[Quân Hôn] + [Dị Năng] Vợ Quân Nhân Vừa Kiều Diễm Lại Can Trường, Được Chồng Cưng Chiều Như Mạng Sống - Chương 507
Cập nhật lúc: 2026-02-24 14:14:00
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Khương Linh mỉm tiếp lời, bác Lỗ cũng nhắc chuyện , vài câu chuyện phiếm kéo vợ Triệu Lượng rời .”
Đến giữa trưa, Tào Quế Lan mới dẫn hai đứa trẻ về, hai đứa trẻ rõ ràng là vẫn còn chơi .
Tào Quế Lan cũng hàng xóm kể về chuyện An Nam tìm đến, nhíu mày :
“Mấy cái cứ bám riết tha thế nhỉ."
Khương Linh thì lo lắng:
“Hộ khẩu và quan hệ công tác của Chung Minh Huy đều chuyển về Đông Bắc , đồn cảnh sát chắc chắn họ sẽ nương tay, nhất định sẽ tống .
Còn An Nam thì càng đáng nhắc tới."
Chân mày Tào Quế Lan vẫn nhíu c.h.ặ.t:
“ lo nó sẽ kéo bố con đến để đối phó với con, dù gì con cũng là con gái ruột của ông ."
Trong mắt Khương Linh một chút ấm áp nào, thần sắc thản nhiên:
“Khương Chí Hoành là coi trọng thể diện nhất, ông đến tìm con e là dễ dàng .
Còn bà kế ... danh chính ngôn thuận, chỉ là một kẻ tiểu tam mà thôi."
Cô dừng một chút:
“Cho dù Khương Chí Hoành đến, con cũng sợ, trong tay con đồ , đủ để khiến ông bao giờ ngóc đầu lên ."
Tào Quế Lan chớp chớp mắt, nhưng hỏi thêm, chỉ cần Khương Linh trong lòng tính toán là bà yên tâm .
Bữa trưa ăn vịt , uống canh xương vịt, Tào Quế Lan còn mua cả bánh nướng.
Chỉ là Khương Linh ăn lẩu lâu, bữa trưa ăn nhiều, khiến Tào Quế Lan phát hoảng:
“Con thế ?
Món ngon hơn cơm nấu nhiều mà."
Khương Linh vội :
“Không , An Nam cho tức đến mất cả ngon miệng thôi, , đợi lát nữa con đói tính ."
Vì chuyện , buổi chiều Tào Quế Lan nữa, cứ ở nhà trông chừng Khương Linh.
Còn Tạ Cảnh Lê cũng ngoan ngoãn đòi chơi nữa, lấy sách vở học.
Bây giờ Tạ Cảnh Lê học nội dung cấp hai, kiến thức cấp hai em học xong từ sớm, ngay cả mấy bộ đề thi mà Khương Linh kiếm về em cũng xong hết .
Khương Linh cảm thấy bây giờ em cứ học theo trình độ bình thường thì lãng phí nhân tài, dứt khoát lấy sách giáo khoa cấp ba dạy cho Tạ Cảnh Lê.
Buổi chiều, Tạ Cảnh Lê học toán cấp ba, khả năng lĩnh hội đó thực sự khiến Khương Linh cảm thấy đuổi kịp.
Gần đến giờ cơm tối, Khương Linh :
“Tiểu Lê, em dự định gì về lớp thiếu niên thiên tài ?"
Tạ Cảnh Lê chớp mắt :
“Có ạ."
“Có thì chúng cứ thử xem."
Tạ Cảnh Lê hì hì lớn.
Để xuất hiện một thiên tài chuyện dễ dàng, Tào Quế Lan họ cũng hiểu lắm, nhưng nếu lớp thiếu niên thì rời thủ đô nơi khác, bà liền thấy nỡ, cũng yên tâm.
Tạ Cảnh Lê :
“Mẹ, con thấy , con hỏi thăm , bên lớp thiếu niên đó là ở nội trú thống nhất, tùy tiện khỏi trường, nên an là vấn đề gì ạ."
Điều khiến Khương Linh kinh ngạc:
“Em hỏi thăm cơ ?"
Tạ Cảnh Lê ngượng ngùng :
“Em hỏi giáo viên, giáo viên chuyên môn hỏi thăm giúp em đấy ạ."
Khương Linh hiểu , bản Tạ Cảnh Lê cũng hứng thú.
Cô khỏi cảm thán, cái kiểu “học bá giả" và “học bá thật" đúng là giống .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-di-nang-vo-quan-nhan-vua-kieu-diem-lai-can-truong-duoc-chong-cung-chieu-nhu-mang-song/chuong-507.html.]
Mặc dù đây cô học đại học cũng khá , nhưng kiếp thể đỗ Thanh Hoa cũng là nhờ hào quang xuyên .
Tạ Cảnh Lê thì thực sự khác biệt, đúng chất một học bá thực thụ.
Tào Quế Lan hiểu những chuyện , cũng nên can thiệp thế nào, nếu là bà thì bà thấy cứ ngoan ngoãn học, thi Thanh Hoa cũng .
đứa trẻ suy nghĩ riêng, bà cũng thực sự tiện ngăn cản.
Đột nhiên bà :
“ , thằng Ba thấy đến nhỉ?"
Khương Linh và Tạ Cảnh Lê đều ngẩn cả .
, Tạ Cảnh Minh ?
Chương 425 Có tìm em
Hai chị em dâu một cái nhanh ch.óng dời mắt , vô cùng gượng gạo.
Khương Linh đều thấy kỳ lạ, Tạ Cảnh Minh trông cũng bảnh bao, khả năng học tập cũng , nếu cũng chẳng đỗ nổi Đại học Thủ đô.
tại , cứ vô thức mà quên mất .
Một , hai , thậm chí ngay cả Thẩm Tuệ và những khác, Tào Quế Lan cũng quên gọi họ đến chơi, duy chỉ Tạ Cảnh Minh...
Hầy, chuyện đúng là khó mà đ-ánh giá .
Hồi lâu, Tào Quế Lan mới :
“Thôi bỏ , mai qua đó xem , chuyện gì."
Sáng hôm Tào Quế Lan kiên trì đưa Khương Linh học, chỗ Chung Minh Phương bà cũng nữa, bên đó tìm giúp trông trẻ, ai khác, chính là bà bác họ Bao bán nhà cho Khương Linh.
Bà lão đó mỗi tháng nhận tiền từ chỗ Từ Khai Chinh để sinh sống, nhưng vì chuyện mà ở khu nhà bà đang ở thường xuyên xảy xích mích với khác, ba ngày một trận cãi nhẹ, năm ngày một trận đ-ánh nh-au to.
Thế là khi Từ Khai Chinh hỏi ý kiến của bà cầu nối, thế là chuyện như hiện tại.
Bác Bao đôi bàn chân bó nhỏ, nhanh, nhưng thực tế bà cũng mới sáu mươi tuổi, trông một đứa trẻ vẫn .
Tào Quế Lan còn kể lể với Khương Linh:
“Bà lão cũng là thú vị, cái Minh Phương nó cứ khăng khăng đòi đưa tiền cho bà , bà còn chịu nhận, bảo là cứ trừ tiền thuê nhà.
Cơ mà bà cũng đúng là thiếu tiền thật, căn phòng ở khu tập thể cũ vốn dĩ cũng là bà mua, mấy kẻ cứ rình rập bà dọn để chiếm lấy, bà dứt khoát bán quách , còn nếu chỗ Minh Phương nữa bà mua cái khác, dù cũng để bọn đó hời ."
Khương Linh nhịn :
“Như cũng , chị Minh Phương là từng chịu khổ, chị và Hà Xuân đều là những phúc hậu, chỉ cần bác Bao loạn, chắc chắn họ sẽ bạc đãi bác ."
Vợ chồng Chung Minh Phương hiện tại chỉ thể dựa tiền trợ cấp của trường để sống, tiền trong tay cũng hết , bây giờ là lúc khó khăn, nhưng đợi khi nghiệp đại học, hai họ sẽ trở thành cán bộ biên chế.
Có điều họ học sư phạm, tiền trợ cấp cũng cao hơn Khương Linh và những khác, ngày tháng vẫn thể cầm cự .
Đến trường, Tào Quế Lan dặn dò:
“Chiều con tiết, trưa mang cơm đến cho con.”
Khương Linh vội :
“Hôm nay chẳng thăm chú Ba ?
Mẹ cứ mang cơm nước qua thăm chú , con căng tin ăn một bữa, lâu ăn cũng thấy nhớ."
Tào Quế Lan liếc cô một cái:
“Chê cơm nấu dở thì cứ thẳng ."
Khương Linh :
“Đổi khẩu vị chút ạ."
“Được , trưa đến , con cùng Tuyết Trân và , đừng một , chuyện gì tìm giúp."
“Con ."
Vào đến lớp Khương Linh hớn hở với ba Thiệu Tuyết Trân:
“Trưa cùng ăn cơm nhé."