Quân hôn định mệnh: tỉnh dậy có chồng - Chương 5

Cập nhật lúc: 2026-02-12 14:11:25
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau vụ bê bối tài chính tại xí nghiệp, danh tiếng của trong khu gia đình quân đội đổi ch.óng mặt. Những lời xì xào về một cô vợ ghen tuông, nông nổi dần thế bằng sự nể trọng dành cho một nữ cán bộ tài vụ sắc sảo, cương trực. Thế nhưng, đối với , sự đổi quan trọng nhất ở ánh mắt của đời, mà ở bầu khí bên trong căn hộ nhỏ của chúng .

Lục Trình vốn là đàn ông của kỷ luật và những quy tắc thép, nhưng dạo gần đây, nhận những quy tắc đang dần nới lỏng mặt . Anh còn thức dậy sớm lẳng lặng rời như một bóng ma nữa. Thay đó, sẽ nán một chút, chờ tỉnh giấc để cùng ăn bữa sáng đơn giản, hoặc đôi khi là lặng yên thu xếp sổ sách bên bàn việc. Sự sủng ái của ồn ào, nó thấm đẫm trong từng hành động nhỏ: là chiếc áo khoác đắp lên vai khi đêm muộn, là bàn tay khẽ chạm tóc khi khen ngợi sự kiên cường của tại xí nghiệp.

Chính sự đổi đẩy Bạch Tuyết Nghi cảnh khốn cùng. Kế hoạch "ngã cầu thang" những chia rẽ chúng mà còn trở thành bàn đạp để Lục Trình công khai bảo vệ đơn vị.

Một buổi chiều cuối tuần, đoàn văn nghệ tổ chức buổi tập luyện mở cửa để chuẩn cho hội diễn quân. Lục Trình mời đến dự với tư cách đại diện đơn vị. Anh , ánh mắt mang theo sự trưng cầu ý kiến hiếm hoi: "Nếu em thấy thoải mái, chúng thể ."

mỉm , chỉnh cổ áo quân phục cho : "Đi chứ. Em xem nghệ sĩ ưu tú biểu diễn mà."

Khi chúng bước hội trường, gian bỗng chốc trở nên xôn xao. Lục Trình tự nhiên đặt tay lên eo , một động tác đ.á.n.h dấu chủ quyền đầy tinh tế nhưng cũng vô cùng mạnh mẽ. thể cảm nhận ấm từ bàn tay xuyên qua lớp áo mỏng, khiến trái tim đập nhanh một nhịp.

Bạch Tuyết Nghi đang ở giữa sân khấu, trong bộ trang phục múa rực rỡ nhất. Thế nhưng, khi thấy cảnh tượng chúng sánh bước bên , động tác xoay của cô khựng nửa nhịp. Đối với một diễn viên múa chuyên nghiệp, đó là một sai lầm c.h.ế.t . Âm nhạc vẫn tiếp tục, nhưng tiết tấu của cô hỗn loạn.

Buổi tập kết thúc sớm trong sự hài lòng của đạo diễn. Bạch Tuyết Nghi bước xuống sân khấu, gương mặt trang điểm cầu kỳ nhưng giấu nổi sự hốc hác. Cô thẳng về phía chúng , ánh mắt còn vẻ dịu dàng giả tạo mà tràn đầy sự cam tâm.

“Chị Noãn.” Cô gọi tên , giọng run rẩy, “Chị thật sự may mắn. Có lẽ vì chị nghề kế toán, nên chị giỏi tính toán cả trong công việc lẫn… tình cảm.”

thẳng mắt cô , sự bình tĩnh của một tài vụ giúp chút d.a.o động: “Trong kế toán, nếu liệu gốc sai thì dù tính toán thế nào cũng thể cho kết quả đúng. Tuyết Nghi, em sai từ bước đầu tiên .”

Bạch Tuyết Nghi c.ắ.n môi, sang Lục Trình bằng ánh mắt đẫm lệ: “Anh Trình, thật sự quên hết những chuyện đây ? Nếu chị xuất hiện đột ngột, chúng vốn dĩ một kết cục khác.”

Lục Trình chắn nhẹ , giọng của trầm và lạnh như băng tuyết: “Bạch Tuyết Nghi, một và sẽ nhắc . Không cái gọi là ‘vốn dĩ’. cưới Tô Noãn vì cưới cô . Từ đến nay, trong kế hoạch tương lai của từng tên em. Mong em tự trọng và tập trung công việc của .”

Câu giống như một nhát d.a.o chí mạng c.h.ặ.t đứt ảo tưởng cuối cùng của cô . Bạch Tuyết Nghi sững sờ, mặt trắng bệch, cuối cùng chỉ đầu chạy trốn khỏi hội trường trong tiếng xì xào của đồng nghiệp.

Trên đường về nhà, trời bỗng đổ cơn mưa rào mùa hạ. Những giọt nước đập cửa kính xe jeep tạo thành những âm thanh đều đặn. Không gian trong xe yên tĩnh đến mức thể thấy nhịp tim của chính .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-dinh-menh-tinh-day-co-chong/chuong-5.html.]

"Anh thật chứ?" phá vỡ sự im lặng, "Anh cưới em vì , chứ vì trách nhiệm hộ khẩu?"

Lục Trình thắng xe cổng khu gia đình. Anh ngay mà màn mưa trắng xóa mặt. "Ban đầu đúng là vì trách nhiệm. Tô Noãn, trách nhiệm của là bảo vệ đất nước, cần hy sinh cả đời để đổi lấy một cái hộ khẩu cho một quan tâm."

Anh sang , ánh mắt sâu thẳm như vực thẳm nhưng chứa đựng một sự dịu dàng khiến run rẩy. "Anh quan sát em từ lâu khi cưới. Sự điềm tĩnh, rạch ròi và bản lĩnh của em mới là thứ khiến quyết định báo cáo tổ chức. Anh chỉ ngờ là... em ly hôn ngay khi tỉnh ."

bật , cảm thấy lòng nhẹ tênh như trút bỏ gánh nặng nghìn cân. Hóa , trong cuộc giao dịch , mới là "sập bẫy" bởi sự chân thành của .

Đêm đó, mưa vẫn ngừng rơi ngoài cửa sổ. Trong căn phòng ngủ quen thuộc, lặng chiếc giường đôi. Lục Trình bước khi tắm rửa sạch sẽ, mùi hương xà phòng thanh sạch và ấm từ cơ thể tràn ngập căn phòng.

Anh chiếc giường, . Hai chiếc gối ôm vẫn đó như một ranh giới cuối cùng giữa chúng .

"Tô Noãn." Anh gọi khẽ, bước gần .

ngước , cảm nhận thở của phả nhẹ lên trán. "Vâng?"

"Ranh giới ... em định giữ đến bao giờ?" Bàn tay đặt lên eo , kéo gần hơn một chút.

cảm thấy mặt nóng bừng, nhưng đôi tay vô thức vòng qua cổ . "Em nghĩ... tài vụ cũng cần linh hoạt. Có những khoản nợ cần đòi, và những ranh giới... sinh là để phá bỏ."

Lục Trình gì thêm. Anh cúi xuống, nụ hôn của còn lạnh lùng mang tính thăm dò như , mà nó nồng nàn, chiếm hữu và tràn đầy khao khát. nhắm mắt , để mặc bản chìm đắm trong cảm xúc từng .

✧ Tịch Mặc Tĩnh Du Team ✧
Viết cho những người còn mang theo quá khứ, và đọc trong những lúc lòng cần một khoảng im lặng.

Hai chiếc gối ôm gạt mạnh sang một bên, rơi xuống đất trong bóng tối. Đêm đó, trong ấm nồng nàn của đàn ông quân nhân, nhận rằng xuyên là một bi kịch. Đó là sự sắp đặt của định mệnh để tìm thấy mảnh ghép còn thiếu của đời —một đàn ông thể che chở cho bão giông, và cũng là khiến trái tim khô khan của một nàng kế toán đầu rung động mãnh liệt đến thế.

Sáng hôm tỉnh dậy trong vòng tay , nắng sớm xuyên qua khe cửa, khẽ mỉm . Ba năm khảo nghiệm? Không, lẽ sẽ cần cả đời để hiểu hết đàn ông mang tên Lục Trình .

Và cuộc sống thực sự của chúng , bây giờ mới chính thức bắt đầu.

Loading...