[Quân Hôn] + [Dị Năng] Vợ Quân Nhân Vừa Kiều Diễm Lại Can Trường, Được Chồng Cưng Chiều Như Mạng Sống - Chương 471
Cập nhật lúc: 2026-02-24 14:07:58
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Chẳng còn cách nào khác, họ vẫn báo danh.”
Cổng trường Thanh Đại cũng bề thế, Tào Quế Lan một phen cảm thán, đến khi sinh viên khóa của Thanh Đại tới giúp dẫn đường, Tào Quế Lan quen cửa quen nẻo mà bắt chuyện ngay với .
Đợi đến khi xong thủ tục, nhận chìa khóa ký túc xá, Tào Quế Lan ngay cả quê quán ở , nhà mấy miệng ăn đều hỏi hết .
Cuối cùng, Tào Quế Lan đưa một kết luận:
“ coi như thấu , bất kể là sinh viên Công Nông Binh sinh viên thi đại học thì đều dễ dàng gì, hạng bình thường mà .”
Chuyện thực cũng tuyệt đối, quả thực thể thông qua quan hệ để học sinh viên Công Nông Binh.
đa sinh viên Công Nông Binh là dựa bản lĩnh của mà từng bước lên.
Thông thường, yêu cầu là nghiệp cấp ba và ba năm.
Huyện chỉ tiêu, các thôn sẽ tuyên truyền và tuyển chọn nội bộ , những chọn sẽ đến công xã để tuyên truyền, khi một hai trăm mới chọn năm sáu , năm sáu đại diện cho công xã lên huyện để tuyên truyền tuyển chọn.
Cuối cùng một huyện chọn ba năm thì coi là khá .
Tất nhiên, những thể lên huyện tuyên truyền đều là nhân tài, sẽ gửi trực tiếp học trung cấp, cũng thể sắp xếp công việc trực tiếp.
những học sinh viên Công Nông Binh đều là những kẻ học thức, bản lĩnh như đời vẫn lầm tưởng, cái đó hề diện.
Khương Linh học khoa Kinh tế, tòa nhà ký túc xá ở tầng ba, một phòng chỉ bốn .
Khi thủ tục nội trú, Khương Linh trình bày khó khăn của với nhà trường, hy vọng thể thủ tục ngoại trú.
Giáo viên phụ trách cũng khó xử, giải thích với Khương Linh:
“Theo lý mà năm nhất yêu cầu sinh viên ở nội trú, nhưng trường hợp của em đặc biệt, với cố vấn học tập, đó cố vấn học tập mới xin phép nhà trường.”
Nghe cô , Tào Quế Lan cuống lên:
“ nếu ở nội trú thì thật sự yên tâm .
Vài tháng nữa là sinh con thì thế nào, chẳng lẽ đem con ký túc xá mà nuôi , đây còn là t.h.a.i đôi nữa chứ.
Cho dù chúng đem con ngoài nuôi, thì của đứa trẻ ở nội trú thì gặp con ?”
Giáo viên phụ trách thở dài một tiếng :
“Thế , hai ngày em cứ ở nội trú , lát nữa sẽ tìm cố vấn học tập xin phép cho em, thế ?”
Tào Quế Lan còn định thêm, Khương Linh ngăn , đồng ý:
“Dạ , phiền cô ạ.”
“Không chi.”
Nữ sinh trường Thanh Đại tương đối ít hơn, việc sắp xếp ký túc xá cũng nới lỏng hơn, một phòng bốn , hai chiếc giường sắt tầng.
Đến ký túc xá thì ba bạn cùng phòng khác đến , thấy Khương Linh vác cái bụng bầu to tướng, một nữ sinh ở giường lập tức ngay:
“Cậu ngủ cái giường , ngủ ở .”
Căn bản để kịp phản ứng, đối phương quăng đồ đạc lên giường .
Người như thật khiến khó mà thích , Tào Quế Lan lập tức bước tới cảm ơn:
“Ôi chao, đồng chí , thật sự là cảm ơn cháu quá.”
Thiệu Tuyết Trân liếc Khương Linh, đó :
“Cái đáng gì ạ, xa quê đều khó khăn, giúp đỡ lẫn là chuyện nên mà.”
Khi cô như , hai nữ sinh khác cũng thi gật đầu tán thành.
Tào Quế Lan thấy , nụ mặt càng đậm hơn.
Cứ lo bạn học dễ chung sống, nhưng xem, là những cô gái cả.
Khương Linh cũng lên tiếng cảm ơn:
“Mình là Khương Linh, việc gì cần giúp các cứ nhé.”
Thiệu Tuyết Trân hỏi:
“Nghe giọng chắc là Đông Bắc hả?”
Khương Linh sửng sốt, lớn:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-di-nang-vo-quan-nhan-vua-kieu-diem-lai-can-truong-duoc-chong-cung-chieu-nhu-mang-song/chuong-471.html.]
“Cũng thể như , quê gốc ở Tô Thành, nhưng lấy chồng ở Đông Bắc, cũng coi là Đông Bắc .”
Không cách nào khác, giọng Đông Bắc thực sự quá “ma mị", bất kể là chồng, em chồng là cái chồng nhà cô đều là một miệng giọng Đông Bắc, cô học cũng khó.
Bây giờ ngoài cô mà bảo là Đông Bắc thì tuyệt đối ai nghi ngờ.
Thiệu Tuyết Trân cũng theo:
“Giọng Đông Bắc thiết lắm, ông ngoại cũng là Đông Bắc, cái giọng đó cả đời cũng sửa .”
Cô dọn dẹp đồ đạc, Chung Minh Phương giao đứa bé cho Hà Xuân, tự giúp Thiệu Tuyết Trân dọn dẹp, còn Tào Quế Lan thì trải giường chiếu cho Khương Linh.
Khương Linh :
“Cứ trải tạm thôi , chắc cũng chỉ ngủ vài ngày thôi.”
Nghe Thiệu Tuyết Trân :
“Cậu định ở bên ngoài ?”
Nhìn cái bụng của cô, Thiệu Tuyết Trân cũng thông cảm:
“Cái cũng còn cách nào khác, nhưng giường ở trường cứ giữ , nếu đến kỳ thi gì đó cần ôn tập thì cũng thuận tiện.”
Khương Linh cảm thấy vô cùng lý, vội vàng cảm ơn.
Hai nữ sinh khác cũng vẻ dễ chuyện, dọn dẹp xong xuôi, Khương Linh họ còn đến Học viện Sư phạm, bèn rời .
Ra khỏi tòa nhà giảng đường, Chung Minh Phương :
“Thực Khương Linh cứ nghỉ ngơi , bọn chị tự qua đó cũng .”
“Thế , đây là cảm giác nghi thức.”
Khương Linh :
“Để chúng là một nhóm, cho dù bắt nạt ai cũng cân nhắc cho kỹ.”
Đạo lý đều là Khương Linh , Chung Minh Phương cũng cách nào với cô, nhưng trong lòng ghi tạc tình nghĩa .
Trường học ở khu vực tập trung, xe buýt qua đó cũng khá thuận tiện.
Tuy nhiên Học viện Sư phạm bên yêu cầu nghiêm khắc như , vợ chồng Chung Minh Phương ở nội trú, giáo viên nhà trường cũng khó, thủ tục đăng ký cho họ xong, bảo họ tìm cố vấn học tập để giải thích tình hình và thời gian họp lớp, cho họ rời .
Thấy cũng gần trưa, cũng lười chạy chạy , trực tiếp ăn một bữa ở căng tin trường.
Ăn đến mức mắt Tạ Cảnh Lê sáng rực lên:
“Cơm trường ngon quá mất, em cũng thi đại học.”
Mấy đều rộ lên.
Tạ Cảnh Lê tiếc nuối:
“Tiếc là cả của em ăn miếng nào.”
Trong lời chút hả hê.
Khương Linh nghĩ đến Tạ Cảnh Lâm, đột nhiên khựng .
Cái đệch, cuối cùng cũng nhớ chỗ nào đó đúng , từ lúc đến thủ đô đến giờ vẫn gọi điện cho Tạ Cảnh Lâm nào cả.
Toi !
Tại quân khu tỉnh Xuân vùng Đông Bắc, mặt Tạ Cảnh Lâm đen như đ-ít nồi, chiếc điện thoại, hỏi:
“Bên thủ đô vẫn điện thoại gọi đến ?”
Tiểu Vương ở văn phòng :
“Báo cáo Tạ phó đoàn, ạ.”
Lòng Tạ Cảnh Lâm chùng xuống.
Chương 471 (Tiếp) - Chương 394 (Gốc):
Có thể ăn
Nghĩ đến chuyện , Khương Linh ăn cơm cũng thấy ngon nữa, đều tại những ngày ở thủ đô quá vui vẻ, khiến cô trực tiếp quên bẵng mất đàn ông nhà .