[Quân Hôn] + [Dị Năng] Vợ Quân Nhân Vừa Kiều Diễm Lại Can Trường, Được Chồng Cưng Chiều Như Mạng Sống - Chương 579

Cập nhật lúc: 2026-02-24 14:26:11
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Khương Linh ngẩn lắc đầu, “Không , đây là nhà chúng tự mua."

 

Hà Xuân Hoa hít một , “Thế thì tốn ít tiền nhỉ?"

 

Khương Linh một con , bà lão liền kêu lên, “Cái khác gì cướp tiền ."

 

“Cái còn cách nào khác, chân thiên t.ử nhà cửa sẽ đắt đỏ, bây giờ trong thành phố nhiều thanh niên trí thức về, nhà đủ ở, đoán chừng còn đắt hơn nữa."

 

dứt lời, Hà Xuân Hoa với Đổng Nguyên Cửu, “Nguyên Cửu, con cũng mua nhà ."

 

Đổng Nguyên Cửu lộ vẻ lúng túng, “Con lấy nhiều tiền thế mà mua nhà."

 

Cũng với Hồng Mẫn sống nổi với , lúc mới cưới Hồng Mẫn trông cũng , nhưng cứ mỗi về nhà ngoại là mặt nặng mày nhẹ.

 

Mỗi năm bà vợ cũ của đều đến đại viện quân đội bảo là thăm con gái, nhưng thực tế là đến để vơ vét lợi ích, nào Hồng Mẫn cũng chuẩn sẵn tiền và đồ đạc.

 

Cho chút đồ thì thôi , nhưng Hồng Mẫn còn đưa cả tiền nữa, cho nên kết hôn bảy tám năm trong tay bọn họ chẳng để dành đồng nào, cứ hỏi đến là bảo nhà em trai cưới vợ sinh con cần dùng tiền, nhà ngoại mượn hết , là mượn mà bao giờ trả.

 

Đổng Nguyên Cửu xong, Hà Xuân Hoa dường như cũng nghĩ đến chuyện đó, nhưng bà bảo là đợi dành dụm thêm mới mua, ngược còn , “Con với Tiểu Tạ là em, con tiền thì mượn nó một ít."

 

Nói còn với Tạ Cảnh Lâm, “ Tiểu Tạ?"

 

Tạ Cảnh Lâm lên tiếng, Khương Linh , “Bà cụ, nhà , bên ngoài lạnh ."

 

Vào tháng Mười một dương lịch, thời tiết ngày càng lạnh, gió bên ngoài thổi vù vù, lạnh thấu xương.

 

Hà Xuân Hoa cũng run lên một cái, xoa xoa cánh tay theo nhà.

 

Phía Đổng Nguyên Cửu ngượng ngùng , “Anh chị đừng để bụng, em là đang giận em thôi."

 

Tạ Cảnh Lâm gì, vỗ vỗ vai .

 

Khương Linh , “Vào nhà ."

 

Trên chiếc giường sưởi lớn ở gian chính, Tào Quế Lan đang dỗ dành lũ trẻ chơi, bà cụ Trương bưng một đĩa táo qua mời Hà Xuân Hoa.

 

Hà Xuân Hoa bà cụ Trương hỏi Tào Quế Lan, “Em gái , đây là bảo mẫu nhà cô ?

 

Lên đến cấp phó trung đoàn là quân đội phân bảo mẫu cho để chăm con ?"

 

Một câu khiến bầu khí trong phòng lập tức trở nên ngượng ngùng.

 

Bà cụ Trương đặt đĩa xuống, xụ mặt sang một bên trêu đùa lũ trẻ.

 

Hà Xuân Hoa còn kinh ngạc , “Bảo mẫu mà cũng bày đặt giận dỗi ."

 

Đổng Nguyên Cửu vội , “Mẹ, đừng bậy bạ."

 

“Mẹ ..."

 

Khương Linh , “Bà cụ Trương bảo mẫu, bà bên nhà đẻ chồng , chồng một bận bịu xuể, nên mới nhờ bà đến giúp chăm sóc lũ trẻ."

 

Hà Xuân Hoa “hừ" một tiếng, “Thế thì vẫn là bảo mẫu thôi."

 

Khương Linh phản bác, “Đó là bà nghĩ , còn định nghĩa của là, bảo mẫu là bảo mẫu, nhà, nhưng bà cụ Trương là của chúng , tính là một nhà."

 

Thấy Hà Xuân Hoa định tiếp, Khương Linh thẳng, “Nếu bà vẫn hiểu , hỏi bà, bà đang giúp chăm sóc lũ trẻ, bà là bảo mẫu ?"

 

Hà Xuân Hoa vui, “Nói gì thế, là bà nội của lũ trẻ, thể tính là bảo mẫu ."

 

“Thế thì đúng , bà là bà nội của lũ trẻ, hai đứa nhỏ nhà cũng gọi bà cụ Trương là bà nội, cùng một chuyện ?"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-di-nang-vo-quan-nhan-vua-kieu-diem-lai-can-truong-duoc-chong-cung-chieu-nhu-mang-song/chuong-579.html.]

Khương Linh cũng chẳng thèm quan tâm Đổng Nguyên Cửu đang khó xử ở đây .

 

Hà Xuân Hoa vốn dĩ oán khí với Khương Linh, lúc cũng quên luôn lời dặn của Đổng Nguyên Cửu, mỉa mai , “Tiểu Khương , cô đúng là sinh viên đại học, cái miệng đúng là khéo ăn khéo , hèn gì lúc Nguyên Cửu đều đến mức ly hôn luôn."

 

Câu xong, bầu khí trực tiếp đóng băng.

 

Đổng Nguyên Cửu , “Mẹ, gì thế."

 

Hà Xuân Hoa nổi hỏa, tay vỗ đùi bành bạch gào lên, “ gì hả?

 

chẳng qua chỉ hai câu, hai câu còn , một câu bảo mẫu còn !"

 

Bản tức ch-ết, vỗ đùi kêu bép bép, “ , hai câu còn một ngoài mắng!"

 

Đổng Ngọc Liên và Đổng Ngọc Trân bất an đó, tiếng của bà nội cho sợ hãi, Đổng Ngọc Liên mắt rưng rưng, còn Đổng Ngọc Trân thì òa lên nức nở.

 

Tào Quế Lan xuống giường, gọi bà cụ Trương bế Viên T.ử và Nguyên Tiêu phòng trong.

 

Đổng Nguyên Cửu chỉ thấy mắt tối sầm , kéo , “Đi thôi, con đưa về."

 

“Mẹ ."

 

Đổng Nguyên Cửu c.ắ.n răng, “Đây nhà , cũng chẳng nhà con, quậy thì về mà quậy, quậy ở đây gì.

 

Chê con đủ mất mặt ?"

 

Khương Linh và Tạ Cảnh Lâm cũng cạn lời, hết Hồng Mẫn đến Hà Xuân Hoa, Đổng Nguyên Cửu đúng là đáng thương thật.

 

Hà Xuân Hoa cũng là hạng bướng bỉnh, cứ thấy chịu thiệt thòi, trực tiếp giở trò ăn vạ, “Nhà khác thì , bọn họ phá cho nhà tan nát , còn cho chắc."

 

“Đi theo con."

 

Đổng Nguyên Cửu trực tiếp vác bà lão lên vai ngoài.

 

Tạ Cảnh Lâm , “Để lũ trẻ ở đây , lát nữa đón."

 

Đổng Nguyên Cửu bây giờ chỉ tống , hôm nay nên đưa theo, đúng là chỉ sợ ch-ết đủ nhanh mà.

 

Tiếng động dần dần mất , Đổng Ngọc Liên lặng lẽ rơi nước mắt, lau thế nào cũng hết.

 

Nhìn hai đứa trẻ, Khương Linh thấy thật bất lực, cô bế Đổng Ngọc Trân lên, khẽ dỗ dành, Đổng Ngọc Liên nức nở , “Thím ơi, con xin ."

 

Khương Linh tuy mềm lòng, nhưng đối mặt với đứa trẻ hiểu chuyện thế , cũng thật sự nỡ giận lây.

 

Cô lắc đầu, “Chuyện của lớn liên quan đến trẻ con các con, các con cứ việc ăn uống vui chơi thật ."

 

Đang chuyện, Tào Quế Lan mang theo ít bánh kẹo , kéo hai đứa trẻ ăn bánh, “Đừng nữa, ăn ngon , ăn xong chơi với em."

 

Đổng Ngọc Liên rõ ràng chút do dự, Đổng Ngọc Trân còn nhỏ, thấy đồ ăn là quên mất vì .

 

Đổng Ngọc Liên khuyên em gái, “Em ơi, ăn một miếng là ."

 

Đổng Ngọc Trân hiểu, ăn một miếng lấy cả miếng, Đổng Ngọc Liên bất an, “Bà nội sẽ đ-ánh đấy."

 

Khương Linh nhíu mày, “Ở nhà các con ăn nhiều một chút, bà nội sẽ đ-ánh các con ?"

 

Đứa nhỏ lên tiếng nữa.

 

Bên cạnh Tạ Cảnh Lâm cũng cạn lời, “Đợi Nguyên Cửu đến đón con sẽ hỏi thử."

 

Hai đứa trẻ ăn bánh xong, nghiêng giường sưởi ngủ .

 

 

Loading...