[Quân Hôn] + [Dị Năng] Vợ Quân Nhân Vừa Kiều Diễm Lại Can Trường, Được Chồng Cưng Chiều Như Mạng Sống - Chương 49
Cập nhật lúc: 2026-02-24 12:47:12
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2VmWeHUHZZ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Sáng sớm ngày hôm , bọn Khương Linh tiếng gõ cửa đ-ánh thức.”
Bên ngoài hô lên:
“Dậy dậy mau, bắt đầu việc thôi."
Mùa tuy đến lúc thu hoạch vụ thu, nhưng ngoài ruộng cũng vô việc xuể.
Lúc ngoài, nhóm thanh niên tri thức cũ đều quần áo xong xuôi.
Thấy nhóm Khương Linh ai nấy đều mặc đồ sạch sẽ gọn gàng, Khương Linh còn một đôi giày da nhỏ, bọn họ liền rộ lên:
“Mấy đứa mặc thế thì việc kiểu gì?
Đi quần áo ."
Những khác đều về , Khương Linh cũng phòng tìm một đôi giày vải.
Cao Mỹ Lan :
“ thấy bọn họ giày cũ thôi, bà thì cũng ."
Khương Linh lắc đầu:
“ , cũng chẳng việc."
Cao Mỹ Lan cau mày:
“ bà việc thì điểm công?
Không điểm công thì chia lương thực, bà lấy gì mà ăn?
Huống hồ cái hình của bà... chậc."
Khương Linh an ủi:
“Không , lúc thư cho , chị gái của ông chỉ là con gái thôi, nhất định để chịu khổ.
Ông bảo sẽ định kỳ gửi tiền và lương thực cho , cứ yên tâm ."
Tô Lệnh Nghi mừng rỡ:
“Cậu của em thật đấy."
Khương Linh hì hì:
“Tất nhiên ạ."
Thầm cảm ơn vị “" thất lạc ở phương nào một cái, cô ngoài mang thứ gì về cũng lý do chính đáng .
Mấy xong quần áo liền theo nhóm thanh niên tri thức cũ đến giữa làng tập trung.
Đại đội trưởng liếc bọn họ một cái :
“Thanh niên tri thức mới đến cứ nghỉ ngơi thêm một ngày nữa , từ ngày mai bắt đầu ."
Thế là đám lính mới về điểm thanh niên tri thức.
Khương Linh liền bàn bạc với Tô Lệnh Nghi và Cao Mỹ Lan về chuyện xây giường sưởi (kháng), định bụng ăn cơm xong sẽ hỏi Đại đội trưởng.
Chỗ nào cần chi tiền thì chi, tóm là xây giường sưởi , nếu mùa đông ở đây trụ nổi .
Mấy đang bàn bạc, thấy nhóm tri thức cũ ở đây, liền định gom một ít lương thực phát hôm qua để cùng nấu cơm.
Lý Nguyệt Hồng ngập ngừng :
“ thể nấu cơm chung ?"
Khương Linh hỏi cô :
“Cô nấu cơm ?"
Lý Nguyệt Hồng tự hào :
“Phụ nữ thì gì ai nấu cơm."
“ đấy."
Khương Linh một cách đầy lý lẽ, đưa phần lương thực của cả ba cho cô :
“Đến đây chị em, đến lúc cô thể hiện đấy."
Bốn thanh niên tri thức nam cũng sáp gần, mang lương thực tới :
“Phần của chúng cũng góp chung luôn, phiền đồng chí Lý Nguyệt Hồng nhé."
Chương 39 tố cáo các
Bữa sáng cho tám , dù chỉ là hấp bánh bao ngô thì cũng tốn ít công sức.
Khương Linh thực chất nấu ăn, khi mạt thế cô tự lập nhiều năm, lăn lộn ngoài xã hội bấy lâu.
Lúc trong tay chút tiền dư, vì để thỏa mãn cái bụng của , cô còn từng đăng ký khóa học chuyên nghiệp ở Tân Phương Đông để học trù nghệ.
Sau mạt thế thì khỏi , trong gian của cô bao nhiêu nguyên liệu, ăn ngon uống thì đều tự tay.
Có một thời gian cô ở một trong căn biệt thự lưng chừng núi suốt mấy tháng trời, mỗi ngày rảnh rỗi việc gì là nghiên cứu đủ loại món ngon.
mà, trù nghệ giỏi là một chuyện, còn là chuyện khác, cho nên cứ giả ngốc vẫn hơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-di-nang-vo-quan-nhan-vua-kieu-diem-lai-can-truong-duoc-chong-cung-chieu-nhu-mang-song/chuong-49.html.]
Lý Nguyệt Hồng c.ắ.n môi, Chung Minh Phương chút đáng tin, các thanh niên tri thức cũ khác cũng chẳng buồn để ý đến , nên cô dựa dẫm nhóm Tô Lệnh Nghi.
Cô cầm lương thực nấu cơm, Tô Lệnh Nghi sang giúp một tay, với các thanh niên tri thức nam:
“Mấy ông ngoài nhặt ít củi , nếu chúng dùng hết củi của họ, e là họ sẽ vui ."
Nữ thanh niên tri thức nấu cơm, nam thanh niên tri thức nhặt củi, chuyện ai nấy đều ý kiến gì.
Khương Linh lấy thêm một ít bột ngô, bàn bạc với mấy :
“Mặc dù họ ý , nhưng lương thực quý giá, chúng cũng đừng ăn của .
Sáng nay chúng mời họ một bữa thế nào?"
Đều là thông minh, một cái là hiểu ngay ý tứ trong lời .
Nói trắng là “ăn của thì nể mặt ", ai bọn họ là thanh niên tri thức từ thủ đô đến, liệu lấy chuyện để đòi hỏi lợi ích gì ?
“ thấy Khương Linh đúng, lương thực nên lấy ."
Lý Hồng Ba xong, những khác cũng tán thành.
Còn một như Lý Nguyệt Hồng, cô thích góp thì góp, thích thì thôi, chẳng liên quan gì đến bọn họ, tóm đừng hòng lợi dụng chuyện là .
Thêm một ít thì cũng vẫn là hấp, Lý Nguyệt Hồng gì, cứ thế đem hấp hết.
Bánh bao ngô Lý Nguyệt Hồng , tay nghề đúng là khó hết lời, chỉ thể là chín.
Lý Nguyệt Hồng còn chút đắc ý:
“Cũng tệ chứ?"
Tôn Thụ Tài nhăn mặt :
“Dù thì cũng chín ."
“Lòng đền đáp."
Lý Nguyệt Hồng Khương Linh với vẻ mong đợi:
“Khương Linh, là chúng ở chung một phòng ?"
Khương Linh chẳng thèm suy nghĩ:
“ với Mỹ Lan và chị Tô quan hệ thế còn chẳng ở chung một phòng, mắc gì ở chung với cô."
“Cái phòng đó nhà cô."
Lý Nguyệt Hồng cuống lên:
“Dựa cái gì cô ở mà ở chứ."
Khương Linh “hả" một tiếng :
“Được thôi, cô ở thì tự bỏ tiền xây cái giường sưởi khác, tóm giường của là tự bỏ tiền túi, cho phép khác ngủ cùng."
Mắt Lý Nguyệt Hồng đỏ hoe:
“Cô!"
Cô tiền.
Trước khi xuống nông thôn, bố cô chỉ đưa cho cô một phần tiền trợ cấp, nhưng món tiền đó cô dám động lung tung, đó là tiền để cô tìm cách về thành phố , tiêu những việc vặt vãnh .
Lý Nguyệt Hồng cảm thấy Khương Linh là cố ý, cô nức nở một tiếng, :
“Cô chính là coi thường tiền."
Lời khiến Khương Linh còn gì để :
“Cô tiền thì nợ tiền cô chắc?
Dựa cái gì bỏ tiền xây giường để cô ngủ ?
Dựa việc cô khiến yêu quý ?
Hay dựa việc ngày nào cô cũng mắt?
cũng cô mà chiều chuộng cô."
“Đi thôi, chúng còn tìm Đại đội trưởng hỏi chuyện xây giường sưởi đây."
Cao Mỹ Lan thậm chí còn chẳng thèm liếc Lý Nguyệt Hồng lấy một cái, ba cùng với Tôn Thụ Tài và những khác cùng ngoài.
Lý Nguyệt Hồng tức đến mức suýt chút nữa đ-ánh rơi bát đũa, cuối cùng cam lòng vẫn theo .
Đại đội trưởng từ ngoài ruộng sắp xếp công việc về đến nơi thì thấy mấy thanh niên tri thức mới đến.
Tuy nhiên, sáng sớm Hà Xuân cũng với ông về quyết định của mấy .
Dù phòng ốc cũng đủ ở, ông cũng lười quản, tiền thì cứ tự xây thôi.
Không đợi bọn họ mở miệng, ông thẳng:
“Bây giờ tuy lúc bận rộn mùa màng, nhưng nhờ giúp đỡ cũng thể nhờ .
Đồ dùng để xây giường các thứ, ý kiến của là các cứ để xây giường cho rõ ràng, các chỉ việc đưa tiền hoặc phiếu để đổi là .
Nếu đồng ý thì sắp xếp cho, hai ngày là xong xuôi hết, thì các tự mà lo."