[Quân Hôn] + [Dị Năng] Vợ Quân Nhân Vừa Kiều Diễm Lại Can Trường, Được Chồng Cưng Chiều Như Mạng Sống - Chương 581

Cập nhật lúc: 2026-02-24 14:26:13
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Phải, tình thú."

 

Khương Linh , “Có thêm chút gì đó mới lạ ?"

 

“Thử xem?"

 

Thử thì thử.

 

Trong một chuyện, hai ngang tài ngang sức, đây cũng là tình thú của hai .

 

Hôm Tạ Cảnh Lâm đưa em gái tìm Giáo sư Cố, Khương Linh chẳng lo lắng chút nào mà học luôn.

 

Tuy nhiên vì để tâm chuyện , buổi chiều tan học cô liền về ngay.

 

Tào Quế Lan và Tạ Cảnh Lê mặt rạng rỡ niềm vui.

 

Tạ Cảnh Lê giống như một chú bướm hoa bay tới, “Chị Khương Linh, Giáo sư Cố nhận em học trò ."

 

Nhìn dáng vẻ hưng phấn của cô bé, Khương Linh cũng mừng cho cô, “Điều đó chứng tỏ Tiểu Lê của chúng đủ ưu tú mà."

 

Tạ Cảnh Lê hì hì, kéo tay cô , “Em cũng thấy đủ ưu tú."

 

Với tư cách là một bạn , Khương Linh kéo cô bé hỏi, “Mau cho chị , Giáo sư Cố kiểm tra em cái gì."

 

Tạ Cảnh Lê trợn tròn mắt , “Chị Khương Linh, Giáo sư Cố kiểm tra nhiều lắm, cái gì linh tinh cũng hỏi, nhưng ông cũng bảo em đề thi."

 

“Thế kiểm tra kiểu gì?"

 

Chương 489 Làm cái gì

 

Tạ Cảnh Lê hưng phấn , “Em đến đó xong Giáo sư Cố cũng bắt em thi cử gì, mà là trò chuyện với em, cứ tùy tiện chuyện thôi, đến đến đó, ông hỏi em một câu, hỏi xem em nghĩ thế nào.

 

Em cứ theo suy nghĩ của thôi, đôi khi gặp chỗ nào hiểu em hỏi Giáo sư Cố, ông giảng xong tiếp tục hỏi em, tóm là mấy cuốn sách em hồi mùa hè chỗ dùng đến , chỗ xem mà hiểu ông cũng thể giải đáp cho em."

 

Khương Linh xong thấy thật kỳ lạ, triết lý giáo d.ụ.c như đừng lúc , ngay cả mấy chục năm cũng thấy nhiều.

 

Cô hỏi, “Vậy em đặc biệt hứng thú với mảng nào ?"

 

“Có ạ, mấy cái thí nghiệm gì đó, em thấy cực kỳ ho, ví dụ như dẫn điện chẳng hạn."

 

Khương Linh sững sờ, con bé chẳng lẽ hứng thú với vật lý .

 

thì bất kể học cái gì, đoán chừng cô cũng chẳng hiểu nổi .

 

thể giả vờ hiểu mà, “Thế thì quá, em cứ theo Giáo sư Cố mà học cho ."

 

Khu vực lân cận ít giáo sư của trường ở, nhà Giáo sư Cố ngay nhà Giáo sư Đàm, cũng xa.

 

Khương Linh , “Sau lúc chị học thì đưa em qua luôn nhé?"

 

“Vâng ạ."

 

Lại thể cùng chị Khương Linh học, đúng là một trải nghiệm tồi.

 

Trong nhà Giáo sư Cố nhiều sách quý, Tạ Cảnh Lê qua đó chỉ cần mang theo cái đầu và đôi tay là .

 

Ngày đầu tiên học, Khương Linh đưa đến cửa, liền thấy một bé mười mấy tuổi mở cửa.

 

Tạ Cảnh Lê gọi một tiếng Cố Minh Tiền, đó mới giới thiệu với Khương Linh, “Chị Khương Linh, đây là cháu trai của Giáo sư Cố, Cố Minh Tiền.

 

Anh Minh Tiền, đây là chị Khương Linh của em, là vợ của cả em."

 

Trên mặt Cố Minh Tiền hề thêm biểu cảm nào, chỉ gật đầu tỏ ý .

 

Khương Linh chấp nhặt với một đứa trẻ, bèn giục Tạ Cảnh Lê trong, “Nhớ ngoan đấy, việc gì thì về nhà tìm bà cụ."

 

Tạ Cảnh Lê gật đầu, “Em ạ."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-di-nang-vo-quan-nhan-vua-kieu-diem-lai-can-truong-duoc-chong-cung-chieu-nhu-mang-song/chuong-581.html.]

Nhìn cô bé trong, Khương Linh mới đến trường.

 

Sự tồn tại của Cố Minh Tiền rõ ràng là Tạ Cảnh Lâm , nhưng gì, nghĩa là tin tưởng nhân phẩm gia đình , cho nên cô cũng lo lắng.

 

Đến trường, Thiệu Tuyết Trân ngáp một cái , “Cậu đến sớm thật đấy."

 

Lúc khối vẫn còn đến .

 

Mùa khác thì còn đỡ, trời ngày càng lạnh, hơn nữa hôm nay trời âm u, trông vẻ sắp tuyết, nhiệt độ thấp, trong lớp thật sự thấy lạnh thấu xương.

 

Không ít tránh khỏi việc nấn ná trong ký túc xá chịu sang đây.

 

Khương Linh , “Cậu chẳng cũng đến sớm đó ."

 

Thiệu Tuyết Trân hì hì , “Tạ Cảnh Minh đón đấy."

 

Khương Linh ngạc nhiên, “ dạo chú Ba về nhà mà."

 

Thôi, cô đúng là hỏi thừa, về nhà nhưng ngăn cản việc đưa đón bạn gái mà.

 

Khương Linh xua tay, “Chú Ba coi như nắm thóp ."

 

Lời còn dứt, Thiệu Tuyết Trân đột nhiên kéo tay cô, “Nhìn kìa."

 

Khương Linh theo hướng ngón tay cô , thấy đưa Hà Cầm về.

 

Chỉ là đàn ông đó trông cũng gần ba mươi , mặc bộ đồ Trung Sơn, tề chỉnh, tóc tai cũng chải chuốt gọn gàng, chỉ là dáng lùn, tướng mạo cũng chẳng , trông chẳng giống sinh viên chút nào.

 

Thiệu Tuyết Trân hít một , “Hà Cầm là tìm một đàn ông ngoài xã hội chứ?"

 

chuyện cũng lạ, bởi vì sinh viên khóa của bọn họ lứa tuổi nào cũng , ít kết hôn, còn con .

 

Hà Cầm mới ngoài hai mươi thôi nhỉ?

 

Bản là sinh viên đại học nghĩ đến việc tìm một sinh viên đại học khác, ngược tìm một ngoài xã hội?

 

Khương Linh đầy ẩn ý , “Trước đây chẳng bảo cô vay tiền khắp nơi ?"

 

“Ý là... cô vì tiền?"

 

Thiệu Tuyết Trân thể tin nổi .

 

Khương Linh:

 

“Chẳng lẽ ?

 

Nếu thì tìm một như để gì?

 

Để đủ b-éo, để trai?"

 

Thiệu Tuyết Trân sững sờ, đúng là thật.

 

Hà Cầm tuy cô gái đặc biệt xinh , nhưng cũng tệ, chải chuốt một chút, mặc quần áo cũng gì.

 

Lại còn là sinh viên Thanh Đại, ngoài tìm đối tượng như cô thiếu gì .

 

Nếu vì tiền thì việc gì tìm một như thế chứ.

 

Tống Triệu Phụng nhỏ giọng , “Mình một chút, hình như Hà Cầm còn một đứa em trai, sắp cưới vợ, bên nhà gái yêu cầu mua 'ba món lớn', còn sắp xếp nhà riêng, hai vợ chồng ở chung với già, thế là em trai Hà Cầm nhất quyết đòi cưới cô bằng , nên bố cũng còn cách nào, bèn ép Hà Cầm, là lúc chính Hà Cầm hứa với bố , khi đỗ đại học mang tiền về nhà, nếu giải quyết thì sẽ tìm gả Hà Cầm để lấy tiền sính lễ lo liệu đồ đạc cho em trai.

 

Cho nên cô mới chạy vạy kiếm tiền như thế."

 

Khương Linh chỉ còn nước giơ ngón tay cái mà thốt lên một câu, “Đỉnh thật đấy, đúng chuẩn 'ma giúp em trai'."

 

Mấy tò mò, “Thế nào gọi là 'ma giúp em trai'?"

 

Khương Linh hì hì , “Cứ từ từ mà ngẫm."

 

 

Loading...