Khương Linh sững sờ:
“Vậy mau xem, cuối cùng kết quả là thế nào?"
Tào Quế Lan bưng cái ca nước uống ừng ực hết nửa ca, :
“Kết quả?
Mẹ xem hết mà, vội về nấu cơm đấy."
Khương Linh nghẹn lời, chồng chân thành của , hồi lâu thốt nên lời.
Nghe náo nhiệt mà một nửa, thật là mạng mà.
Tuy nhiên, chuyện còn mạng hơn đến.
Chương 422 Giãy ch-ết
Phải là da mặt của một thật sự dày, Chung Minh Huy mà cũng mặt mũi đến tìm Khương Linh.
Cô cũng chẳng đối phương tìm đến đây, tìm đến nhà Chung Minh Phương cũng , thật đúng là tà môn.
Chẳng lẽ chỉ vì đối phương là nam chính trong sách, nên sẽ một chuyện?
Khương Linh bộ dạng sa sút của Chung Minh Huy thật sự chút thể tin nổi, lúc ở Đông Bắc Chung Minh Huy dầu gì cũng ăn mặc bảnh bao dáng con lắm mà.
Chung Minh Huy Khương Linh, trực tiếp phịch một cái quỳ xuống:
“Khương Linh, về Đông Bắc , cô giúp một tay , cô quen rộng, cũng cô quen quan, chuyện lúc đều là của , cầu xin cô thương hại , giúp với, về Đông Bắc, Khương Linh, lạy cô đấy."
Xung quanh ít sinh viên tới lui, thấy cảnh khỏi dừng chân ghé mắt xem náo nhiệt.
Mà Chung Minh Huy dường như cũng thật sự vứt bỏ sĩ diện, mà tội nghiệp dập đầu mặt Khương Linh.
Cũng nhận Khương Linh, khỏi hỏi:
“Bạn học Khương Linh, chuyện là ?"
Khương Linh đỡ bụng cảnh giác Chung Minh Huy, thở dài :
“Nói thế nào nhỉ, coi như là bạn trai cũ của ?
Hai nhà định ước từ nhỏ, mắt thấy sắp kết hôn , kết quả bắt quả tang với chị kế của tằng tịu với , thế là xuống nông thôn thôi.
Chẳng nữa, tên lén lút lưng chị kế quan hệ nam nữ lăng nhăng còn bụng to , giờ chuyện vỡ lở tìm tới, nhà trường và văn phòng thanh niên trí thức lệnh cho về Đông Bắc, về, cảm thấy ở nông thôn chịu khổ nên đến đây ăn vạ đấy."
Khương Linh chỉ mất vài câu rõ chân tướng sự việc, ánh mắt Chung Minh Huy khác.
Mà Chung Minh Huy đột nhiên ngẩng đầu Khương Linh, thật sự ngờ Khương Linh m-áu lạnh vô tình đến mức .
Lúc tìm cô thì cô nể mặt, còn tưởng Khương Linh vì còn tơ tưởng đến , giận nên mới .
Giờ xem dường như .
Chung Minh Huy cũng đường cùng , của văn phòng thanh niên trí thức truy đuổi gắt gao, An Nam cũng chẳng còn tiền, tìm chị náo loạn kết quả ngay cả cổng trường cũng , giờ chẳng dọn mất.
Nếu đường cùng, cũng đến tìm Khương Linh.
Làm thể nhẫn tâm thế chứ.
Mặt Chung Minh Huy đỏ gay, nhưng vẫn khổ sở van nài:
“Khương Linh, với cô, chuyện đều là của , chỉ mượn chút tiền..."
“Mượn tiền?
Nghĩ thế."
Khương Linh với những xung quanh:
“Các bạn ơi, phiền gọi bảo vệ giúp với, tên là kẻ từng nhà trường đuổi học, danh tiếng tệ lắm, đừng để bẩn trường chúng ."
Bạn học đó vội :
“Được.
Tớ gọi ngay đây."
Mấy chạy tìm bảo vệ, Chung Minh Huy ngẩng đầu kinh ngạc Khương Linh:
“Khương Linh, cô thật sự nhẫn tâm như ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-di-nang-vo-quan-nhan-vua-kieu-diem-lai-can-truong-duoc-chong-cung-chieu-nhu-mang-song/chuong-504.html.]
“Anh câu lạ nhỉ, nhẫn tâm chỗ nào?"
Khương Linh kỳ lạ :
“ đây rõ ràng là vì bảo vệ an của bản , còn danh dự của trường chúng nữa, trường chúng là nơi ai cũng ?
Cho , ở chỗ thôi cũng bẩn đất ."
Vẻ mặt Chung Minh Huy trở nên chút dữ tợn, dậy Khương Linh :
“Khương Linh, cô thật sự tuyệt tình như , nể chút tình xưa nào ?"
Khương Linh cứ như một chuyện :
“Anh câu , với tình xưa gì mà , đừng vơ bừa bãi, chuyện chẳng ho gì ."
Với trạng thái hiện giờ của Chung Minh Huy, Khương Linh luôn cảnh giác , nhưng cô cũng sợ, trong trường bao nhiêu chứ.
Giờ mau ch.óng tống khứ , còn hơn là để chặn đường lúc tan học.
Khương Linh :
“Chung Minh Huy, con mặt mũi, cái cây lớp vỏ, khuyên nên từ tới thì về đó.
Làm cho hẳn hoi, đừng chuyện thất đức nữa."
Những lời như Chung Minh Huy bỏ ngoài tai, ngược trợn mắt , mắt thấy bảo vệ đang về phía , Chung Minh Huy dậy nghiến răng nghiến lợi :
“Cô quả nhiên chịu giúp."
Khương Linh c.h.é.m đinh c.h.ặ.t sắt:
“Không giúp."
Chung Minh Huy bốc hỏa trong lòng, đột nhiên lao về phía Khương Linh.
Khương Linh luôn chằm chằm , nhưng cô ngờ động tác của Chung Minh Huy đột ngột như , xung quanh thi hô hét cẩn thận cũng lao tới.
Hiềm nỗi Chung Minh Huy cách Khương Linh quá gần, thật sự dễ ngăn cản.
Chỉ là ngờ tới, Chung Minh Huy tới mặt Khương Linh, lúc đưa tay thì Khương Linh vung nắm đ-ấm “bộp" một tiếng đ-ánh bay ngoài.
Chung Minh Huy ngã “uỵch" một tiếng xuống đất, ánh mắt kinh ngạc Khương Linh:
“Cô..."
“ ?"
Khương Linh thổi thổi nắm đ-ấm, tiếc quá, giờ đang mang thai, nếu nhất định bồi thêm cho một phát nữa.
Chung Minh Huy :
“Sao cô lợi hại thế ."
Khương Linh lườm một cái:
“ vốn dĩ vẫn luôn lợi hại thế , thiên sinh lệ chất."
Chung Minh Huy :
“ ý đó."
Hắn loạng choạng dậy định lao về phía Khương Linh nữa, Khương Linh chuẩn sẵn sàng tặng thêm một nắm đ-ấm nữa, kết quả hai bảo vệ tới cùng mấy bạn nam xung quanh trực tiếp khống chế .
Chung Minh Huy vùng vẫy mãi mà thoát , căm hận Khương Linh:
“Không đúng, cô đúng, cô đáng lẽ bệnh tim sắp ch-ết cơ mà..."
“Anh mới sắp ch-ết , cả nhà đều sắp ch-ết."
Khương Linh nhạo:
“Hạng gì , thấy một chút là chịu nổi."
Nói “chát" một tiếng tát mặt .
Đáng tiếc là Chung Minh Huy đang khống chế, cách nào phản kháng, để mặc cho Khương Linh tát cho một trận hả .
Hai bảo vệ :
“Bạn học em đừng sợ, tên chúng sẽ đưa trực tiếp lên đồn công an, em cần lo lắng."
Bảo vệ cái bụng lớn của Khương Linh mà cũng thấy sợ hãi một hồi, nếu xảy chuyện gì ngoài ý , thì thật sự là hậu quả khôn lường.