2.
Sau khi chấp nhận sự thật nghiệt ngã rằng trói c.h.ặ.t một cuộc "quân hôn" thể tùy tiện chấm dứt, trải qua những ngày dài đằng đẵng giường bệnh. Những lúc một , thường đăm đăm lên trần nhà trắng xóa, cố gắng lục tìm trong trí nhớ của nguyên chủ chút manh mối nào đó về đàn ông tên Lục Trình , nhưng thứ vẫn là một hố đen thăm thẳm. Trong đầu chỉ luẩn quẩn một câu hỏi: Kiếp sai chuyện gì, mà kiếp mở mắt rơi tình cảnh trớ trêu đến mức ?
Lục Trình là một đàn ông kiệm lời đến mức cực đoan. Suốt thời gian viện, xuất hiện những khung giờ chính xác như một chiếc đồng hồ nguyên t.ử. Buổi sáng đến hỏi thấy đỡ hơn ; buổi trưa nhắc ăn cơm; buổi tối khi xác nhận bác sĩ kiểm tra xong, mới lặng lẽ rời . Từ đầu đến cuối, giữ một cách đủ, xa đến mức lạnh lùng tuyệt tình, nhưng cũng gần đến mức khiến cảm thấy quan tâm. Anh giống như đang thực hiện một nhiệm vụ quân đội phân công, từng bước một thành đúng quy định, đúng tác phong.
dần nhận , đối với , cuộc hôn nhân lẽ chẳng mang ý nghĩa gì đặc biệt hơn là một bản báo cáo cần thành.
Ba ngày , lệnh xuất viện.
Lục Trình đến đón từ sớm. Anh ở cổng bệnh viện trong bộ quân phục chỉnh tề, dáng thẳng tắp như một tấm biển sống, khiến bất cứ ai ngang qua cũng nhịn mà ngoái thêm vài . kéo chiếc vali nhỏ phía , cảm giác như đang áp giải đến một nơi xa lạ mà bản hề quyền từ chối.
“Chúng … ?” khẽ hỏi khi bước lên chiếc xe jeep bám đầy bụi đường.
“Khu gia đình quân đội.” Anh trả lời ngắn gọn, một nhịp im lặng, bổ sung thêm một câu như thể cân nhắc kỹ: “Về nhà của chúng .”
Ba chữ “nhà của chúng ” rơi tai , nhẹ bẫng nhưng khiến tim khẽ hẫng một nhịp. đáp , chỉ lặng lẽ cửa sổ xe. Cảnh vật bên ngoài lướt qua nhanh đến ch.óng mặt, giống hệt như cuộc đời lúc , cứ thế cuốn mà chẳng kịp nắm bắt bất cứ điều gì.
Khu gia đình quân đội yên tĩnh và trật tự hơn tưởng. Những dãy nhà hai tầng xếp ngay ngắn, cây xanh cắt tỉa theo một khuôn mẫu cố định. Ở đây tiếng ồn ào của phố thị, nhưng mang một cảm giác áp lực rõ ràng. Ngay khi chúng bước xuống xe, cảm nhận hàng chục ánh mắt đổ dồn về phía . Đó là những ánh mắt tò mò, đ.á.n.h giá, xen lẫn một chút hưng phấn đời thường của các bà nội trợ trong khu.
“Vợ đội trưởng Lục đấy ?” “Trông trẻ ghê, mới cưới mấy tháng.” “Hình như viện về, xanh xao quá.”
Những lời xì xào dù lớn nhưng vẫn lọt tai một cách rõ ràng. theo phản xạ cúi đầu né tránh, cảm thấy như một sinh vật lạ đem triển lãm. ngay lúc , giọng của Lục Trình vang lên, cao nhưng đủ dứt khoát để tan biến tiếng bàn tán:
“Chào .”
Chỉ hai chữ chào hỏi đơn giản, nhưng giống như một lời tuyên bố chính thức. Anh đang khẳng định phận của mặt tất cả. cạnh , bỗng nhiên ý thức rằng, từ giây phút trở , gắn liền với danh xưng “Vợ đội trưởng Lục”, dù .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-dinh-menh-tinh-day-co-chong/chuong-2.html.]
Căn hộ của chúng rộng, nhưng ngăn nắp đến mức khiến cảm thấy ái ngại. Phòng khách đơn giản với bộ bàn ghế gỗ, phòng bếp sạch sẽ một vết dầu mỡ. Đồ đạc sắp xếp đúng vị trí, thừa thiếu, hệt như tính cách của chủ nhân nó: ngăn nắp, lý trí và chỗ cho cảm xúc dư thừa.
“Em nghỉ ngơi .” Anh đặt vali của phòng ngủ, giọng vẫn giữ nhịp điệu bình thường thấy. “Nếu gì quen hoặc cần gì, cứ với .”
gật đầu, nhưng trong lòng thầm nghĩ: Thật thứ quen nhất chính là đấy.
Buổi tối hôm đó, một vấn đề nan giải xuất hiện. trong phòng ngủ, chiếc giường đôi duy nhất kê ngay ngắn giữa phòng. Trong đầu hiện vô kịch bản, nhưng kịch bản nào cũng khiến thấy . Sau vài giây đấu tranh tư tưởng quyết liệt, chủ động lên tiếng , cố gắng giữ vẻ bình thản nhất thể:
“Chúng … ngủ thế nào đây?”
Lục Trình , ánh mắt dừng chiếc giường một chút sang thẳng mắt . “Em thế nào?”
“Hay là… ngủ sàn cũng .” nhanh, hy vọng sẽ hiểu lầm rằng đang cố ý gợi ý điều gì khác.
Anh nhíu mày khẽ, gần như thể nhận , lắc đầu dứt khoát. “Không cần.”
“Vậy ngủ sàn ?” dò hỏi.
“Không.”
✧ Tịch Mặc Tĩnh Du Team ✧
Viết cho những người còn mang theo quá khứ, và đọc trong những lúc lòng cần một khoảng im lặng.
cứng họng. Câu trả lời của gọn lỏn và đầy quyền uy đến mức chẳng thể cãi . Cuối cùng, chúng thỏa hiệp bằng một phương án vô cùng kỳ quặc: Hai cùng một giường, nhưng ở giữa đặt hai chiếc gối ôm lớn để phân chia ranh giới rõ ràng. Nó giống như một hiệp ước đình chiến tạm thời ký kết trong sự im lặng của căn phòng tối.
Đèn tắt, gian chìm bóng tối tĩnh mịch. nghiêng, lưng về phía , căng cứng như một sợi dây đàn, chỉ sợ vô tình chạm bên cạnh. Thế nhưng, trong một khoảnh khắc xoay định tìm tư thế thoải mái hơn, tay vẫn vô tình chạm cánh tay .
Cánh tay nóng, cứng rắn và mang theo ấm rõ rệt của một đàn ông tràn đầy sức khỏe. giật rụt tay như điện giật, tim đập loạn nhịp trong l.ồ.ng n.g.ự.c. Trong bóng tối, thấy giọng trầm xuống, thấp hơn bình thường một chút, mang theo một rung động kỳ lạ:
“Ngủ .”
nhắm mắt , nhưng suốt cả đêm đó chẳng thể chợp mắt lâu. Lúc , vẫn đinh ninh rằng ba năm chỉ là một thời gian chịu đựng cho xong nghĩa vụ. hề rằng, kể từ đêm , ranh giới giữa “vợ giấy tờ” và “ bạn đời thực sự” bắt đầu âm thầm dịch chuyển, chậm rãi nhưng thể nào đảo ngược.