[Quân Hôn] + [Dị Năng] Vợ Quân Nhân Vừa Kiều Diễm Lại Can Trường, Được Chồng Cưng Chiều Như Mạng Sống - Chương 598

Cập nhật lúc: 2026-02-24 14:26:32
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Mặc dù cũng chỉ rời hơn hai mươi ngày, bà Trương đúng là nỡ xa hai đứa trẻ :

 

“Đợi bác về nhé, bác sẽ về nhanh thôi."

 

Tiễn bà Trương về xong, Tạ Cảnh Lâm liền âm thầm với Khương Linh:

 

“Lúc về gặp đàn ông đó đấy, nhưng chiếc xe dường như là rời khỏi thủ đô ."

 

Khương Linh bỗng nhiên cảm giác hụt hẫng.

 

Giống như cảnh tượng ngày hôm qua chỉ là một ảo giác, nụ của đó dành cho cô cũng là một ảo giác.

 

Vậy thì cứ như .

 

Chương 503 Tìm

 

Lúc là ngày mười bảy tháng Chạp, phong vị Tết đậm đà thêm một chút.

 

Tạ Cảnh Lâm giữ lời, ở nhà hai ngày ngủ “ch-ết sống " với Khương Linh hai ngày về quân đội.

 

Nhà đón Tết, quân đội đương nhiên cũng đón Tết.

 

Còn về Tạ Cảnh Minh, từ khi nghỉ lễ bắt đầu cùng Thiệu Tuyết Trân bận rộn hẳn lên, sáu học sinh bắt đầu lên lớp, lên lớp mãi đến tận ngày hai mươi chín tháng Chạp mới nghỉ, qua mùng ba Tết tiếp tục lên lớp.

 

Không còn cách nào khác, những học sinh đều là học sinh thi đại học năm nay, chỉ , cuối tuần cũng lên lớp.

 

Hai bận cũng mệt.

 

Tào Quế Lan lầm bầm bao nhiêu .

 

Nhân lúc Khương Linh ở nhà, buổi trưa bà cơm mang qua, nếu hai đứa chắc chắn nỡ ngoài mua cái gì đó ăn .

 

Khương Linh ngoài, dứt khoát cũng bế hai đứa nhỏ ngoài chơi hàng xóm.

 

Chỗ cách nhà Tô Lệnh Nghi vốn dĩ cũng xa lắm, lấy áo đại y bọc hai đứa trẻ bộ qua.

 

Tuyết đọng đường dọn dẹp một ít, nhưng dễ lắm.

 

Khương Linh một lúc mới đến.

 

Tô Lệnh Nghi từ khi đông luôn ở nhà đẻ, dù nhà đẻ nhờ ơn của cụ Tô mà nhà lò sưởi, cũng ấm áp hơn một chút.

 

Lúc đến nơi nhà họ Tô mới bày cơm chuẩn ăn trưa, thấy con ba họ qua đây thì :

 

“Cháu cũng chẳng báo một tiếng để thêm mấy món, mau xuống ."

 

Nói đoạn Đàm Trác Yến chạy ngoài mua đồ, Khương Linh vội :

 

“Mẹ nuôi, đừng bận rộn, bọn con ăn cơm mới đến đấy."

 

“Ăn cũng ăn thêm chút nữa, gần đây mới mở một tiệm thịt kho, ngon lắm, mua một ít."

 

Nói xong liền hấp tấp ngoài.

 

Bà cụ Tô :

 

“Cứ để nó , cháu mà để nó thì tối nay con cháu đừng hòng mà về ."

 

Nói xong trêu Thang Viên và Hoàn T.ử chơi:

 

“Hai đứa trẻ trông thật rắn rỏi, còn vạm vỡ hơn đứa cháu của chị cháu."

 

Khương Linh :

 

“Đều tương đương cả thôi ạ."

 

hai đứa nhỏ rõ ràng hứng thú với bà cụ, mà càng hứng thú với đứa trẻ chỉ thể vung tay múa chân khang hơn, mỗi đứa bò một bên tò mò đứa trẻ đó.

 

Khương Linh thì rõ uy lực của hai đứa nhỏ , bên cạnh nghiêm chỉnh chờ đợi, chỉ sợ chúng nó đứa nào sẽ đột nhiên tay.

 

Mặc dù đều là trẻ con, nhưng Ti-ểu đ-ường Đậu thật sự quá nhỏ.

 

Tô Lệnh Nghi liền cô:

 

“Chỉ em là lo hão, hai đứa thích em gái lắm đấy."

 

Hai đứa nhỏ là chẳng nể mặt ai, chỉ em gái.

 

Một lát hai đứa nhỏ đột nhiên đầu về phía cửa.

 

Đàm Trác Yến xách một con vịt và một ít thịt kho trở về, cửa thấy hai đứa trẻ bắt đầu hưng phấn múa tay múa chân khỏi :

 

“Muốn ăn món ngon đúng ?

 

Bà ngoại cho các cháu món ngon nha."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-di-nang-vo-quan-nhan-vua-kieu-diem-lai-can-truong-duoc-chong-cung-chieu-nhu-mang-song/chuong-598.html.]

 

Tiếc là Khương Linh vô tình từ chối.

 

Lúc bọn Khương Linh ăn thịt thì hai đứa nhỏ chỉ thể ăn bánh trứng nhạt nhẽo vô vị.

 

Trông vẻ đáng thương một chút.

 

Ăn xong cơm cả nhà trò chuyện, nhắc đến lớp bổ túc của Tạ Cảnh Minh, Đàm Trác Yến tán đồng :

 

là cái đầu thông minh, hiện tại đều bồi dưỡng con cái thi đại học, ước chừng báo danh ít ."

 

Khương Linh gật đầu:

 

ít ạ, nếu bọn họ nhân thủ đủ thì họ chắc chắn thể nhận thêm một ít học sinh nữa.

 

hiện tại cũng mới bắt đầu, cũng là sợ chính sách đổi, nên cứ tìm vài thử nước ."

 

Cô đương nhiên chính sách sẽ chỉ càng ngày càng hơn , nhưng những khác .

 

Ở nhà họ Tô chơi đến hơn ba giờ, Khương Linh đang định về thì chị họ của Tô Lệnh Nghi là Tô Lệnh Trân tới.

 

Còn dắt theo đứa con gái mười tuổi của đến.

 

Vừa cửa Tô Lệnh Trân thấy Khương Linh, chân mày nhíu , vẻ mặt đầy ghét bỏ:

 

“Sao cô ở đây."

 

Người nhà họ Tô nhất thời biến sắc, đợi Đàm Trác Yến lên tiếng, Khương Linh :

 

“Sao thể ở đây, đến đây bằng như về nhà đẻ, nhà đẻ của chị ở đây nhỉ."

 

“Đồ giáo d.ụ.c."

 

Tô Lệnh Trân vẫn đáng ghét như khi, dắt con trong.

 

Khương Linh dứt khoát nữa:

 

“Người giáo d.ụ.c thật là đáng sợ, cửa nhà mà ngay cả tiếng chào hỏi cũng , đây gọi là giáo d.ụ.c đấy ."

 

Tô Lệnh Trân hừ một tiếng, qua tìm Tô Lệnh Nghi:

 

“Lệnh Nghi, đứa trẻ học hành thật sự , em cũng nghỉ , em phụ đạo cho nó chút ."

 

Hô, giỏi thật, đây là cầu ?

 

“Chậc chậc, giáo d.ụ.c quả nhiên đơn giản, cầu xin mà còn đưa cái tư thế cầu xin, thì đây là cầu , còn tưởng là lệnh đấy chứ."

 

Khương Linh xong, Tô Lệnh Trân đầu lườm cô:

 

“Chẳng cô sắp , vẫn còn ở đây?"

 

“Tô Lệnh Trân, chuyện thì về nhà bảo cha chị dạy cho."

 

Bà cụ Tô cũng tức giận , nhưng bà chuyện tác dụng, Tô Lệnh Trân chỉ lầu bầu:

 

“Mẹ chỉ thiên vị thôi."

 

cũng là đến cầu , Tô Lệnh Trân nén giận :

 

“Xin ."

 

Cụ Tô :

 

“Xin ai đấy?"

 

Tô Lệnh Trân đầu với Khương Linh:

 

“Xin ."

 

Khương Linh :

 

chấp nhận, chẳng thành tâm chút nào."

 

Nếu cụ Tô đang ở đây, Tô Lệnh Trân thể trở mặt ngay tại chỗ, nhưng thấy cụ Tô dường như ngầm cho phép, bèn nén giận :

 

“Xin , nên chuyện với cô như ."

 

“Vốn dĩ là nên mà."

 

Khương Linh đặt hai đứa nhỏ trở bên cạnh Ti-ểu đ-ường Đậu, vẻ hóng hớt xong thì .

 

Tô Lệnh Trân nhắc yêu cầu, Tô Lệnh Nghi đầu cũng thèm ngẩng lên:

 

“Xin , bản em trông con còn xuể, thời gian trông con cho chị, em cũng dạy ."

 

 

Loading...