[Quân Hôn] + [Dị Năng] Vợ Quân Nhân Vừa Kiều Diễm Lại Can Trường, Được Chồng Cưng Chiều Như Mạng Sống - Chương 457

Cập nhật lúc: 2026-02-24 14:07:43
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Trên xe lửa sẽ quá yên tĩnh, cho dù là toa giường cũng .”

 

Khương Linh chính là những tiếng ríu rít cho tỉnh giấc, đang chuyện là Tạ Cảnh Lê, Khương Linh mở mắt thấy Tạ Cảnh Lê Tào Quế Lan vỗ cho một phát, “Nhỏ tiếng chút, đừng chị dâu con thức giấc.”

 

Tạ Cảnh Lê chột , “Đã tỉnh ạ.”

 

Tào Quế Lan chỉ tặng cho con gái một cái liếc mắt sắc lẹm, Chung Minh Phương , “Đại nương, bác thật sự thương Khương Linh quá.”

 

Lời thì ai mà thích chứ, khóe miệng Tào Quế Lan đều vểnh lên , “Đó là đương nhiên, là coi con dâu như con gái ruột mà đối đãi, đau lòng .”

 

Còn về phần cô con gái ruột đ-ánh, đang co rụt một bên nhe răng với Khương Linh, đến mức Khương Linh ngừng .

 

Giường xe lửa cũng chẳng thoải mái đến , ngủ một đêm là cả dễ chịu chút nào.

 

Khương Linh nghiêng dậy, Tạ Cảnh Lê vội vàng qua đỡ cô, Khương Linh thở dài , “Không ngờ cái hình bỗng chốc trở nên vụng về thế .”

 

Tào Quế Lan đầu cũng ngẩng lên, “Đợi sinh xong là ngay thôi.”

 

Nói xong bà bảo cô rửa mặt, bà cầm lấy những hộp cơm Khương Linh chuẩn để mang đến chỗ nhà hàng hâm nóng thức ăn.

 

Trời lạnh thế cũng sợ hỏng, cơm hộp Tạ Cảnh Lâm chuẩn cho Khương Linh tận sáu hộp, Tào Quế Lan cũng chuẩn mấy hộp, đợi khi ăn hết thì mua xe lửa ăn .

 

Lúc Khương Linh đang rửa mặt thì Lý Nguyệt Hồng từ chui , “Khương Linh.”

 

Khương Linh đ-ánh răng thông qua gương tặng cho cô một cái liếc mắt trắng dã.

 

Lý Nguyệt Hồng đối xử lạnh nhạt, chút uất ức, thở dài một tiếng , “Người khác hiểu , cô chắc chắn thể hiểu mà đúng ?”

 

Khương Linh nhướng mày.

 

Lý Nguyệt Hồng:

 

“Chúng đều vì sống hơn nên mới kết hôn , chỉ là , tìm tiền đồ như Tạ Cảnh Lâm.

 

Bây giờ thi đậu đại học, mắt thấy các đều sắp về thành phố, trong lòng khó chịu thế nào.”

 

Khương Linh vẫn lên tiếng, cứ xem cô cái gì.

 

Lý Nguyệt Hồng mím mím môi tiếp tục , “ đây là , theo Vu Hiểu Quyên loạn, nhưng đều là do cô chủ mưu, cũng hối hận .

 

thể giúp vài lời mặt chị Minh Phương và ?”

 

Khương Linh , trực tiếp phun ngụm nước trong miệng lên thẳng mặt Lý Nguyệt Hồng.

 

Lý Nguyệt Hồng né tránh kịp, phun trúng phóc, khuôn mặt lập tức thê t.h.ả.m khôn cùng.

 

tức đến mức cả run rẩy, “Khương Linh, cô cái gì ?”

 

“Chế giễu cô, để cô coi thường cô đến mức nào.”

 

Khương Linh đôi mắt như sắp phun lửa đến nơi, nhịn mà hì hì rộ lên, “Nhìn mắt , tới đây mà đ-ánh .”

 

Lý Nguyệt Hồng tức đến mức như con cá nóc, l.ồ.ng ng-ực phập phồng kịch liệt.

 

Rõ ràng là lúc đang khá nghiêm túc, nhưng mắt Khương Linh cứ kìm mà liếc về phía l.ồ.ng ng-ực .

 

Người so với thật đúng là tức ch-ết mà, cô so chị Minh Phương, mà ngay cả Lý Nguyệt Hồng cũng so bằng.

 

Khương Linh tiếc nuối dời tầm mắt định , Lý Nguyệt Hồng đột nhiên vươn tay kéo cánh tay cô, Khương Linh vung tay một cái, “bộp" một tiếng hất văng ngoài, cô chế giễu , “Sao nào, thấy m.a.n.g t.h.a.i , tưởng là cô chắc, thu thập cô thì vẫn cứ thu thập thôi.”

 

“Cô!”

 

Lý Nguyệt Hồng mặt hổ thôi, thấy cách đó xa một cảnh sát đường sắt tới, lập tức hét lên, “Cảnh sát ơi, đ-ánh .”

 

Khương Linh nhướng mày, gần như trong chớp mắt, cô ôm lấy bụng tựa vách toa xe, suy nhược , “Đồng chí cảnh sát, bắt nạt phụ nữ thai.”

 

Lý Nguyệt Hồng:

 

“!!!”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-di-nang-vo-quan-nhan-vua-kieu-diem-lai-can-truong-duoc-chong-cung-chieu-nhu-mang-song/chuong-457.html.]

Đm (một loại thực vật.)

 

Chương 382 Bị bỏ

 

Nghe thấy động tĩnh, Tạ Cảnh Lê cũng chạy tới, vội vàng đỡ lấy Khương Linh phối hợp hét lên, “Đồng chí cảnh sát, đàn bà bắt nạt chị dâu .”

 

Lý Nguyệt Hồng thấy cảnh sát đến gần, vội vàng giải thích, “Cô bậy, rõ ràng là chị dâu cô đẩy khiến ngã xuống đất.”

 

“Có chuyện gì ?”

 

Khương Linh suy nhược , “Đồng chí cảnh sát, vị đồng chí nữ vô duyên vô cớ đẩy , chỉ vì tối qua đồng ý đổi giường lấy ghế cứng với cô .”

 

Cái gì gọi là ăn cướp la làng, đây chính là ăn cướp la làng .

 

Lý Nguyệt Hồng mắt trợn tròn lên, “Cô láo.”

 

“Phải, láo .”

 

Khương Linh lộ vẻ kinh hãi và sợ hãi, rúc về phía đồng chí cảnh sát, “ chọc nổi cô, đổi với cô là chứ gì.”

 

Sắc mặt cảnh sát lập tức sa sầm xuống, Lý Nguyệt Hồng , “Cô theo một chuyến để tiếp nhận điều tra.

 

Ngoài cô ở bên toa ghế cứng thì chạy loạn sang đây gì, theo qua điều tra.”

 

Lý Nguyệt Hồng vội giải thích, “Đồng chí cảnh sát, đạo lý chứ, rõ ràng là cô đẩy , hề động mà.”

 

Cảnh sát nghi hoặc , “Người là phụ nữ thai, thể đ-ánh thắng ?

 

Nhanh lên.”

 

vì chuyện thì cũng giải thích tại Lý Nguyệt Hồng xuất hiện ở đây.

 

Lý Nguyệt Hồng trực tiếp cảnh sát dẫn .

 

Khương Linh lúc Lý Nguyệt Hồng ngoái đầu liền lộ một nụ ngọt ngào.

 

Đùa , Khương Linh cô từ bao giờ chịu thiệt cơ chứ.

 

Cũng may là mười năm , nếu xuyên đến những năm tám chín mươi khi cô trực tiếp báo danh học viện điện ảnh ảnh hậu luôn .

 

Tạ Cảnh Lê qua đỡ Khương Linh, “Chị dâu, chị chậm chút.”

 

Khương Linh xoa bụng, “Được, ái chà, đúng là cái con mụ đó cho sợ nhẹ nha.”

 

Xung quanh xem náo nhiệt cũng mấy ai, thấy náo nhiệt kết thúc thì cũng rụt đầu về.

 

Lúc Khương Linh ngang qua, một bà đại nương còn , “Phải chú ý một chút, bụng của cháu sắp sinh chứ?”

 

Khương Linh , “Còn sớm ạ, đây là hai đứa đấy.”

 

“Hô, giỏi thật đấy.”

 

Khương Linh cũng cảm thấy giỏi, về đến khu vực gian phòng nhỏ của họ, mấy thanh niên trí thức cũng đều dậy , hỏi han lúc nãy chuyện gì mà ồn ào thế.

 

Khương Linh thản nhiên , “Không gì, gặp con ch.ó điên, để cảnh sát dắt .”

 

Mọi nghi hoặc.

 

Khương Linh xuống, Tạ Cảnh Lê , “Sau chị em cũng theo.”

 

Khương Linh để tâm, “Không , Lý Nguyệt Hồng chắc dám tới nữa , vả cho dù cô tới cũng chẳng chiếm hời gì.”

 

Cô gái nhỏ lo lắng sốt vó, lắc đầu , “Thế cũng .”

 

Khương Linh bất đắc dĩ thở dài, “Vậy .

 

Vậy em cứ theo .”

 

Tạ Cảnh Lê rốt cuộc cũng vui vẻ, “Đại ca ở đây, em trông chừng chị thật cho .”

 

 

Loading...