“Mấy đều ngốc, suy nghĩ kỹ một chút là hiểu ngay ý nghĩa là gì.”
Tiêu Hữu Lan thần sắc phức tạp, “ là chút mùi vị đó thật.
Xem cô đây cứ như định theo con đường nữ cường nhân, một hồi thành thế ?
Ngay cả cái cô Điêu Văn Nguyệt đó cũng còn mạnh hơn cô ."
“ hình như Điêu Văn Nguyệt cũng tìm một đối tượng ngoài trường ."
“Ngoài trường thì đúng, nhưng cũng ngoài xã hội, là của Học viện Ngoại ngữ, nhà giàu."
Tám chuyện vài câu, các bạn học khác cũng lượt kéo đến.
Tan học xong, bọn Khương Linh mới ngoài, Hà Cầm chặn ngay cửa.
Vẻ mặt Hà Cầm chút tự nhiên, bọn họ hạ thấp giọng , “Các thể giữ bí mật giúp ?"
Mấy đều ngẩn , Khương Linh phản ứng , “Cậu bảo giữ bí mật cái gì?
Nếu là chuyện đối tượng của thì cần thiết , bọn hứng thú với chuyện của ."
“Anh ... đối tượng của .
Làm ơn hãy giữ bí mật giúp ."
Nói xong Hà Cầm còn cúi đầu chào bọn họ một cái, lúc mới chạy mất.
Mấy ngơ ngác, Tiêu Hữu Lan chấn kinh , “Cô ý gì ?
Không đối tượng của cô ?
Thế mà thể đưa đón cô về một cách mật như ?"
Chuyện đúng là khó .
Khương Linh cảm thấy hiện tại mới là năm 78 chắc cũng đến mức đại gia b.a.o n.u.ô.i kiểu đó .
nếu , thì chuyện của Hà Cầm càng thêm hoang đường.
Tóm là hoang đường đến tận cùng.
Xuống lầu, một cơn gió lạnh thổi qua.
Đột nhiên Khương Linh cảm thấy mặt thêm chút lạnh mơn man.
Ngẩng đầu lên liền thấy những bông tuyết bắt đầu lả tả rơi xuống.
Có hét lên, “Tuyết rơi ."
Tuyết rơi , tuyết lành báo năm mùa màng bội thu.
Khương Linh khỏi mỉm .
Trận tuyết rơi gấp, nhưng tạnh chậm, lúc tan học buổi chiều, tuyết bên ngoài vẫn ngừng.
Khương Linh khi xuống lầu quàng khăn đội mũ kín mít, cùng Thiệu Tuyết Trân chào tạm biệt các bạn cùng phòng rời khỏi trường.
Hai một đoạn đường chung, nhưng khỏi cổng trường, liền thấy Tạ Cảnh Minh vội vã tới.
Khương Linh “chậc" một tiếng, “Được , hai hẹn hò , tự cuốc bộ về."
Thiệu Tuyết Trân do dự, “Hay là bọn đưa về ?"
Khương Linh ha ha lớn, “ đường chỉ khác là nguy hiểm hơn thôi."
Vẫy tay chào tạm biệt, vài bước thấy Tạ Cảnh Lâm tới .
Suýt nữa thì quên mất, hôm nay là ngày nghỉ cuối cùng của cái tên .
Được , hai cùng cuốc bộ.
Tạ Cảnh Lâm liền , “Cần tiểu nhân cõng ngài về ?"
Khương Linh ngẩn , lập tức nhảy bổ lên.
Tạ Cảnh Lâm cõng cô luôn, phía đột nhiên hét lớn một tiếng, “Phía cái gì thế, quan hệ bất chính gì đấy?"
Hô, chạy thôi.
Chạy một lúc, Tạ Cảnh Lâm dừng , , “Nói với em chuyện ?"
Khương Linh dùng tay vòng qua cổ , , “Nói , nếu gì bất lợi cho em, em sẽ trực tiếp xử luôn."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-di-nang-vo-quan-nhan-vua-kieu-diem-lai-can-truong-duoc-chong-cung-chieu-nhu-mang-song/chuong-582.html.]
Tạ Cảnh Lâm:
“..."
Chương 490 Tình chị em
Tạ Cảnh Lâm giả vờ ho một tiếng, Khương Linh sợ đến mức vội vàng buông , “Mau ."
Tạ Cảnh Lâm xốc cô lên một cái, còn véo m-ông cô một cái, “Mai về đơn vị , đây chuyện lớn ."
Khương Linh xong dở dở , giơ tay đ-ấm , “Vài ngày nữa chẳng về , em tưởng chuyện lớn gì cơ chứ."
“Chuyện mà còn gọi là chuyện lớn ?"
Tạ Cảnh Lâm trực tiếp tỏ vẻ tủi luôn, “Đàn ông nhà khi vợ bao giờ cũng lưu luyến rời, hoặc là chút gì đó ngon ngọt để bồi bổ cho chồng, em thì , thật sự chẳng quan tâm đến gì cả."
Đàn ông khi trẻ con còn đáng sợ hơn cả trẻ con thật, còn quả quyết , “Anh thấy bây giờ trong mắt em chỉ hai đứa nhỏ thôi, chẳng nữa."
Khương Linh khỏi tặc lưỡi, “Ôi chao, còn thấy tủi nữa cơ ?"
Khương Linh ghé sát mặt hôn một cái, “Được , về nhà em món ngon cho ."
Kết quả Tạ Cảnh Lâm bắt đầu hừ hừ, “Anh chuyện ."
Khương Linh hiểu , nhướng mày , “Anh thế là thuộc hạng lưu manh đấy."
Tạ Cảnh Lâm liền , “Với vợ thì gọi là lưu manh , đây là tình thú vợ chồng."
Lời khiến Khương Linh thấy bất ngờ, kỹ , “Ôi chao, còn cả tình thú vợ chồng cơ ?"
“Chứ ."
Khương Linh đột nhiên thò tay cổ , Tạ Cảnh Lâm đại kinh, “Em gì thế?"
Khương Linh ghé sát tai , nhỏ giọng , “Muốn ."
Tạ Cảnh Lâm:
“!!!"
Cũng may trời lạnh mặc dày, đường , nếu giữa đường phát tình thì đúng là còn mặt mũi nào ai nữa.
“Tiểu yêu tinh, tối nay mới thu phục em."
Khương Linh hừ một tiếng.
Tạ Cảnh Lâm ho một tiếng , “Cái đó, cái đó còn ?"
Khương Linh cố ý hỏi, “Cái gì cơ?"
Tạ Cảnh Lâm c.ắ.n răng, “Bao cao su."
“Muốn mấy cái."
Hô, câu hỏi đúng là khó trả lời.
Tạ Cảnh Lâm mấy ngày nay nghỉ ngơi , thể lực sung mãn, cảm thấy thế nào cũng dùng vài cái, nhưng cái danh “bảy lang" mà cô lải nhải thì .
Tạ Cảnh Lâm thử dò xét, “Ba cái?"
Khương Linh tỏ rõ thái độ, “Được."
“Vị táo nhé."
Khương Linh:
“..."
Yêu cầu cũng nhiều thật.
Nhận lời hứa, tâm trạng Tạ Cảnh Lâm đến mức thể tả, về đến nhà thấy Tạ Cảnh Lê sà tới chuyện với Khương Linh cũng thấy đối phương quá chướng mắt nữa.
Bữa tối đương nhiên là do bà cụ Trương , chỉ một lát Thiệu Tuyết Trân cùng Tạ Cảnh Minh về.
Khương Linh ngạc nhiên, “Sao hai ăn ở ngoài?"
Tạ Cảnh Minh hì hì , “Vốn định ăn lẩu nhưng đến nơi thấy đông quá, nên về."
“Hai đứa cũng báo một tiếng, trong nhà chuẩn nhiều thức ăn như ."
Tào Quế Lan lẩm bẩm bếp bưng một bát canh trứng lớn , mời Thiệu Tuyết Trân xuống ăn cơm.
Cả nhà xuống, lương thực tinh là đủ dùng, đôi khi Tào Quế Lan còn lo phiếu lương thực nhà đủ, nhưng chỗ Khương Linh phiếu lương thực với phiếu thịt cứ như dùng bao giờ hết , thỉnh thoảng mang lương thực và thịt từ ngoài về.