[Quân Hôn] + [Dị Năng] Vợ Quân Nhân Vừa Kiều Diễm Lại Can Trường, Được Chồng Cưng Chiều Như Mạng Sống - Chương 546

Cập nhật lúc: 2026-02-24 14:19:07
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Tất nhiên , bà Trương cũng mang về nhà một ít tiền, nhiều, phần lớn bà tự cất giữ, đây chính là chỗ dựa của bà.”

 

Sát ngày khai giảng, Tạ Thế Thành lên xe về quê.

 

Nhóm Khương Linh cũng chuẩn cho chuyện khai giảng.

 

Đã một thời gian kể từ khi Tạ Cảnh Lâm rời nhà , quả nhiên là chẳng chút động tĩnh nào.

 

Ngày mùng một tháng Chín, khai giảng .

 

Khương Linh trường học liền bận rộn hẳn lên.

 

Bởi vì hai ngày tân sinh viên cũng đến báo danh, bọn họ với tư cách là đàn chị cũng tham gia công tác đón tân sinh viên.

 

Vừa bận rộn một cái, Khương Linh cũng quên mất chuyện hỏi về Tạ Cảnh Minh.

 

Đến khi bận xong, Khương Linh cũng quên sạch sành sanh.

 

Buổi học đầu tiên, gặp đều vô cùng vui vẻ.

 

Cố vấn học tập Điền Hữu Hiền hiếm khi lộ nụ mặt:

 

“Lần chuyên ngành của chúng hai sinh viên nhận học bổng của trường, hãy tiếp tục nỗ lực.”

 

Mọi lập tức phấn chấn hẳn lên, nhao nhao tò mò xem ai là nhận học bổng.

 

Khương Linh thì hy vọng gì, lúc đầu thi cử học viện , vì nội dung bài thi giống nên thành tích thi của Khương Linh dùng điều kiện xét tuyển học bổng, cô cảm thấy cũng chẳng , trường học thể mở cửa cho cô thi vô cùng mãn nguyện .

 

Không ngờ, một trong những nhận học bổng của trường chính là Điêu Văn Nguyệt.

 

Thiệu Tuyết Trân nhỏ giọng :

 

“Điêu Văn Nguyệt nhận học bổng ước chừng gây sóng gió cho xem.”

 

Khương Linh nghi hoặc:

 

“Tại ?”

 

Thiệu Tuyết Trân giải thích:

 

“Bởi vì Hà Cầm đang thiếu tiền, mà học bổng của trường thấp nhất cũng là một trăm tệ, Điêu Văn Nguyệt là học bổng loại hai, tiền thưởng một trăm năm mươi tệ.”

 

Ở hậu thế, hơn một trăm tệ đáng là bao, nhưng ở thời buổi , hơn một trăm tệ chính là một khoản tiền khổng lồ .

 

Cứ những sinh viên như bọn họ, trợ cấp một tháng chỉ ba mươi tệ, vặn đủ cho một sinh viên tiêu xài, một trăm tệ đó thể giải quyết việc lớn .

 

Khương Linh hiểu:

 

“Cho nên cứ xem Hà Cầm dỗ dành , và xem Điêu Văn Nguyệt dễ dỗ dành thôi.”

 

“Chính xác là như .”

 

Thiệu Tuyết Trân lên phía một cái, đầy ẩn ý :

 

“Hà Cầm đây là đang coi khác là kẻ ngốc đấy, cứ chờ xem, còn trò để xem.”

 

Muốn cán bộ lớp, thật sự tưởng Hà Cầm phục vụ bạn học ?

 

Tất nhiên là , cán bộ lớp ở đại học sẽ dễ dàng kết nạp Đảng hơn, một bình xét ưu tú nọ cũng sẽ ưu tiên xem xét cán bộ lớp.

 

Hà Cầm chẳng cái nào bình xét , mà về mặt học tập nhất.

 

Hai đang chuyện, Điền Hữu Hiền xướng tên một khác nhận học bổng.

 

Lại chính là Từ Văn Bân, đang mang theo con trai học.

 

Cái tên gọi , Từ Văn Bân lập tức kinh hỉ khôn xiết.

 

tính tình vốn dĩ cẩn thận dè dặt quen, dù vui mừng cũng nắm c.h.ặ.t t.a.y , lên cúi chào xuống.

 

Thiệu Tuyết Trân thở dài :

 

“Anh cũng thật sự dễ dàng gì, dẫn theo đứa trẻ học ở đây, đứa bé đó cũng thật sự lời, lúc Từ Văn Bân lên lớp thì đứa bé đó hoặc là tự ở trong ký túc xá, hoặc là ở nhà ăn chờ đợi, ngoan ngoãn đến lạ kỳ.”

 

Khương Linh hiểu :

 

“Trách từ Điền Hữu Hiền trách mắng công khai đó trở thì thấy đứa trẻ đó nữa, hóa là như .”

 

Tan học, mấy cùng ngoài, bước khỏi phòng học liền thấy giọng phẫn nộ của Điêu Văn Nguyệt:

 

“Xùy, cô đừng mơ.”

 

Chương 459 Mượn học bổng

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-di-nang-vo-quan-nhan-vua-kieu-diem-lai-can-truong-duoc-chong-cung-chieu-nhu-mang-song/chuong-546.html.]

Mấy đầu , liền thấy Hà Cầm sốt ruột quanh bốn phía, đưa tay bịt miệng Điêu Văn Nguyệt:

 

“Cậu gì thế, đừng la toáng lên như , tớ chỉ là thương lượng với chút thôi...”

 

“Thương lượng cái gì, thương lượng gì hết.”

 

Điêu Văn Nguyệt gạt tay Hà Cầm , ghét bỏ :

 

“Tớ thể lấy học bổng là vì kiến thức chuyên ngành của tớ học , thi cử , dựa cái gì vì thiếu tiền mà tớ nhường suất học bổng cho , xùy, cũng soi gương xem xứng .”

 

Điêu Văn Nguyệt để chút thể diện nào cho Hà Cầm, mặt Hà Cầm đen :

 

“Điêu Văn Nguyệt, đừng đà lấn tới như , nhà tớ đang gấp cần dùng tiền, tớ mới thương lượng với , đồng ý thì thôi, thế ý gì?”

 

“Chính là ý đấy.”

 

Điêu Văn Nguyệt nhạo:

 

“Tớ rõ ràng , đừng nghĩ đến nữa.”

 

Đây là một tiết học nhỏ, bộ sinh viên trong lớp đều mặt, đúng là khiến Hà Cầm hổ thôi.

 

Những ánh mắt dị nghị của các bạn học khiến mặt mũi Hà Cầm khó coi, trực tiếp tức giận lóc chạy .

 

Điêu Văn Nguyệt hừ một tiếng:

 

“Nghĩ thật đấy, tiền còn đến tay nữa bắt đầu dòm ngó tiền của tớ .”

 

Ánh mắt quét qua, dừng Khương Linh, Điêu Văn Nguyệt chút tự nhiên, vội vàng dời tầm mắt .

 

Lúc xuống lầu, Tiêu Hữu Lan liền hưng phấn :

 

“Nhìn hai họ kìa, xem là thật sự trở mặt , lành , thực như cũng , đỡ hai hợp mưu chuyện .”

 

“Nói cũng đúng, nhưng so sánh thì Điêu Văn Nguyệt bây giờ vẻ hơn nhiều .”

 

Tống Triệu Phượng :

 

“Dù thì học kỳ Điêu Văn Nguyệt cũng chuyện gì nữa, Hà Cầm còn lôi kéo khác để cô lập một nữ sinh cơ đấy.”

 

Thiệu Tuyết Trân nhíu mày:

 

“Cái cô đúng là tâm tư quá nhiều .”

 

Mấy đến nhà ăn, hàng xếp hàng lấy cơm, lúc mới thật sự cảm nhận thực tế là trường học đông thêm.

 

“Người đông thật đấy.”

 

Không chỉ lấy cơm xếp hàng, mà ngay cả bàn ăn cơm cũng đủ.

 

Đang lúc do dự nên về nhà ăn , đột nhiên thấy gọi:

 

“Khương Linh học tỷ, qua bên .”

 

Khương Linh đầu , thì là một nam sinh khóa trong đợt đón tân sinh viên mấy ngày .

 

Nói là đàn em thì cũng đúng là đàn em thật, năm nay mới mười tám tuổi, dáng cao ráo, nụ cũng tỏa nắng, đúng lúc đụng mặt cô cũng thể tiếp đón, thế là cùng Thiệu Tuyết Trân dẫn báo danh.

 

Thiệu Tuyết Trân :

 

“Học đây là chỉ thấy Khương Linh thôi .”

 

Mục Nhất Thần liền gọi một tiếng:

 

“Thiệu học tỷ.”

 

Quay đầu với Khương Linh:

 

“Khương học tỷ, ở đây , ở đây vẫn còn chỗ.”

 

Khương Linh liếc một cái, lắc đầu, với Thiệu Tuyết Trân:

 

“Thôi bỏ , tớ về nhà ăn đây, chồng tớ chắc cũng cơm xong .”

 

Mục Nhất Thần ở bên cạnh chút ngây .

 

Khương Linh xua tay:

 

“Tớ đây.”

 

Khương Linh , Thiệu Tuyết Trân :

 

“Học , cảm ơn nhé.”

 

 

Loading...