[Quân Hôn] + [Dị Năng] Vợ Quân Nhân Vừa Kiều Diễm Lại Can Trường, Được Chồng Cưng Chiều Như Mạng Sống - Chương 407

Cập nhật lúc: 2026-02-24 14:00:16
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tạ Cảnh Lâm buồn bã vui:

 

“Không ?"

 

Khương Linh :

 

“Anh là em nhất định mà."

 

Tạ Cảnh Lâm gì nữa.

 

Khương Linh :

 

“Nếu như thực sự sẽ khôi phục kỳ thi đại học, nếu như em thi đỗ thủ đô, thể đồng ý ?"

 

Tạ Cảnh Lâm ngẩng đầu cô:

 

“Anh đồng ý thì em sẽ thi nữa ?"

 

Khương Linh im lặng.

 

“Cho nên, đồng ý thực sự quan trọng ?"

 

Tạ Cảnh Lâm buông bát đũa, đưa tay bế cô lòng, để cô lên đùi , ôm c.h.ặ.t lấy cô:

 

“Xét từ tư tâm của , nếu thực sự khôi phục thi đại học, thậm chí còn em tham gia.

 

cũng thể như , nếu thế thì e là cô nàng nhà em chắc sẽ bỏ luôn mất."

 

Anh một cách đầy vẻ ủy khuất, Khương Linh xong nhịn mà phì , điều cô cũng thừa nhận những gì Tạ Cảnh Lâm là đúng.

 

Cô yêu Tạ Cảnh Lâm, nhưng càng yêu bản hơn, cô tuy lười, cũng thích một “con cá muối", nhưng đối với danh phận sinh viên đại học thời đại cô vô cùng trân trọng.

 

Năm đó lứa sinh viên đại học bước chân xã hội dấy lên một làn sóng phát triển kinh tế mạnh mẽ cho Trung Hoa, bao doanh nghiệp nổi tiếng đời đều là do sinh viên của mấy lứa sáng lập nên.

 

Khương Linh chỉ là một thuộc tầng lớp đáy xã hội, chẳng lẽ ngưỡng mộ ?

 

Ngưỡng mộ đến cực điểm.

 

Bây giờ cô cơ hội trở thành lứa sinh viên đại học đầu tiên khi khôi phục kỳ thi đại học, tại tham gia chứ.

 

Còn về chuyện thi thủ đô, cũng là mấy ngày nay cô mới nghĩ thông suốt, thi thì tại thi trường nhất chứ.

 

Cho dù đỗ thì đó cũng là chuyện của , bây giờ cô chính là thích đấy.

 

Hơn nữa, cô cũng về nữa .

 

Khương Linh ôm Tạ Cảnh Lâm, hôn một cái và :

 

“Nếu thực sự khôi phục thi đại học, em sẽ thi thủ đô."

 

Tạ Cảnh Lâm dường như sự chuẩn từ , nhưng trong lòng liệu ngày đó thực sự đến :

 

“Đến lúc đó tính ."

 

Khương Linh khẽ , tất cả đều cảm thấy ngày đó còn quá xa vời, chỉ Khương Linh ngày đó chẳng còn xa nữa.

 

Hiện giờ là cuối tháng chín, chỉ còn một tháng nữa...

 

Có lẽ lúc đó cô mới từ thủ đô trở về.

 

thực sự còn xa nữa.

 

Ngày 23 tháng 9, Tạ Cảnh Lâm lái xe đưa Khương Linh đến huyện để bắt tàu hỏa, sở dĩ để đưa lên thành phố là vì còn cuộc họp dự.

 

Theo ý của Khương Linh thì cô tự bắt xe lớn của bộ đội đến huyện là , nhưng Tạ Cảnh Lâm chịu, nhất quyết đòi đưa cô .

 

Suốt dọc đường, đôi môi của Tạ Cảnh Lâm luôn mím c.h.ặ.t, nửa đường bắt đầu lải nhải dặn dò Khương Linh đường chú ý an .

 

Khương Linh bất lực:

 

“Tạ Cảnh Lâm, em là trẻ con nữa, năm đó với cái bộ dạng mà em còn thể từ Tô Thành đến tận Đông Bắc, bây giờ còn sợ từ Đông Bắc đến thủ đô ?"

 

Lý lẽ thì Tạ Cảnh Lâm đều hiểu, nhưng thực sự để yên tâm thì quá khó khăn.

 

Khương Linh , Tạ Cảnh Lâm liền ừ một tiếng:

 

“Thế thì cũng chú ý an ."

 

Khương Linh bó tay, đành tùy gì thì , Tạ Cảnh Lâm xong là cô .

 

Đến huyện, Tạ Cảnh Lâm đưa cô đến nhà ga, bấy giờ mới vội vàng về, khi dặn:

 

“Về sớm nhé."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-di-nang-vo-quan-nhan-vua-kieu-diem-lai-can-truong-duoc-chong-cung-chieu-nhu-mang-song/chuong-407.html.]

Khương Linh đột nhiên vịn vai hôn lên môi một cái, ánh mắt ngạc nhiên của những xung quanh, cô :

 

“Đợi em về, em sẽ mang quà cho ."

 

Vào trong nhà ga, ánh mắt phía dường như vẫn còn đó.

 

khi cô đầu , bóng các tòa nhà che khuất.

 

Thời gian còn sớm, Khương Linh trong phòng chờ, nghĩ về những chuyện xảy trong hơn một năm qua.

 

là như cách một thế hệ .

 

Cái gì đến thì sẽ đến, nếu sống ở đây thì đừng nghĩ ngợi gì nhiều nữa.

 

Mười hai giờ trưa, Khương Linh lên tàu hỏa, khi tàu hỏa dừng ở tỉnh lỵ là nửa đêm, Khương Linh ở nhà khách một đêm, ga tìm lấy vé, đến trưa ngày 24 cô mới lên chuyến tàu thủ đô.

 

Chuyến tàu thể thẳng, nhưng dọc đường dừng nhiều ga, đến thủ đô ước chừng cũng mất bốn năm ngày.

 

Khương Linh ở giường một , để bớt phiền phức cô trực tiếp mua vé giường , tuy mấy thuận tiện nhưng cô xuống cũng ít thôi.

 

Và toa giường cũng ít khi kín chỗ, phần lớn thời gian cô sách, lúc nào ngủ mới leo lên .

 

Dọc đường bình an vô sự, gặp mấy tên lưu manh nhỏ lẻ cũng gặp trộm cắp, càng đụng thiên tai gì, nhàm chán yên cứ thế mà đến địa giới thủ đô.

 

Lần đến thủ đô thì cũng là từ năm ngoái .

 

Lúc đó cô chỉ một , lao về phía một tương lai , giờ đây cô đến thủ đô với mục đích và sự mong đợi.

 

Ăn uống nghỉ ngơi suốt chặng đường bình an, cả toa xe chỉ cô, trái cũng yên tĩnh.

 

Xuống tàu hỏa, từ đằng xa cô thấy Cao Mỹ Lan đang vẫy tay gọi tên , Khương Linh vội vàng tới, hai ôm c.h.ặ.t lấy .

 

Cao Mỹ Lan :

 

“Khương Linh, cuối cùng em cũng đến , chị nhớ em quá."

 

Khương Linh ha hả:

 

“Em cũng nhớ chị mà."

 

“Đồng chí Khương Linh."

 

Khương Linh giọng thấy chút quen thuộc, đầu thì thấy một khuôn mặt chút quen chút lạ.

 

Đã gặp ở nhỉ?

 

Anh thanh niên dường như phấn khích, mắt Khương Linh đầy vẻ hào hứng và vui mừng:

 

“Đồng chí Khương Linh, cô nhớ ?"

 

Chương 340 Người nhà họ Tô

 

Khương Linh đàn ông đang phấn khích bên cạnh, một lúc lâu mới mang vẻ mặt kinh ngạc :

 

“Ồ, là ."

 

Anh thanh niên hưng phấn hỏi:

 

“Cô nhớ ?"

 

“Nhớ , chính là cái gì đó mà."

 

Khương Linh ha hả, đáng tiếc là nụ chẳng mấy thật lòng.

 

Người là ai thế nhỉ?

 

bảo mà, Lệnh Nghi quen cô lúc đó còn dám tin, ngờ đúng là cô thật, điều ngờ hơn nữa là cô đổi lớn như , cứ như biến thành một khác ."

 

Khương Linh “hề hề", thấy đối phương một cách phấn khởi, cô nhỏ giọng hỏi Cao Mỹ Lan:

 

“Người là ai thế?

 

Em quen ?"

 

Cao Mỹ Lan kìm bật :

 

“Đây là Tô Siêu."

 

Tô Siêu?

 

Khương Linh nhanh ch.óng lục lọi trí nhớ, hồi lâu cuối cùng cũng tìm , đây chẳng họ của Tô Lệnh Nghi .

 

Trên chuyến tàu đến thủ đô năm đó, đầu tiên cô gặp Tạ Cảnh Lâm, lúc đó Tô Siêu chính là cái “ trai tài giỏi" đó mà.

 

 

Loading...