[Quân Hôn] + [Dị Năng] Vợ Quân Nhân Vừa Kiều Diễm Lại Can Trường, Được Chồng Cưng Chiều Như Mạng Sống - Chương 633
Cập nhật lúc: 2026-02-24 14:31:04
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Chủ yếu là quần áo , mặc cho mùa xuân và mùa hè, mỗi mùa năm bộ, mà những khác trong nhà họ Tạ mỗi cũng một bộ, hai đứa nhỏ cũng quần áo riêng, giống như bọn trẻ, mỗi mùa xuân và mùa hè cũng năm bộ.”
Trận thế quả thực Tào Quế Lan hoảng sợ:
“Cậu của con, cái tốn tiền ..."
Khương Linh cũng cảm thấy bất lực.
Cậu ở Hương Cảng liên quan đến mấy ngành công nghiệp, hiện giờ do mấy họ chia phụ trách, thậm chí còn quen với một minh tinh ở cảng thành.
Khương Linh nghĩ thầm, vài năm nữa khi cô nghiệp, lúc phát triển mảng trang phục, thể tìm giúp một tay, bảo nhập cổ phần ?
“Nghĩ gì thế?”
Tào Quế Lan thu dọn quần áo , mấy bộ đồ nhỏ nhắn tinh xảo liền nhịn cảm thán:
“Thật quá mất, cái mặc chẳng bao lâu là chật , chút lãng phí.”
Bà Trương liền :
“Thế thì sợ gì, nhà bà đứa thứ hai thứ ba hưng thịnh cũng đều sinh con cả, đến lúc đó chẳng cần mua nữa .”
Tâm lý của lớp già đều như , trẻ con ch.óng lớn, cần mặc đồ quá .
Khương Linh thì quản những thứ :
“Người cho thì cứ mặc thôi, đây cũng là một tấm lòng của .”
Bên bọn họ đang vui vẻ hòa thuận, thì ngày tháng của An Nam chẳng hề dễ chịu.
Với tư cách là một con kế , Khương Linh đương nhiên từng cho An Nam địa chỉ trường học và nơi ở tại thủ đô.
Nhà Khương Linh bán , An Nam chạy mất quản bọn họ nữa, Lưu Ái Linh còn cách nào khác, chỉ đành chung sống với Trương Ngọc Cường, nhưng càng vô dụng hơn.
Trước đó sở dĩ gây chuyện là vì nhận tiền, giờ tiền cầm trong tay và tiêu sạch , chẳng là tìm nuôi .
An Nam dù cũng là sinh viên đại học, mỗi tháng còn tiền trợ cấp nữa, tới đây mặc đồ sang trọng, bọn họ là cha ruột của An Nam, An Nam quản bọn họ thì thông.
Thế là Trương Ngọc Cường cầm tiền còn , dẫn theo con Lưu Ái Linh bắt xe về hướng thủ đô.
Thủ đô lớn, nhưng bọn họ dù cũng đều là thành phố, chữ, khi hỏi thăm một vòng, cuối cùng cũng tìm trường Công nghiệp nhẹ.
Nhìn cổng trường khí thế, Trương Ngọc Cường phấn khích :
“Vẫn là học đại học thật, nhà nước cho tiền, còn phân phối công việc.”
Lại sang đứa con trai An Hồng Binh – đúng, đổi tên thành Trương Hồng Binh:
“Con trai , con cũng thi đại học, chỉ cần con cũng đỗ đại học, cha và con liền chỗ trông cậy .”
Trương Hồng Binh sợ hãi run rẩy.
Trương Ngọc Cường giống như An Chí Hoành, An Chí Hoành thương như con ngươi trong mắt, còn trong mắt Trương Ngọc Cường chỉ bản , đứa con trai giữa đường nhặt về dù là ruột thịt ông cũng chẳng coi gì, hai tháng nay, và đều đ-ánh ít, cũng rời , nhưng lóc , chạy , chạy thoát .
Giờ tới thủ đô, nơi đất khách quê , càng chỗ mà chạy.
Niềm hy vọng duy nhất của Trương Hồng Binh lúc đều đặt hết lên An Nam.
Đó là chị gái của , lẽ quản ?
Cũng thật trùng hợp, lúc An Nam buổi trưa, đúng lúc đụng mặt với ba phong trần mệt mỏi tìm tới.
Chương 533 Cuộc sống hạnh phúc của An Nam
Đối với An Nam mà , sự kéo chân của gia đình, cũng sự vướng bận của Chung Minh Huy, những ngày trôi qua thể nào tiêu sái hơn.
Cô là sinh viên đại học, ngoài chỉ cần là sinh viên đại học, bất kể là ai cũng sẽ cô với ánh mắt khác biệt, cô trông cũng tệ, chỉ cần đây từng ly hôn mang thai, ngoài vẫn nhiều thích cô .
Trưa hôm nay cũng , cô đang vội gặp khác, ngờ khỏi cổng trường liền thấy ba Lưu Ái Linh .
An Nam theo bản năng định tránh , nhưng Lưu Ái Linh thấy cô , hét lớn:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-di-nang-vo-quan-nhan-vua-kieu-diem-lai-can-truong-duoc-chong-cung-chieu-nhu-mang-song/chuong-633.html.]
“An Nam, An Nam, đây.”
An Nam đầu định chạy, Lưu Ái Linh chộp lấy:
“An Nam, đây, dẫn em trai đến nương tựa con đây, con chạy cái gì?”
Giọng của Lưu Ái Linh hề nhỏ, một tiếng hét khiến ít xung quanh đều qua.
An Nam cảm thấy mất mặt, hất tay bà :
“Bà buông tay , bà đừng kéo , cái thể thống gì thế .”
Lúc Trương Ngọc Cường và Trương Hồng Binh cũng tới:
“An Nam, cha là cha ruột của con đây, bao nhiêu năm con hề phụng dưỡng cha , vấn đề dưỡng già của cha trông cậy hết con đấy...”
Nhìn đàn ông ăn ngông cuồng hổ , An Nam lập tức tối sầm mặt mũi.
Trương Hồng Binh ở bên cạnh rụt rè :
“Chị, em tới thủ đô học...”
An Nam cảm thấy thà cô ch-ết cho xong.
An Nam sống trong cảnh dầu sôi lửa bỏng, còn Khương Linh thì sống mỹ mãn.
Tạ Cảnh Lâm tăng lương , tiền lương và trợ cấp cầm tay cũng nhiều hơn, mỗi ngày xe, chỉ cần tự đổ xăng là .
Nghĩa là từ nay về Tạ Cảnh Lâm thỉnh thoảng thể về nhà, cần cách một thời gian dài mới về một chuyến nữa.
Hơn nữa theo sự hiểu của Khương Linh về lịch sử, về chiến tranh sẽ ít , tuy cũng những nhiệm vụ khác nhưng chiến trường, tính nguy hiểm cũng thể giảm bớt một chút.
Vào cuối tháng ba, lớp thiếu niên bắt đầu báo danh, chủ nhiệm lớp của Tạ Cảnh Lê tới nhà thông báo một tiếng, trường điền đơn báo danh, Tạ Cảnh Lâm nhà, Khương Linh chỉ thể xin nghỉ dẫn Tạ Cảnh Lê qua đó.
Đến trường học, ngờ chạm mặt Hàn Tú Bình, thật sự là lâu gặp.
Năm ngoái Hàn Tú Bình nhiều dụ dỗ Tạ Cảnh Lâm thành, Tạ Cảnh Lâm cảm thấy đối phương nghi vấn là đặc vụ, liền báo cáo lên tổ chức, ngờ điều tra vấn đề gì.
Có lẽ chỉ đơn thuần là đầu óc bình thường, thấy vợ càng thấy sức hút hơn.
Còn về vấn đề nhân phẩm, Hàn Tú Bình cũng thực sự lợi hại, quan hệ mờ ám với hiệu trưởng của họ, khi đình chỉ công tác vài tháng, bình thường như chuyện gì.
Nhìn thấy Khương Linh, Hàn Tú Bình hừ một tiếng trong trường.
Khương Linh khỏi cảm thấy may mắn, may mà Tạ Cảnh Lê đến lớp nữa, nếu để loại giáo viên như thế dạy dỗ, thật sự dạy kết quả gì .
Vào văn phòng, Hàn Tú Bình kinh ngạc :
“Cô đến đây gì?”
Khương Linh tủm tỉm :
“Loại đạo đức suy đồi như cô còn thể tới, với tư cách là giám hộ của học sinh tại thể tới.”
“Cô!”
Hàn Tú Bình thấy xung quanh che miệng trộm, khỏi giận dữ:
“Khương Linh, cô đừng quá đáng.”
Khương Linh kinh ngạc hỏi:
“ quá đáng ?
Những gì là sự thật ?
Cô thích chồng khác là sự thật ?
Cô và cái ai-cũng--là-ai-đó, chồng cô ? 1”