Khương Linh đầy hứng khởi:
“Sườn cừu c.h.ặ.t miếng đem nướng chín ngoài sân mà ăn, chỗ thịt còn thì hầm lên một nồi.”
Tào Quế Lan lập tức trợn tròn mắt:
“Một bữa mà ăn hết sạch chỗ á.”
Khương Linh khỏi phì :
“Nửa con cừu cộng thêm hai cái chân cừu cũng chẳng bao nhiêu mà , tính xem nhà bao nhiêu , cho dù nhiều như thế, thì một cái chân một con cũng gặm hết ạ.”
Tào Quế Lan nhớ tới sức ăn của Khương Linh và Tạ Cảnh Lâm, khỏi nghẹn lời, hồi lâu mới :
“Cũng may là lương cao, nếu thì chẳng đủ cho hai đứa ăn .”
Khương Linh hừ một tiếng:
“Không ạ, ăn nghèo .”
Cùng lắm thì cô lén lút lấy thêm ít thịt cừu từ trong gian độn , tuy phẩm chất giống , mùi vị lẽ cũng khác , nhưng nướng chín thì ai mà phân biệt nổi chứ.
Đồ đạc để trong bếp xong, Tạ Cảnh Lâm liền về phòng dọn dẹp đồ đạc, đó phòng tắm tắm rửa, Khương Linh thấy lạ bèn hỏi:
“Trời lạnh thế sợ tắm xong đóng băng .”
Lúc chuyện Khương Linh còn đặc biệt liếc mắt xuống phía một cái, khẽ một câu.
Tạ Cảnh Lâm cạn lời:
“Em đúng là mặt dày thật đấy.”
“Chậc chậc, còn dám bảo em mặt dày, thôi, tối nay em sẽ giữ thể diện một , cũng nhất định giữ thể diện đấy nhé.”
Nói xong Khương Linh cũng chẳng thèm quan tâm đến nữa mà ngoài.
Tạ Cảnh Lâm quen , lấy đồ xách một xô nước nóng gian phòng bên cạnh để tắm, bên đó một cái thùng tắm lớn do Khương Linh đặc biệt , mùa đông cô thích ngâm trong đó, ngâm xong dùng khăn tắm bọc chui tọt chăn, quần áo cũng trong chăn.
đây là đầu tiên Tạ Cảnh Lâm dùng cái thùng tắm , bước cảm thấy cái thùng tắm chật chội ít.
cũng khó trách Khương Linh thích, ngâm trong nước nóng như thế đúng là thoải mái thật.
Lát cửa phòng khẽ vang lên một tiếng, Tạ Cảnh Lâm bèn :
“Mẹ bọn trẻ ơi, giúp kỳ lưng một chút.”
Khương Linh liền , chống nạnh :
“Ái chà, cũng dùng thùng tắm cơ , phòng tắm mà dội cho nó sướng, dội xong còn thể nặn đ-á mà chơi nữa chứ.”
“Nhanh lên .”
Tạ Cảnh Lâm cô càng càng quá xa, trong đầu bắt đầu theo lời cô mà tưởng tượng .
Khương Linh lấy miếng xơ mướp kỳ lưng cho , kỳ hỏi:
“Lực thế ?”
“Cũng tạm.”
Khương Linh nghịch ngợm, dùng sức kỳ một cái:
“Giờ thì ?”
“...
Anh nghi ngờ em định mưu sát chồng đấy.”
Tạ Cảnh Lâm nghiến răng, lưng nóng rát cả lên .
Khương Linh vết đỏ, chút chột , vội né chỗ đó để kỳ những chỗ khác.
Kỳ cọ xong xuôi, Khương Linh định , Tạ Cảnh Lâm :
“Anh quên lấy quần áo , em mở chăn , để chui cho ấm.”
Khương Linh càng ngạc nhiên hơn:
“Anh còn bày đặt nũng nữa cơ đấy.”
dù cũng là đàn ông của , Khương Linh tới lật chăn lên:
“Nhanh lên .”
Tạ Cảnh Lâm hai tay chống hai bên thành thùng tắm bước , lấy khăn tắm lau qua , nhảy một cái lên giường lò.
Kết quả còn chịu tự chui , nhất định kéo cả Khương Linh lên giường lò cùng.
Khương Linh tức :
“Anh định gì đây?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-di-nang-vo-quan-nhan-vua-kieu-diem-lai-can-truong-duoc-chong-cung-chieu-nhu-mang-song/chuong-623.html.]
“Em xem?”
Tạ Cảnh Lâm dường như thực sự sợ lạnh, trực tiếp đè Khương Linh xuống hôn lấy hôn để.
Khương Linh đẩy :
“Chưa chốt cửa .”
“Mau .”
Khương Linh đành cam chịu xuống giường lò, thế nhưng thừa lúc chú ý, cô liền lẻn chạy ngoài luôn.
Tạ Cảnh Lâm ngẩn , cúi đầu một cái, thôi, đúng là đàn bà ranh ma.
Khương Linh , Tào Quế Lan liền bảo:
“Vợ chồng em con ngoài dạo , là ngày mai sẽ bắt đầu luôn.”
Trong đầu Khương Linh vẫn còn vương vấn cảnh tượng lúc nãy, chút xao nhãng, căn bản thấy Tào Quế Lan gì:
“Vâng ạ.”
Tào Quế Lan thở dài:
“Cũng chẳng nữa, bố con với trưởng đội sản xuất chuyện tạm thời về , việc mà xong thì e là khó ăn khó lắm đây.”
“Thì gì ạ, vụ mùa xuân bên kiểu gì cũng đến tháng tư, giờ mới cuối tháng hai, vẫn còn một tháng nữa mà, con thấy cần đến một tháng , nửa tháng là việc ăn ngay thôi.”
Tào Quế Lan cô thì trong lòng cũng thấy yên tâm hơn:
“Con cũng đúng, cùng lắm thì lúc đó về thôi, chẳng qua là nhạo một chút, dù cũng về , nhạo thì cũng là nhạo hai bố con ông thôi, với cái đức hạnh cạy miệng nửa lời của hai bố con ông , nhạo chắc cũng chẳng thấy gì .”
Nghe Tào Quế Lan Khương Linh nhịn mà ha hả.
Khương Linh vẫn còn tơ tưởng đến cái gã đàn ông của cô.
Nói với Tào Quế Lan:
“Con xem Thạch Đầu tí, bảo ngủ một lát.”
“Ừ, con , hai đứa nhỏ Tiểu Lệ trông .”
Khương Linh bước gian chính, thấy gian phòng phía tây thỉnh thoảng truyền tiếng khanh khách của trẻ con, cô vội vàng gian phòng phía đông chốt cửa .
Tạ Cảnh Lâm dậy mặc quần áo xong , thấy cô thì ngẩn :
“Sao đây nữa?”
“Chịu nổi cái eo với cái chân của đấy, nhanh lên, còn nữa nào.”
Tạ Cảnh Lâm thấy khó hiểu, nhưng nghĩ đến cảm giác khó chịu lúc nãy, thực sự để Khương Linh cũng khó chịu một phen.
...
thôi, cũng mà.
Có điều, lúc mà cởi quần áo nọ thì phiền phức, thôi thì chuyến xe nhanh .
Khương Linh giường lò, phía là tấm rèm đang kéo, nhưng thấp thoáng thể thấy tiếng bà Trương đang chuyện với Tào Quế Lan, trong gian phòng phía tây còn lờ mờ thấy tiếng hét hưng phấn của hai đứa trẻ.
Cảm giác , thật kỳ diệu.
Chẳng trách nhiều thích vụng trộm đến thế.
Mặc dù là ở nhà , với đàn ông của , nhưng thực sự chút cảm giác như đang vụng trộm .
là kích thích thật sự.
Khương Linh xong, đổi là một cái tát m-ông.
Khương Linh đầu :
“Anh to gan thật đấy.”
Nói xong cũng định vỗ .
Tiếc là vị trí cho phép, Khương Linh thể đắc thủ, đây lẽ cũng là một trong ít cô thua Tạ Cảnh Lâm ngoài chiến trường .
Lát bên ngoài truyền đến nhiều tiếng chuyện hơn, Khương Linh nghiến răng:
“Cái ...”
là mạng mà.
Đàn ông mà quyến rũ quá cũng chút nào .
Chương 525 Đèn củ cải
Đợi đến khi Khương Linh và Tạ Cảnh Lâm là nửa tiếng .