Tạ Cảnh Lâm liếc lạnh giọng , “Buông ."
“..."
Hàn Tú Bình ánh mắt dọa cho giật , nhưng sợ đến dám cử động.
Khương Linh bụng đau dữ dội, ở đây đấu với hồ ly tinh nữa, vươn tay chát một cái đ-ánh tay Hàn Tú Bình, một phen túm lấy hất sang một bên, “Cút."
Giọng cô lớn, xung quanh lượt qua, Hàn Tú Bình há há miệng, bên Tạ Cảnh Lâm bế Khương Linh ngoài.
Xe đang đỗ ở bên ngoài, Tạ Cảnh Lâm vô cùng may mắn hôm nay mượn xe để về.
Đặt ghế , Tạ Cảnh Lâm , “Anh bây giờ đưa em đến bệnh viện ngay, em đừng sợ."
Gương mặt Tạ Cảnh Lâm căng thẳng, giọng đều chút run rẩy.
Khương Linh vội ngoài cửa sổ xe , “Anh gọi ai đó về nhà báo một tiếng, bảo mang đồ đến bệnh viện, đều ở giường, em chuẩn sẵn hết ."
“Ồ ồ ồ, đúng ."
Tạ Cảnh Lâm xuống xe, Hàn Tú Bình sấn tới, “ báo tin cho các cho."
Tạ Cảnh Lâm đẩy cô sang một bên, đúng lúc thấy Trần Hồng Mai trong lớp Khương Linh, liền gọi một tiếng, Trần Hồng Mai qua một cái, liền hiểu , “Hai cứ bệnh viện , về nhà báo tin cho chồng bạn."
Nói đoạn Trần Hồng Mai trực tiếp chạy về phía nhà họ Tạ.
Tạ Cảnh Lâm lên xe, phát hiện từ lúc nào Hàn Tú Bình cư nhiên cũng lên theo, “ giúp một tay, thật đấy, thực sự giúp một tay, coi như lập công chuộc tội, ?"
Ngữ khí cô thật là chân thành, nhưng Tạ Cảnh Lâm mà thấy phiền lòng, qua mở cửa xe, trực tiếp thô bạo lôi cô xuống, ném mạnh xuống đất, “Cút."
Người xem náo nhiệt xung quanh vây tụ , “Bạn học , bạn chuyên ngành nào thế, hổ thế nhỉ."
“ thế, đúng là mặt dày mày dạn."
Quả thực sinh viên đại học công nông binh khóa nhận cô , lớn tiếng , “Người quả thực quen, hồi đó trong trường còn vì cô mà nhảy lầu đấy."
Một câu , chuyện cũ cũng theo đó mà ùa về.
Sắc mặt Hàn Tú Bình trắng bệch, vội vàng nhấc cánh tay lên che chắn, mà xe thì sớm phóng xa .
Hàn Tú Bình bò dậy, loạng choạng bỏ chạy, Thanh Đại bắt đầu thảo luận về vụ việc xảy năm .
những chuyện Khương Linh và Tạ Cảnh Lâm đều rảnh để tâm.
Bụng Khương Linh đau từng cơn, đau đến khó nhịn.
Tạ Cảnh Lâm lái xe mà tay đều căng thẳng đến trắng bệch, an ủi cô thế nào, xe dám lái nhanh.
Cực khổ lắm mới đến bệnh viện, Tạ Cảnh Lâm vội hét lớn, “Bác sĩ bác sĩ, vợ sắp sinh ."
Anh hét xong qua ghế bế Khương Linh lên, Khương Linh , “Đau."
“Anh , ."
Tạ Cảnh Lâm hôn cô một cái, trực tiếp về phía tòa nhà khám bệnh, mấy y tá và một bác sĩ cũng theo ngoài.
Đặt Khương Linh lên xe cáng, một đường tới phòng sinh, Tạ Cảnh Lâm theo nhưng y tá ngăn , “Người nhà đợi ở bên ngoài, còn nữa mau ch.óng đưa đồ dùng cho trẻ sơ sinh đây."
Đối phương gì Tạ Cảnh Lâm đều , nhưng giống như cái gì cũng thấy.
Anh ở cửa lo lắng xoay như chong ch.óng, bên trong Khương Linh đau đến mắng nhiếc xối xả.
Mắng Tạ Cảnh Lâm cái thứ ch-ết tiệt, mắng Tạ Cảnh Lâm cái đồ ch.ó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-di-nang-vo-quan-nhan-vua-kieu-diem-lai-can-truong-duoc-chong-cung-chieu-nhu-mang-song/chuong-527.html.]
Tạ Cảnh Lâm cũng cảm thấy thứ gì , nếu vì , Khương Linh cũng chịu cái tội .
Đang xoay chuyển, Tào Quế Lan xách một túi hành lý , Trần Hồng Mai bên cạnh cũng xách một cái túi, hai chạy đến thở , vội vàng đem đồ đưa trong.
Y tá mang đồ trong bao lâu, bên trong bỗng nhiên chẳng thấy động tĩnh gì nữa.
Tạ Cảnh Lâm bắt đầu sợ hãi, “Vừa nãy còn mắng con mà, mắng nữa ."
Tào Quế Lan cũng lo lắng ch-ết, bình thường phụ nữ mang một đứa lúc sinh nguy hiểm , huống chi đây là mang đôi, càng hung hiểm.
Nghe thấy lời cũng lẩm bẩm , “ , mắng nữa."
Tào Quế Lan gào to, “Khương Linh , con thoải mái thì con cứ mắng Thạch Đầu, con cứ mắng thật mạnh , , và Thạch Đầu ở ngay bên ngoài trông chừng, con cái gì cũng đừng sợ."
Lời bà Khương Linh thấy , nhưng còn sức để đáp .
Y tá bảo Tào Quế Lan trong an ủi sản phụ một chút, Khương Linh Tào Quế Lan liền , “Mẹ, con đói."
“Có đồ ăn đây, tìm cho con."
Tào Quế Lan gương mặt cô đầy nước cũng là mồ hôi nước mắt, đau lòng khôn xiết, chồng nàng dâu chung sống tuy rằng cũng mới hai năm, nhưng sống , lúc Khương Linh chịu tội, Tào Quế Lan đau lòng chịu nổi.
Trong túi hành lý bình nước, là thứ mỗi ngày Khương Linh đều sẽ mới, bên trong đựng đều là nước linh tuyền.
Khương Linh tiên uống hết một bình nước, bắt đầu ăn đồ ăn, một ít bánh trứng, bánh Sa-kì-mã đều là Tào Quế Lan hai ngày nay mua về, chính là đợi lúc dùng đến.
Khương Linh uống nước linh tuyền, dễ chịu hơn nhiều, mới ăn mấy miếng bánh trứng, cái bụng bỗng nhiên đau lên dữ dội.
“Không ăn nữa, đau..."
Tào Quế Lan ở bên cạnh bẻ vụn từng chút một dỗ dành cô ăn, “Khương Linh ngoan, ăn thêm chút , mới sức sinh con."
Khương Linh chớp chớp mắt, “Con cảm thấy, con đại tiện."
Tào Quế Lan một tiếng.
Bên bác sĩ , “ xem cổ t.ử cung."
Vừa kiểm tra, bác sĩ đều kinh ngạc, “Đã mở gần hết , đây là con thứ hai của các ?"
“Con đầu lòng."
Tào Quế Lan vội , “Thế là sắp sinh , bác sĩ, tất cả trông cậy ông, con bé mới hai mươi, đây sức khỏe , bên trong còn là sinh đôi, đều cậy nhờ ông cả đấy."
Tào Quế Lan tay nắm lấy tay Khương Linh, để cô nắm c.h.ặ.t, “Không , sợ đau."
Bà cụ mặt đầy nước mắt, vị bác sĩ , “Vẫn cứ là ruột nha."
Khương Linh , “Đây là chồng con, con ch-ết sớm ."
Bác sĩ kinh ngạc, nhưng gì thêm.
Khương Linh , “Con đau mấy nữa."
Cô là linh tuyền phát huy tác dụng, nhưng Tào Quế Lan , còn tưởng cô lừa cơ.
Khương Linh , “Thật mà."
Tuy nhiên lời dứt, một cơn đau bỗng nhiên ập đến, bác sĩ bảo cô dùng sức.
Khương Linh liền đem hết sức lực b-ú , liền phụp một tiếng, đau một cái.