng càng thấy vui mừng.

 

“Vân Tiêu, cháu hãy ghi nhớ khuôn mặt của Lê Lê, con bé chính là em gái ruột của cháu! Đứa nào mà dám bắt nạt con bé, cháu cứ việc nện c.h.ế.t nó cho ông!”

 

Mục Vân Tiêu đen mặt.

 

Sao cứ cảm giác như lột sạch đồ mặt nhỉ?

 

Trên khuôn mặt đầy nếp nhăn của ông cụ Mục tràn đầy vẻ hiền từ vốn chỉ dành cho khi đối diện với v.ũ k.h.í kiểu mới:

 

“Lê Lê , chuyện của cháu cũng chính là chuyện của nhà họ Mục chúng , khó khăn gì cứ việc lên tiếng, Mục của cháu ở đây, xem ai dám cháu thoải mái!”

 

Mục Vân Tiêu đối diện với ánh mắt trong veo của Thẩm Lê, ánh mắt cô như ánh trăng thanh khiết.

 

Chỉ một cái thôi cũng khiến trái tim khẽ run rẩy.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-khong-the-chay-thoat-chien-gia-nang-luc-manh-lai-kheo-chieu-vo/chuong-111.html.]

Yết hầu Mục Vân Tiêu khẽ lăn lên lộn xuống, giọng lớn: “Em gái Thẩm Lê.”

 

Anh gọi xong, chỉ cảm thấy tai nóng bừng.

 

Giống như là món tai lợn trộn ớt cay nồng .

 

Thẩm Lê phản ứng của cho bật , khóe môi cong lên, đôi mắt híp thành hình trăng lưỡi liềm.

 

Được nhiều khen như , cô chút ngượng ngùng: “Dạ ạ, ông nội quá lời , cháu giúp việc là ạ.”

 

Hai trẻ tuổi tuổi tác tương đương, lão Chiến trong lòng chuông cảnh báo vang lên dữ dội, chỉ sợ hai đứa tình ý thắm thiết!

 

Vào lúc , ông cụ Chiến hận thể cào rách mặt ông cụ Mục !

 

“Được , cũng gặp , mau thôi!”

 

Ông cụ Mục im như phỗng, hận thể hôm nay ăn vạ luôn ở đây: “Lê Lê , cháu gầy quá, trong sân nhà ông Mục trồng nhiều cây ăn quả, cháu qua nhà ông Mục ở vài ngày ?”

 

Ngọn lửa chiến đấu của ông cụ Chiến thắp sáng: “ cái lão già , ông đằng chân lân đằng đầu đúng ? Ông cướp t.h.u.ố.c của còn cướp cháu dâu… cháu gái hả? Cút cút cút!”

 

Nếu vì để bảo vệ cái mạng già của lão Mục đầu trọc , viên d.ư.ợ.c quý giá như thế ông một viên cũng cho.

 

Giờ thì , ông còn dám nhắm cả nữa cơ ?!

 

Đây là hành vi Tào Thặc gì thế !

 

Ông cụ Mục trợn trừng mắt, Thẩm Lê vội vàng hòa giải: “Cháu vẫn còn một ít đây ạ, ông nội Mục nếu cần thì thể lấy thêm một ít mang về.”

 

Ông cụ Mục hớn hở: “Cháu gái , cháu đúng là ngôi may mắn nhỏ của ông mà.”

 

Ông cụ Chiến một tay ấn nhân trung.

 

Xong , bầu trời của ông sụp đổ .

 

Cái đồ hổ còn tự xưng là ông nội nữa chứ!

 

Ông cụ Chiến định bộ ngất , Thẩm Lê đưa tới một chiếc lọ sứ nhỏ màu xanh nhạt khác: “Ông nội Chiến, cái là của ông ạ.”

 

Ông cụ Chiến sang lão Mục, ánh mắt oán niệm.

 

Thẩm Lê hạ thấp giọng: “Trong lọ của ông nhiều hơn bên mười mấy viên lận đó, cháu với ông nhất, với khác đều là giả vờ thôi ạ.”

 

Ông cụ Chiến Thẩm Lê một cái, cô gật đầu khẳng định.

 

Trong nháy mắt, gò má ông cụ Chiến suýt nữa thì bay lên trời, khóe môi nhếch lên suýt tận mang tai!

 

Khiến ông cụ Mục mà thấy xót cả ruột.

 

Ông cụ Chiến tâm trạng sảng khoái, hếch mặt lên ông cụ Mục:

 

“Thôi , lão Mục, cái coi như tặng ông, t.h.u.ố.c thì nhắm nữa đấy.”

 

Nếu ông thật sự sẽ mộ tổ nhà lão Mục mà c.h.ử.i rủa cho xem.

 

Ông cụ Mục nhếch mép , kịp ông cụ Chiến dỗ lừa đẩy ngoài: “Hôm nay còn sớm nữa, ông mau về nghỉ ngơi , lát nữa nóng quá trúng nắng phí mất một viên t.h.u.ố.c.”

 

Chuyến uổng, ông cụ Mục trong lòng đắc ý, cũng so đo với lão Chiến nữa.

 

Ông thò đầu cửa: “Cháu gái, đợi ông tới thăm cháu nhé.”

 

Ông cụ Chiến trợn trừng mắt, suýt nữa thì tháo giày đ.á.n.h .

 

Cái đồ cẩu tặc! Ông còn dám ?

 

Mục Vân Tiêu dìu ông cụ Mục thật nhanh, tránh khỏi đòn tấn công bằng ánh mắt của ông cụ Chiến.

 

Trong nhà cuối cùng cũng yên tĩnh trở , ông cụ Chiến dìu xuống ghế sofa.

 

 

Loading...