Quân hôn định mệnh: tỉnh dậy có chồng - Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-02-12 14:10:56
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

4.

Sau khi xuất viện thứ hai, vết thương trán bắt đầu lên da non, để một vết sẹo nhạt mà mỗi khi soi gương, tự nhắc về một "khoản nợ" cần thanh toán sòng phẳng. Lục Trình chăm sóc chu đáo, nhưng sự quan tâm của nồng nhiệt kiểu lời hoa ý mật mà thiết thực như một bản kế hoạch tác chiến. Anh sẽ hỏi đau , nhưng mỗi sáng khi lên đơn vị, đều đặt sẵn một bát cháo nóng và các loại t.h.u.ố.c bổ ở vị trí dễ thấy nhất bàn.

Sự yên tĩnh trong khu gia đình quân đội kéo dài lâu. Khi sức khỏe hồi phục, quyết định trở xí nghiệp may mặc nơi đang công tác. Với , dù ở thời đại nào, tự do tài chính cũng là nền tảng của sự tự tin. Hơn nữa, những con khô khan chính là thế giới mà nắm quyền kiểm soát tuyệt đối.

Xí nghiệp may mặc nơi việc cách khu quân đội xa. Ngay buổi sáng đầu tiên , cảm nhận một bầu khí mấy bình thường. Những ánh mắt né tránh, những tiếng xì xào ngưng bặt khi bước phòng tài vụ.

“Ơ, Tô Noãn đấy ? Tưởng cô nghỉ dưỡng thương thêm vài tháng nữa chứ.”

Người lên tiếng là bà Trương, trưởng phòng tài vụ—một phụ nữ ngoài bốn mươi với đôi mắt sắc lẹm và thói quen đeo kính gọng vàng trễ xuống mũi. Bà vốn ưa gì , phần vì trẻ tuổi nhưng việc quá rạch ròi, phần vì cái danh "vợ đội trưởng" khiến bà cảm thấy lép vế.

mỉm , đặt túi xách lên bàn: “Cảm ơn trưởng phòng quan tâm, vết thương nhỏ thôi, ảnh hưởng đến việc đối soát sổ sách ạ.”

Vừa xuống, thấy bàn là một xấp chứng từ cao ngất ngưởng. Đó là báo cáo quyết toán vật tư của quý —thứ mà lẽ thành từ lúc còn viện. hiểu ngay, đây là đòn "phủ đầu" mà bà Trương dành cho .

phàn nàn, lẳng lặng cầm chiếc bàn tính gỗ, bắt đầu lao thế giới của những con . Tiếng lạch cạch của những hạt bàn tính vang lên đều đặn, nhịp nhàng. Trong đầu , các con bắt đầu nhảy múa và tự động sắp xếp đúng vị trí của chúng.

Một giờ, hai giờ, ba giờ trôi qua. Đột nhiên, ngón tay khựng ở một tờ hóa đơn mua vải kaki từ kho vận tải địa phương.

Dưới góc của một kế toán lâu năm, nhận thấy một sự bất hợp lý vô cùng tinh vi. Đơn giá nhập kho cao hơn giá thị trường 5%, nhưng khối lượng hao hụt trong quá trình vận chuyển ghi nhận ở mức tối đa cho phép. Điều qua thì hợp lệ, nhưng khi đối chiếu với lượng sản phẩm đầu , bảng cân đối bỗng chốc "lệch" một khoản nhỏ.

bắt đầu lật ngược đống sổ sách cũ của hai quý . Những con dối, chúng đang phơi bày một lỗ hổng tài chính che đậy khéo léo. Một khoản tiền chênh lệch đang chảy túi ai đó thông qua việc "thổi giá" vật tư và "khai khống" hao hụt.

“Tô Noãn, xong mà cứ lật qua lật sổ cũ thế?” Bà Trương bước đến, giọng đầy vẻ soi mói.

ngước lên, ánh mắt bình thản nhưng sắc bén: “Trưởng phòng, em thấy báo cáo vật tư quý chút sai sót về đơn giá nhập. Em đang đối chiếu với báo cáo cũ để xem nhầm lẫn ở .”

Bà Trương biến sắc, nhưng nhanh ch.óng lấy vẻ trịch thượng: “Cô mới , đầu óc tỉnh táo thì đừng bừa. Đó là những chứng từ lãnh đạo ký duyệt, cô cứ việc nhập liệu máy .”

đáp , nhưng trong lòng câu trả lời. Thái độ của bà càng khẳng định nghi ngờ của là đúng. Trong nghề tài vụ, khi thấy một lỗ hổng, nếu bạn nhắm mắt ngơ, bạn chính là đồng lõa. nếu bạn lên tiếng mà bằng chứng thép, bạn sẽ là kẻ đào thải.

Chiều hôm đó, Lục Trình đến đón . Thấy đăm chiêu, hỏi khẽ khi xe đang lăn bánh: “Công việc thuận lợi ?”

, quyết định : “Lục Trình, em phát hiện xí nghiệp dấu hiệu gian lận tài chính. Khoản tiền nhỏ, và nó liên quan đến cả đơn vị cung ứng vận tải phía bên quân đội quản lý.”

Lục Trình thắng gấp xe bên lề đường. Anh xoay , ánh mắt trở nên vô cùng nghiêm túc. “Em chắc chắn chứ? Đây chuyện đùa .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-dinh-menh-tinh-day-co-chong/chuong-4.html.]

“Em là tài vụ. Con thể giả, nhưng logic của dòng tiền thì .” mở cuốn sổ nhỏ ghi chép tay cho xem. “Anh , đây là mức hao hụt định mức, còn đây là thực tế. Chênh lệch đủ để nuôi cả một tiểu đội trong một tháng đấy.”

✧ Tịch Mặc Tĩnh Du Team ✧
Viết cho những người còn mang theo quá khứ, và đọc trong những lúc lòng cần một khoảng im lặng.

Lục Trình im lặng những con vạch . Anh hiểu sâu về kế toán, nhưng hiểu về logic của sự thật. Anh gật đầu: “Nếu em dám khẳng định, sẽ giúp em điều tra từ phía đơn vị vận tải. ở xí nghiệp, em tự cẩn thận.”

Những ngày đó, xí nghiệp trở thành một bãi chiến trường ngầm. Bà Trương bắt đầu tìm cách cô lập , giao cho những việc lặt vặt và liên tục gây khó dễ. Thậm chí, lời đồn về việc "dựa chồng để hạch sách lãnh đạo" bắt đầu lan rộng.

Đỉnh điểm là buổi họp tổng kết tháng. Trước mặt giám đốc xí nghiệp và thể nhân viên, bà Trương công khai chỉ trích việc chậm trễ, để tồn đọng sổ sách và thường xuyên đưa những nhận định vô căn cứ ảnh hưởng đến uy tín phòng tài vụ.

“Giám đốc, thấy Tô Noãn còn phù hợp với vị trí nữa. Cô quá cảm tính và thiếu chuyên nghiệp.” Bà Trương dõng dạc .

dậy, trong tay cầm một bản báo cáo mới tinh thành đêm qua. Gương mặt chút hoảng loạn, trái còn mang một vẻ bình tĩnh đến đáng sợ—vẻ bình tĩnh của một nắm giữ sự thật tuyệt đối.

“Thưa giám đốc, thưa trưởng phòng Trương.” , giọng rõ ràng và vang vọng. “Đây là bản báo cáo đối soát độc lập mà thực hiện. Trong vòng ba quý qua, tổng tiền chênh lệch từ việc khai khống vật tư lên tới con mười lăm nghìn tệ. Số tiền hiện đang hợp thức hóa qua các hóa đơn giả của kho vận tải 9.”

Cả phòng họp lặng phắt. Mười lăm nghìn tệ thời bấy giờ là một con khổng lồ, đủ để khiến bất cứ ai liên quan tù.

Bà Trình đập bàn: “Cô láo! Cô lấy bằng chứng ?”

lúc đó, cửa phòng họp mở . Lục Trình trong bộ quân phục uy nghiêm bước , cùng là hai cán bộ thanh tra quân đội. Anh bà Trương, mà thẳng đến bên cạnh , đặt tay lên vai như một sự ủng hộ vững chắc nhất.

“Chúng nhận phản ánh và tiến hành kiểm tra đột xuất kho 9. Quản kho khai nhận việc móc nối với cán bộ tài vụ xí nghiệp may mặc để ăn chia phần trăm chênh lệch.” Lục Trình lên tiếng, giọng lạnh lùng như băng.

Bà Trương ngã quỵ xuống ghế, mặt cắt còn giọt m.á.u.

Buổi họp kết thúc trong sự ngỡ ngàng của tất cả . Khi những kẻ gian lận đưa , thở phào nhẹ nhõm, cảm giác như một tảng đá lớn nhấc khỏi n.g.ự.c.

Lục Trình đưa khỏi xí nghiệp. Nắng chiều nhuộm vàng đôi vai , khiến bộ quân phục xanh trở nên ấm áp lạ thường.

“Em vất vả .” Anh khẽ.

, mỉm : “Đội trưởng Lục, cảm ơn tin con của em.”

“Anh chỉ tin con .” Anh dừng , thẳng mắt , ánh mắt còn sự lạnh lùng như ngày đầu tỉnh dậy. “Anh tin bản lĩnh của vợ .”

Khoảnh khắc , nhận rằng sự sủng ái lớn nhất mà một đàn ông thể dành cho một phụ nữ là mua cho cô những món đồ đắt tiền, mà là bên cạnh cô , trở thành chỗ dựa để cô tự do tỏa sáng với bản lĩnh của chính .

Đêm đó, trong căn phòng nhỏ ở khu gia đình, lặng lẽ thu dọn hai chiếc gối ôm ở giữa giường. Không ai lời nào, nhưng ranh giới dường như biến mất từ lúc nào . , cuộc hôn nhân còn là một cuộc giao dịch khô khan nữa, mà nó bắt đầu nảy mầm những cảm xúc chân thật nhất, nồng nàn nhất.

Loading...