[Quân Hôn] + [Dị Năng] Vợ Quân Nhân Vừa Kiều Diễm Lại Can Trường, Được Chồng Cưng Chiều Như Mạng Sống - Chương 62

Cập nhật lúc: 2026-02-24 12:47:26
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8V3jnMNYLW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hơn ba mươi dặm đường, xe buýt dừng mất một tiếng đồng hồ.

 

Lúc Khương Linh xuống xe, một chú kéo gùi của cô , “Cháu gái nhỏ , trong gùi phủ cỏ thế , đựng cái gì đấy, đừng bảo là đầu cơ tích trữ đấy nhé?"

 

Khương Linh đầu liếc một cái, thấy đàn ông đó cứ chằm chằm trong gùi, “Vậy là chú kiểm tra thử xem ."

 

Người đàn ông đó thực sự đưa tay , kết quả chạm nắm ngay một thứ trơn tuồn tuột lạnh lẽo, sợ đến thót tim, ghé mắt một cái, sợ hãi vội buông tay, “Rắn."

 

Khương Linh ha hả, “Chú ơi, là cháu lấy cho chú xem nhé?"

 

“Thôi thôi cần ."

 

Người đàn ông đó là vùng nên tất nhiên nhận đó là loại rắn độc biệt danh là rắn cổ gà, sợ đến mức vội vàng bỏ chạy.

 

Khương Linh ánh mắt kinh hoàng của những xung quanh liền bỏ con rắn gùi, phủ cỏ xanh, cứ thế hỏi đường về phía bệnh viện huyện.

 

Theo như cô dò hỏi trong làng, bệnh viện huyện hiện nay khoa Trung y, dân nông thôn nếu hái d.ư.ợ.c liệu hữu dụng núi hoặc bắt rắn độc sẽ mang đến khoa thu mua của bệnh viện huyện để bán.

 

Hơn nữa Khương Linh cũng ngóng qua, một con rắn độc như thế kiểu gì cũng bán bảy tám đồng.

 

Tám đồng, mua mấy con gà mái già .

 

Nghĩ đến món gà hầm nấm, Khương Linh bắt đầu chảy nước miếng.

 

Không , đợi cô bán xong con rắn nhanh ch.óng đến tiệm cơm quốc doanh đ-ánh một bữa thịnh soạn, lúc về sẽ lấy từ gian một cân thịt.

 

Tiếc thật đấy, thời tiết nóng quá mang nhiều, nếu thấp nhất cũng mang mười cân tám cân về cho bõ.

 

Đến bệnh viện huyện, tìm đến khoa thu mua, bác sĩ ở khoa thu mua thấy con rắn đó liền “hồ" lên một tiếng, “Cháu đợi chút, bác gọi đến xem."

 

Một lát , một thanh niên đeo kính tới, con rắn hỏi Khương Linh, “Rắn bắt núi La Xuân ?"

 

Khương Linh gật đầu, kính cận hỏi, “Còn nữa ?"

 

Khương Linh cạn lời, “Anh coi rắn độc là cải trắng chắc, cũng là do mạng lớn phản ứng kịp, nếu núi làng thêm một mạng ."

 

."

 

Anh kính cận cũng nhận câu hỏi của chút , với đàn ông , “Viết hóa đơn cho cô , đưa cô chín đồng."

 

Nhiều hơn dự tính một đồng, Khương Linh vui vẻ, vội vàng , “Đồng chí, đúng là , nhất định sẽ thăng quan phát tài cho xem."

 

Anh kính cận suýt chút nữa thì tự sặc nước miếng của , , “Cô bé dẻo miệng thật đấy."

 

Viết hóa đơn xong, nhận tiền, Khương Linh hớn hở thẳng tới tiệm cơm quốc doanh.

 

Đang giờ cơm nên tiệm cơm quốc doanh khá đông , Khương Linh đợi một lát tới, thấy thịt kho tàu liền gọi một phần, thêm một phần thịt xào ớt, thêm hai lạng cơm nữa bắt đầu ăn ngấu nghiến.

 

Mọi xung quanh thấy cô g-ầy nhom mà ăn khỏe thế thì đều thấy lạ, Khương Linh một ưu điểm, mặc kệ thế nào, cô vẫn thể ăn ngon lành.

 

Cơm ăn sạch bách, thức ăn cũng còn một giọt, đang định dậy thì xuống đối diện, “Cô ăn xong ?"

 

Khương Linh sững , “Nói chuyện với ?"

 

Nhìn kỹ thì, ồ, chẳng kính cận ở bệnh viện , “Bác sĩ, bệnh viện các thường nhà ăn , tiệm cơm quốc doanh thế ."

 

Anh kính cận đẩy kính, , “Cơm ở nhà ăn ngon."

 

Trong lúc chuyện, kính cận dậy bưng đồ ăn gọi tới, giống y hệt món của Khương Linh, nhưng ăn màn thầu lớn, c.ắ.n một miếng màn thầu , “ tên là Hàn Ngọc Lâm, đồ thể tới tìm ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-di-nang-vo-quan-nhan-vua-kieu-diem-lai-can-truong-duoc-chong-cung-chieu-nhu-mang-song/chuong-62.html.]

 

Mắt Khương Linh sáng lên, “Anh đúng là ."

 

Hàn Ngọc Lâm ngẩng đầu cô một cái, “ , hỏi cô một câu nhé."

 

Khương Linh gật đầu, “Anh hỏi ."

 

Hàn Ngọc Lâm thốt một câu kinh , “Cô đối tượng ?"

 

Chương 50 Trộm tiền nuôi trai lơ?

 

Khương Linh lập tức cạn lời, “Đồng chí, bán rắn chứ bán , đối tượng thì liên quan gì đến chứ."

 

“Không , cô hiểu lầm ."

 

Hàn Ngọc Lâm cô hiểu lầm ý , cũng ngại ngùng, vội giải thích, “Ý của là một cô gái trẻ như cô mà mang rắn bán trông đáng sợ lắm, nếu đối tượng thì để đối tượng bán hộ chẳng hơn ."

 

Câu Khương Linh chỉ đảo mắt, “Xem lời kìa, đối tượng thì bán ?

 

Có khi đối tượng thì đối tượng của còn nhát gan hơn chứ."

 

Nói xong cô dậy bảo, “Không việc gì đây, cứ thong thả mà ăn."

 

Vốn dĩ còn định xem thăm dò thông tin gì hữu ích , kết quả gặp đúng cái hạng thì thôi dẹp cho xong.

 

Hàn Ngọc Lâm gật đầu, “Được, hữu duyên thiên lý năng tương ngộ."

 

Khương Linh dậy lấy cặp l.ồ.ng mua thêm một phần thịt kho tàu, thêm sáu cái bánh bao nhân thịt, lúc mới xách túi lưới hài lòng bước khỏi tiệm cơm quốc doanh.

 

Thời đồ ăn thật là đầy đặn và đúng vị, ít nhất là nguyên chất nguyên vị, công nghệ chất phụ gia, càng lo dầu bẩn.

 

Hơn nữa đầu bếp tiệm cơm quốc doanh cũng bản lĩnh thực sự, ăn thấy sướng cả .

 

Tuy nhiên cô cũng quên mục đích đến đây, ghé cửa hàng bách hóa mua cái bình dầu mà thời dùng, mua thêm một thứ hiện đang thiếu.

 

Những đồ lớn thì tống hết gian, tay chỉ xách hai cân bánh kẹo và hai cân kẹo sữa, bấy giờ mới xách đồ chuẩn bắt xe.

 

Về phần thịt lợn, trong gian của cô thực sự thiếu, đừng thịt lợn trắng, ngay cả thịt lợn đen thịt bò thịt cừu cũng chẳng thiếu thứ gì.

 

Chỉ đợi khi làng sẽ lấy từ gian .

 

Ngồi xe về, một cô gái nhỏ xách theo bao nhiêu đồ thế khó tránh khỏi hỏi đông hỏi tây, Khương Linh dứt khoát ngoảnh đầu cửa sổ, coi như thấy gì hết.

 

“Giới trẻ bây giờ mà, đúng là tiết kiệm."

 

Một bác gái khác chặc chặc lưỡi, “Nhìn da dẻ mịn màng thế , chắc là thanh niên trí thức từ thành phố về ."

 

“Thanh niên trí thức đúng là tiền thật đấy."

 

Hai đàn bà túm tụm ríu rít mãi thôi.

 

Đến công xã, Khương Linh vội vàng xuống xe, một bác gái kéo cô , “Ơ cháu gái nhỏ, cháu ở đại đội nào thế?"

 

Khương Linh híp mắt , “Dạ cháu ở đại đội Đại Vương ạ."

 

Nói xong trực tiếp nhanh chân bỏ , mấy bác gái chút thắc mắc, “Vùng đại đội ?"

 

Chưa kịp hỏi cho rõ ràng thì Khương Linh chạy mất dạng từ lâu .

 

 

Loading...