[Quân Hôn] + [Dị Năng] Vợ Quân Nhân Vừa Kiều Diễm Lại Can Trường, Được Chồng Cưng Chiều Như Mạng Sống - Chương 95
Cập nhật lúc: 2026-02-24 12:54:11
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Tiếng vang lên khắp nơi, chỉ điểm thanh niên tri thức, cả thôn Du Thụ, cả công xã La Xuân, thậm chí cả vùng Đông Bắc cả đất nước Trung Hoa, hầu như đều chìm trong đau buồn ngày .”
Ngày vốn định nhà họ Tạ lấy tủ giường lò, tiện thể gặp Tạ Cảnh Lâm, nhưng vì chuyện mà cũng thể lấy .
Thậm chí liền mấy ngày, đều là trạng thái như .
Ngay cả khi Khương Linh cắt cỏ lợn, tinh thần của các cô bé cũng .
Khương Linh hỏi vài câu, Táo Hoa liền hỏi:
“Chị Khương Linh, chúng đây."
Câu hỏi lẽ là câu hỏi mà tất cả dân Trung Quốc đều quan tâm.
Khương Linh suy nghĩ một chút :
“Hãy về phía ."
Các cô bé hiểu lắm, Khương Linh liền tranh thủ lúc học bài xuống đất ba chữ:
“Nhìn phía ."
Khương Linh giảng giải cho các cô bé:
“Mỗi đều thể con đường , chúng chỉ thể về phía , mắt tuy sương mù bao phủ, khó khăn chồng chất, nhưng đều về phía , tất cả chúng sẽ ngày càng hơn, chỉ khi đều ngày càng hơn, thì những khuất mới thể yên nghỉ."
Nhìn vẻ mặt mơ hồ của các cô bé, Khương Linh nhịn xoa xoa đầu bọn nhỏ:
“Các em vẫn là trẻ con, chỉ cần học tập cho , lớn lên vui vẻ là , chuyện lớn cứ để bản lĩnh nghĩ là , chúng cứ an phận những việc nên là ."
Có những lời thể , một khi nhiều, thể sẽ là chí mạng, ngay cả khi bọn nhỏ đều là một đám trẻ con, Khương Linh cũng thể cân nhắc cho chính .
Cách đó xa, Tạ Cảnh Lâm nghĩ về lời của Khương Linh, bỗng nhiên bừng tỉnh.
Là một quân nhân, phục tùng mệnh lệnh, bảo vệ đất nước chính là thiên chức của , những chuyện khác cũng cần nghĩ nhiều, đại sự quốc gia những nhân vật lớn lo liệu, chẳng qua chỉ là một tiểu đoàn trưởng nhỏ nhoi, nghĩ nhiều gì.
Tạ Cảnh Lâm Khương Linh đang dạy các cô gái học chữ, thở hắt , về nhà.
Mãi đến vài ngày , Khương Linh mới cùng Cao Mỹ Lan đôi mắt vẫn còn sưng húp đến nhà họ Tạ lấy tủ giường lò và bàn giường lò của bọn họ, tiện thể đưa tiền còn cho Tạ Thế Thành.
Tạ Thế Thành thấy bọn họ chỉ hai cô gái nhỏ, liền gọi hai em Tạ Cảnh Minh:
“Hai đứa giúp khiêng đến điểm thanh niên tri thức ."
Tạ Cảnh Hòa chất phác ứng tiếng, Tạ Cảnh Minh lẩm bẩm:
“Tự bọn họ khiêng chứ."
“Bảo khiêng thì khiêng, mà lắm lời thế."
Tạ Cảnh Lâm , thấy Khương Linh còn chút ngại ngùng:
“Hay là để khiêng cho."
“Không cần, cần, tự là ."
Khương Linh cánh tay và cái đầu vẫn còn băng bó của , dám để động tay, chuyện mà để khác thấy, chừng cô thế nào .
Nói xong Khương Linh nhanh ch.óng vác bàn giường lò lên, xách tủ giường lò, nhanh chân rời .
Động tác của cô quá nhanh, kinh ngạc một đám .
Tào Quế Lan kinh ngạc :
“Chuyện , chuyện , chắc chắn đây là thanh niên tri thức Khương chứ thanh niên tri thức Tô?"
Đã sớm chân tướng, Cao Mỹ Lan ngượng ngùng hì hì hai tiếng:
“Không , vấn đề gì, xem ."
Nói xong cô cũng vác, bàn giường lò thì vác nổi, nhưng tủ giường lò nặng, xách động.
Tạ Cảnh Minh chút tò mò về Khương Linh:
“ giúp chị."
Hai nhanh ch.óng rời .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-di-nang-vo-quan-nhan-vua-kieu-diem-lai-can-truong-duoc-chong-cung-chieu-nhu-mang-song/chuong-95.html.]
Tào Quế Lan vẫn chìm trong kinh ngạc:
“Cái dáng vẻ bệnh tật đó, đừng giữa đường mà ngã...
Ấy, Thạch Đầu, đấy."
Lời còn xong, Tạ Cảnh Lâm chạy ngoài .
Tào Quế Lan nhịn :
“Treo cánh tay quấn cái đầu mà chạy cũng nhanh thật, cũng sợ ch.óng mặt."
Mà Tạ Cảnh Lâm chạy như bay, đuổi theo suốt quãng đường đến điểm thanh niên tri thức, đó sự chứng kiến của , bịch một tiếng ngã nhào xuống đất.
Chương 78 Cho uống chút suối linh
Trong sân của điểm thanh niên tri thức, các thanh niên tri thức đều đang vây quanh xem tủ giường lò và bàn giường lò của Khương Linh và Cao Mỹ Lan, Tạ Cảnh Minh đang ở đó khoe khoang tay nghề của bố thế nào.
Thì thấy Dư Khánh nhiệt tình :
“Tiểu đoàn trưởng Tạ, đến ."
Mọi lượt qua, Tạ Cảnh Lâm đầu óc choáng váng, gật đầu, bước thêm một bước, bịch một tiếng ngã nhào xuống đất.
Hiện trường một mảnh im lặng, Cao Mỹ Lan á một tiếng hét lên, giật tỉnh giấc.
Mọi luống cuống tay chân tiên khiêng Tạ Cảnh Lâm căn phòng của Khương Linh gần nhất, đặt lên giường lò, :
“Giờ ?"
“ tìm bác sĩ chân đất."
Dù cũng là cả , ngày thường dù thế nào chăng nữa thì lúc Tạ Cảnh Minh cũng dám chậm trễ, để một câu, nhấc chân chạy luôn, đến cửa dặn dò:
“Làm phiền giúp trông nom cả một chút, đa tạ."
Các thanh niên tri thức chen chúc đầy phòng , theo bản năng về phía Hà Xuân để quyết định.
Hà Xuân dù cũng lớn tuổi hơn, đưa tay sờ sờ trán Tạ Cảnh Lâm, thử thở của , :
“Không , chắc là đầu kh-ỏi h-ẳn mà chạy gấp quá nên mới ngất xỉu thôi, tản ."
Khương Linh đàn ông đang thẳng cẳng giường lò của , lông mày nhíu c.h.ặ.t :
“Hay là chuyển sang phòng các ?"
Hà Xuân khựng , lúc mới nhận trong lúc hoảng loạn khiêng phòng Khương Linh , nhưng vẫn :
“Lúc cũng tình hình thế nào, di chuyển cũng , cứ đợi bác sĩ chân đất đến xem thế nào , ?"
Lời đến mức , Khương Linh tuy bực bội cũng tiện ném ngoài.
Chờ chút, đây chẳng cũng là cơ hội của cô ?
Khương Linh đột nhiên chút phấn khích:
“Dù cũng đây , chúng chăm sóc cho , dù cũng là quân giải phóng, là hùng từng trận mà.
Không cứ bận , là rảnh rỗi cứ ngoài cửa trông chừng là ."
“Được, phiền cô ."
Hà Xuân xua ngoài, :
“Thời gian cũng còn sớm nữa, chuẩn việc ."
Còn vài ngày nữa là đến kỳ thu hoạch mùa thu, trong thôn bắt đầu chuẩn những khâu cuối cùng cho kỳ thu hoạch, vì lương thực cả năm, các thanh niên tri thức ở điểm thanh niên tri thức cũng lúc hỏng chuyện kiếm điểm công.
Thu hoạch mùa thu là lúc mệt mỏi nhất trong năm , những thanh niên tri thức mới tuy từng tham gia, nhưng qua, nên bắt đầu run rẩy.
Duy chỉ Khương Linh là áp lực gì, thậm chí cũng đ-ánh tiếng :
sức khỏe , tham gia thu hoạch mùa thu.
Lời là đáng ăn đòn, nhưng thấy tình thể dung thứ.