[Quân Hôn] + [Dị Năng] Vợ Quân Nhân Vừa Kiều Diễm Lại Can Trường, Được Chồng Cưng Chiều Như Mạng Sống - Chương 87
Cập nhật lúc: 2026-02-24 12:54:03
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Mỗi đều duyên phận riêng, bây giờ Đàm Tú Tú đang ngưỡng mộ Tạ Cảnh Lê, nhưng trải qua hai năm nữa e là đến lượt Tạ Cảnh Lê ngưỡng mộ Đàm Tú Tú .”
Năm 76 , trời sắp đổi nhanh thôi.
Về đến điểm thanh niên tri thức, các thanh niên tri thức đều đang bàn tán một chuyện, các thanh niên tri thức cũ đều nấu xong cơm , bữa sáng của Khương Linh là bánh trứng.
Đ-ập hai quả trứng, băm thêm chút ớt xanh và rau mùi, cho chảo rán một cái, cái mùi thơm đó hận thể bay xa đến hai dặm.
Các thanh niên tri thức cũ húp cháo ngô kèm theo cái mùi thơm đó, ăn cảm thán:
“ là ngày tháng của với chẳng giống gì cả, con bé Khương Linh kìa, ngày tháng trôi qua đúng là tồi."
Dư Khánh liếc Chung Minh Phương :
“Chị Minh Phương bây giờ sống cũng khá mà."
Chung Minh Phương ngẩng đầu :
“Ngày tháng là do tự sống thôi, nếu xin bố một ít thì cũng chẳng thể như bây giờ, nhưng cũng chỉ một thôi, hết là hết luôn ."
Ngồi đối diện Ngô Dũng ngẩng đầu liếc cô một cái, lên tiếng.
Ăn xong cơm, các thanh niên tri thức khác ai nấy tự việc của , Chung Minh Phương ngoài vườn rau tưới nước, Ngô Dũng theo ngoài:
“Minh Phương..."
Thật khéo , Khương Linh ăn no xong ngoài dạo bộ, khỏi cửa thấy bên ngoài chuyện .
Chung Minh Phương ngạc nhiên :
“Ngô Dũng , chuyện gì ?"
“Có chút chuyện."
Ngô Dũng ngó xung quanh :
“ chút chuyện riêng với cô..."
“Thế thì cứ ở đây , dù cũng chẳng ai."
Chung Minh Phương tưới nước, lên liền phát hiện Ngô Dũng tiến gần cô thêm một chút.
Chung Minh Phương là cô gái nhỏ chẳng hiểu gì, động tác của còn gì mà hiểu nữa, khỏi bật :
“Ngô Dũng, chúng quen ngày một ngày hai, suy nghĩ của cũng hiểu , thể nào ."
Nói xong khuôn mặt Ngô Dũng lộ vẻ lúng túng:
“Cô , là thể..."
“Dừng , chẳng thấy về , đoán là kiếm tiền từ gia đình ?"
Chung Minh Phương :
“ thế, kiếm chút tiền từ nhà, gia đình điều kiện , ai trợ cấp cho , thì dựa bản lĩnh của mà kiếm , chỉ nghĩ đến việc kiếm tiền từ phụ nữ thì cái thể thống gì?
Lúc chuyện bát quái của thôn khác nhiệt tình thế, chẳng lẽ bao giờ chuyện đó ?"
Nghe thấy lời khuôn mặt Ngô Dũng cứng đờ, thần sắc chút hoảng loạn:
“Cô, cô bậy bạ gì thế chuyện đó , cô đồng ý thì thôi, hà tất những lời như ."
Nói xong Ngô Dũng vội vàng .
Kết quả cửa liền thấy một quần chúng hóng hớt đầy hứng khởi.
Khương Linh chớp chớp mắt:
“ đều thấy hết , là một tên đểu giả, còn dựa phụ nữ để cái ăn, đồ hổ."
Dù đó cũng xé rách mặt với Ngô Dũng , lúc càng chẳng gì kiêng dè.
Ngô Dũng đỏ bừng mặt, thấy trong sân sang, lập tức tức giận :
“Cô đừng ăn lung tung."
Sau đó phòng.
Khương Linh trề môi, Chung Minh Phương thở dài một tiếng :
“Em cần thiết căng với , dù cũng là đàn ông, thực sự loạn lên em dễ thiệt thòi đấy."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-di-nang-vo-quan-nhan-vua-kieu-diem-lai-can-truong-duoc-chong-cung-chieu-nhu-mang-song/chuong-87.html.]
Khương Linh :
“ chị thấy em bao giờ chịu thiệt ?"
Chung Minh Phương ngẩn , Khương Linh về phòng .
Buổi chiều, các thanh niên tri thức vẫn tiếp tục kiếm điểm công theo yêu cầu của thôn, Khương Linh vẫn tiếp tục ở nhà.
Lén lén lút lút ăn ngon uống sướng, nghĩ bụng lâu gian, bèn xem một cái.
Lúc đến suối linh tuyền, Khương Linh sững sờ.
Chương 71 Sĩ quan trở về
Trước đây khi cứu Tạ Cảnh Lê và Hồng Hà, đất ở suối linh tuyền chút ẩm ướt .
bây giờ, sự ẩm ướt mảnh đất đó càng rõ rệt hơn, theo tốc độ , cảm giác chẳng bao lâu nữa suối linh tuyền sẽ trào nước mất.
Vấn đề là, gần đây cô chẳng tìm cơ hội nào để việc cả mà?
Chẳng lẽ còn cơ duyên khác ?
Nghĩ nát óc cô cũng chẳng nghĩ , dứt khoát thèm nghĩ nữa.
Để ăn mừng suối linh tuyền biến chuyển, Khương Linh nhân lúc ai, từ giá để đồ chín trong gian tìm thấy một chậu thỏ xào cay lạnh (lãnh ngọc thố).
Thứ sợ mùi truyền ngoài, múc một bát lớn thỏ xào cay, thêm một phần oden, bữa ăn thêm thật quá tuyệt vời, ăn đến mức bụng căng tròn.
Ăn no uống say ngủ một giấc, lúc dậy thì những khác cũng về .
Để theo đông, Khương Linh vẫn tiếp tục nấu cơm tối.
bụng thấy đói lắm, Khương Linh liền tiếp tục nấu mì sợi, nấu mì sợi đơn giản tiện lợi, chần một nắm rau xanh, múc một thìa lớn sốt thịt, trộn đều một cái, thơm đến mức rụng cả lưỡi.
Ăn xong cơm, Cao Mỹ Lan liền bảo:
“Cứ theo cách ăn của thế , gia đình nào nuôi nổi chứ."
Khương Linh chẳng hề lo lắng, đáp:
“Không ạ, sắp đến đầu tháng , em chắc chắn sẽ gửi tiền cho em thôi."
Thấy cô tự tin như , Cao Mỹ Lan cũng chẳng nỡ gì cô nữa, ngay cả Tô Lệnh Nghi cũng khuyên cô :
“Người chính là thấy quan tài đổ lệ, bao nhiêu nó cũng chẳng , hơn nữa cái hình đó của nó bồi bổ thêm chút cũng , phát hiện bây giờ nó b-éo lên một chút ?"
Được Tô Lệnh Nghi nhắc nhở, Cao Mỹ Lan lúc mới tỉ mỉ quan sát Khương Linh, Khương Linh rõ lý do:
“Gì thế, tớ quá mức xinh ?"
“Không ."
Cao Mỹ Lan giơ tay véo véo cái má phúng phính của cô:
“Nhìn dường như b-éo lên một chút đấy.
Một ngày hai quả trứng hề ăn phí chút nào."
Khương Linh mắt sáng rực:
“Thật ạ?"
Chưa gì, chính cô cũng thực sự chú ý đến.
Có điều xuống nông thôn cũng gần một tháng , mỗi ngày ăn ngon uống sướng, chẳng việc, b-éo lên cũng chẳng xứng với những thứ đồ mà cô lén lút ăn chứ.
Khương Linh sờ cằm, đột nhiên nhớ một chuyện.
Trong gian của cô còn nhiều tpcn bổ dưỡng mà, bây giờ ăn thì đợi đến bao giờ.
Thế là, lúc ăn mì sợi, Khương Linh đặc biệt lấy từ gian một con hải sâm ăn liền cho trong mì.
Đợi đến tối lúc ngủ uống thêm một cốc bột protein.
, cô còn nhiều sữa tươi nguyên chất nữa, buổi tối cô thể dùng sữa tươi đắp mặt nạ, kiểu gì chẳng khiến da dẻ lên một chút chứ?
Các thanh niên tri thức đến kế hoạch âm thầm của Khương Linh, qua hai ngày, các cô bé trong tiểu đội cắt cỏ lợn phát hiện sự đổi :
“Chị Khương Linh, chị trắng hơn so với lúc mới đến một chút đấy ạ.
Chẳng đều ở thành phố thì dưỡng , chị đến nông thôn trở nên trắng hơn thế ạ?"