[Quân Hôn] + [Dị Năng] Vợ Quân Nhân Vừa Kiều Diễm Lại Can Trường, Được Chồng Cưng Chiều Như Mạng Sống - Chương 53

Cập nhật lúc: 2026-02-24 12:47:17
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Theo cô thấy, vấn đề gì thể giải quyết bằng vật tư thì đều là vấn đề.”

 

Chính chủ mở miệng , những khác cũng ý kiến gì nữa, ai mà chẳng ăn lương thực tinh chứ, dù chia cho bọn họ ít, thỉnh thoảng để bọn họ cải thiện bữa ăn cũng .

 

Mấy đang chuyện, bỗng thấy trong hợp tác xã cung ứng hô lên:

 

“Có xà phòng về !"

 

“Đi , mau mau tranh thôi."

 

Mấy đồng loạt tản , đều lao về phía hợp tác xã cung ứng.

 

Chương 42 Làm việc

 

Thời buổi vật tư khan hiếm, những thứ như kem đ-ánh răng, xà phòng ở nông thôn luôn tiêu thụ , hôm nay là chợ phiên, càng đông hơn.

 

Khương Linh gãi gãi đầu, thấy Lý Hồng Ba sốt ruột, vội :

 

“Anh cứ để đồ xuống đây em trông cho, mau , vội kìa."

 

“Em hiểu , những thứ tiêu hao khi nào cơ hội cướp thì nhất định cướp."

 

Lý Hồng Ba đặt đồ xuống vội vàng lao trong.

 

Khương Linh thấy xung quanh khá đông , liền xách đồ nép cạnh tường, hai con gà mái già cứ kêu “cục cục tác" ngừng, Khương Linh thấy phiền, dứt khoát lấy cái nồi sắt úp lên đầu chúng, đè thêm túi bột mì lên , phía quai nồi chống đỡ nên cũng sợ hai con gà ngạt ch-ết, vô cùng mỹ.

 

Lại lấy từ gian một nắm hạt dưa, cứ thế vui vẻ đó c.ắ.n hạt dưa, dòng điên cuồng lao tranh cướp đồ đạc.

 

Xem hôm nay những thứ cần tranh mua khá nhiều đây.

 

Đang xem kịch , một thanh niên vẻ mặt gian xảo tiến gần.

 

Khương Linh cảnh giác hỏi:

 

“Làm gì thế?"

 

Thanh niên quanh bốn phía, nhỏ giọng :

 

“Chỗ đồ , cô ?"

 

Khương Linh chớp chớp mắt:

 

“Đồ gì?"

 

“Mấy thứ kem đ-ánh răng, xà phòng mà bọn họ đang tranh cướp , đều ."

 

Thanh niên chút đắc ý:

 

“Chú hai chính là chủ nhiệm của hợp tác xã cung ứng , hàng về đều thể lấy một ít, , nếu thì để rẻ cho một ít."

 

Thật lòng mà những thứ thiếu, khi xuống nông thôn cô cũng mua một ít , nhưng dâng tận cửa mà mua một ít thì cũng thấy lắm, nhỡ những khác cần dùng đến thì ?

 

“Được thôi, mua một ít.

 

Bao nhiêu tiền?"

 

Gã gian xảo xòe một bàn tay , Khương Linh bệt xuống đất:

 

“Năm hào á?

 

Anh tưởng giá cả thị trường chắc, bốn hào, bán thì biến."

 

“Chao ôi, cô bé , cô mua bán cho khác đấy."

 

Khương Linh cũng chiều cái thói đó:

 

“Tùy ."

 

Kết quả gã gian xảo nỡ :

 

“Thế cô mua nhiều thêm , chỗ còn chậu tráng men nữa, mua ?"

 

“Giá cả."

 

Gã gian xảo:

 

“Chậu tráng men hai đồng sáu, cốc tráng men tám hào rưỡi, giá hề cao , nếu cô còn chê đắt thì thật đấy."

 

Khương Linh hừ một tiếng:

 

“Được, mang tới đây, đưa tiền."

 

“Thế , ở giữa đường lớn thế tìm ch-ết .

 

theo con hẻm phía , đưa đồ cho cô từ cửa ."

 

Khương Linh dễ mắc lừa, cô như :

 

“Này bạn, định chơi trò đen ăn đen với ?"

 

“Làm gì chuyện đó."

 

Gã gian xảo vội vàng giải thích:

 

“Trương Nhị Cường đây là ăn chính chính đáng đáng, bao giờ mấy chuyện đó."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-di-nang-vo-quan-nhan-vua-kieu-diem-lai-can-truong-duoc-chong-cung-chieu-nhu-mang-song/chuong-53.html.]

Khương Linh thấy Cao Mỹ Lan đang tới, liền hừ một tiếng:

 

“Cứ cho là dám ."

 

với Cao Mỹ Lan:

 

“Bà đợi ở đây một lát, chút việc."

 

Nói xong liền theo gã gian xảo , Cao Mỹ Lan kéo cô :

 

“Bà đấy?"

 

“Không , mua ít đồ thôi."

 

Khương Linh buông tay cô theo, Cao Mỹ Lan đuổi theo nhưng bao nhiêu đồ đạc dám rời , vội vàng dặn:

 

“Đừng lung tung đấy."

 

Khương Linh phẩy phẩy tay, theo Trương Nhị Cường tiến con hẻm phía , chẳng ai hai liên hệ gì với .

 

Phía hẻm vô cùng náo nhiệt, bên hẻm yên tĩnh vô cùng, gần như qua .

 

Trương Nhị Cường dừng , đầu :

 

“Cô bé gan to thật đấy."

 

Khương Linh ung dung gã:

 

“Cũng tàm tạm, đồ ."

 

“Đợi đấy, lấy cho cô."

 

Trương Nhị Cường gõ gõ một cánh cửa, một gã gian xảo thứ hai mở cửa, liếc Khương Linh bên ngoài :

 

“Mang tới , lấy đồ đây."

 

Hai gã , một lát cửa mở .

 

Trương Nhị Cường xách chậu tráng men và cốc tráng men, bốn bánh xà phòng đặt trong chậu tráng men, trông cũng dáng lắm.

 

Khương Linh lấy tiền:

 

“Tiền trao cháo múc chứ?"

 

“Ai trao cháo cho cô."

 

Trương Nhị Cường đột nhiên rút từ trong túi một con d.a.o nhỏ, vẻ mặt hung ác :

 

“Con bé , tao mày tiền, điều thì mau nộp hết đây."

 

Khương Linh nhướng mày, ôi chao, cướp tiền mà cướp trúng đầu cô .

 

:

 

“Đâu , cái tên hẹp hòi quá, cho ."

 

“Không cho thì đừng trách em tao khách khí."

 

Trương Nhị Cường liếc mắt hiệu với gã gian xảo thứ hai, trực tiếp tiến về phía Khương Linh, miệng còn những lời dơ bẩn:

 

“Cái mặt nhỏ nhắn trông cũng xinh xắn đấy chứ, chậc chậc."

 

“Thế thì em ..."

 

Lời còn dứt thấy cô gái nhỏ nhắn trông như gió thổi là bay trong miệng bọn chúng đột nhiên chạy đà hai bước, nhanh như chớp mỗi tên một cước đ-á bay bọn chúng xa.

 

Hai tên cũng chỉ là hạng tôm tép, “rầm" một tiếng ngã lăn đất.

 

Hai tên đó lập tức Khương Linh với vẻ mặt kinh hoàng, đây còn là , một trông như sắp đổ đến nơi mà bản lĩnh ?

 

Bọn chúng phục.

 

Hai tên đó bò dậy định trả thù, Khương Linh lao tới “bộp bộp" thêm mấy cước nữa, hai tên đó trực tiếp ôm hạ bộ rên rỉ dậy nổi.

 

Khương Linh xách đống đồ đất lên, :

 

“Để cho cái miệng của bọn mày bớt dơ bẩn , đây coi như là quà tạ của bọn mày."

 

Lấy đồ của vẫn xong, Khương Linh thấy xung quanh , dứt khoát xé nát quần áo của hai tên đó.

 

Sau đó chạy đầu hẻm với một bà cô đang về phía :

 

“Đại nương ơi, đằng hai đàn ông cởi hết quần áo chuyện đó..."

 

“Cái gì cơ?"

 

Bà cô phụ trách tuần tra phố gần đây, thấy chuyện thì còn cái thể thống gì nữa:

 

“Để qua xem xem."

 

vội vàng chạy qua đó, một cái, chao ôi, hai gã thanh niên lột sạch sành sanh, tên đè lên tên , thật là bại hoại phong thuần mỹ tục quá mất.

 

“Người mau đến đây, kẻ đang giở trò đồi bại ."

 

Đến lúc đầu tìm cô gái báo tin thì chẳng thấy nữa .

 

 

Loading...