Tô Lệnh Nghi khỏi đau đầu:
“Cậu nhất định sống ở đây bao lâu, thể náo loạn thì đừng náo loạn."
Khương Linh vội :
“Biết , hai đường cũng nhất định cẩn thận, gặp việc đừng sợ, giải quyết xong thì tìm cảnh sát tàu hỏa."
Tô Lệnh Nghi nhịn thở dài .
Lên đường cái lớn, Khương Linh lái cực nhanh, Tào Quế Lan trợn to mắt:
“Lái xe sẽ nhanh thế ?"
Khương Linh gật đầu:
“Tất nhiên ."
Tạ Cảnh Lê hưng phấn thôi:
“Nhanh quá nhanh quá."
Còn về Tô Lệnh Nghi và Cao Mỹ Lan, sắc mặt trắng bệch tay nắm c.h.ặ.t lấy tay vịn, run giọng :
“Chậm một chút, chậm một chút, đây là ô tô, máy bay."
Khương Linh giảm tốc độ, tiếc nuối :
“Chẳng là đến sớm một chút mời hai ăn một bữa mới lên xe ."
“Cũng cần thiết lắm."
Tô Lệnh Nghi thấy cô chậm lúc mới thở phào:
“Cậu đừng lái nhanh thế dọa là ."
Từ bên tỉnh lỵ lái xe mất hơn sáu tiếng, may mà mùa hè đường cũng mấy , đường cũng dễ , xe chạy cũng nhanh.
Đi một lúc đột nhiên thấy đường vẫy tay chặn xe, Khương Linh nhíu mày, thể giảm tốc độ xe.
Kết quả cách một đoạn, Khương Linh liền phát hiện điều đúng, Tào Quế Lan :
“Sao hai giống em trai và em dâu của Chung Minh Phương thế nhỉ."
Khương Linh :
“Mắt thật là thính, chẳng chính là họ ."
Tô Lệnh Nghi nhíu mày:
“Sao họ ở đây, chặn xe gì."
Khương Linh trả lời, dừng xe , thò đầu ngoài:
“Này, ch.ó ngoan chắn đường."
An Nam và Chung Minh Huy cũng ngờ chặn xe gặp Khương Linh, thấy xe còn những khác, đều là thôn Cây Du, lập tức sắc mặt lắm.
họ cũng ngờ quãng đường dài như , hơn nữa còn đen đủi đến mức một chiếc xe cũng gặp , An Nam thể lên tiếng :
“Khương Linh, chúng tỉnh lỵ, cô thể cho chúng nhờ một đoạn ?"
Khương Linh híp mắt :
“Tất nhiên là thuận tiện .
Chó ngoan chắn đường, tránh ."
An Nam mím môi :
“ dù cũng là chị của cô."
Khương Linh đảo mắt một cái:
“Xin , chị, chỉ sinh một thôi."
Môi An Nam lập tức mím c.h.ặ.t :
“Chúng dù cũng cùng chung sống lâu như ..."
Khương Linh trực tiếp nhấn chân ga:
“Không tránh là lái qua đấy."
“Cô!"
An Nam ánh mắt của Khương Linh, đột nhiên chút sợ hãi, nhưng chút xuống đài , đó mà nhúc nhích.
Kết quả xe của Khương Linh đột nhiên lùi về , lùi một đoạn đó mà tăng ga hướng về phía hai lao tới.
Chương 331 Thiên hạ hà xứ bất tương phùng (Đâu cũng gặp quen)
Có một khoảnh khắc, An Nam định đ-ánh cược một phen xem Khương Linh dám , nhưng đối diện với ánh mắt điên cuồng của Khương Linh, An Nam sợ.
Ngay lúc đó, Chung Minh Huy đột nhiên kéo An Nam tránh sang một bên.
Hai kịp hồn, liền thấy chiếc xe căn bản ý định dừng , trực tiếp phóng vụt qua.
An Nam tức đến run rẩy, môi cũng bắt đầu run cầm cập:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-di-nang-vo-quan-nhan-vua-kieu-diem-lai-can-truong-duoc-chong-cung-chieu-nhu-mang-song/chuong-397.html.]
“Nó, nó dám..."
Cô rùng sợ hãi, Khương Linh quả nhiên chính là một kẻ điên, chỉ cần họ tránh , chiếc xe e rằng cán qua cô .
“Kẻ điên, Khương Linh cô là đồ điên."
An Nam giậm chân hướng về phía chiếc xe gào thét ầm ĩ.
Chung Minh Huy thu hồi tầm mắt từ chiếc xe, :
“Bỏ , thấy nữa ."
An Nam Chung Minh Huy, vùi đầu l.ồ.ng ng-ực :
“Minh Huy, Minh Huy, em về thành phố."
Về thành phố?
Đây là điều Chung Minh Huy mơ cũng .
họ về .
Mà nguyên nhân xuống nông thôn...
Ánh mắt Chung Minh Huy rơi An Nam, lạnh xuống.
An Nam nhận thấy ánh mắt vui của , vội :
“Em dù cũng đang m.a.n.g t.h.a.i con của đấy."
Chung Minh Huy mím môi:
“Chỉ là nghi ngờ thôi."
Nếu cũng đến tỉnh lỵ tìm kiếm cơ hội, Chung Minh Huy căn bản đưa An Nam tỉnh lỵ một chuyến.
đến nửa đường cũng gian nan, Khương Linh chơi cho một vố, tâm trạng của Chung Minh Huy thể tưởng tượng .
Về phần Khương Linh, lúc đang ha hả trong nỗi sợ hãi của , sảng khoái thôi.
Cao Mỹ Lan giận :
“Khương Linh, thật là giỏi, nếu họ tránh , xe chẳng sẽ đ-âm trúng , đ-âm ch-ết họ là chuyện nhỏ, nhưng chúng sẽ gánh mạng đấy."
Khương Linh :
“Cứ tính cách của hai họ, tham sống sợ ch-ết, nếu thực sự khí phách đó nhúc nhích, trái sẽ kính họ là một bậc hùng."
“Cậu còn ."
Khương Linh vội :
“Được , nữa là chứ gì."
Khương Linh giảm tốc độ xe, cũng thêm gì nữa, nếu An Nam và Chung Minh Huy thực sự khí phách đó nhúc nhích, cô cũng thể kịp thời phanh xe .
Xe đến tỉnh lỵ hơn mười hai giờ trưa, thấy vẫn còn thời gian, Khương Linh liền dẫn họ ăn một bữa cơm, lúc mới tiễn họ lên tàu hỏa.
Tô Lệnh Nghi và Cao Mỹ Lan quyến luyến rời:
“Hẹn gặp Tết Quốc Khánh."
Khương Linh gật đầu:
“Được, hẹn gặp Tết Quốc Khánh."
Thật cũng còn bao lâu nữa, hiện giờ là tháng bảy, cuối tháng chín Khương Linh xuất phát .
Tiễn xong, Tào Quế Lan thở phào :
“Đi thôi.
Đã đến đây thì sẵn tiện mua chút đồ."
Khương Linh cũng ý , đến cửa hàng bách hóa, phát hiện đông như núi, hỏi thăm mới là một lô vải hoa mới về, .
Tào Quế Lan tinh thần phấn chấn, trực tiếp xông đám đông:
“Hai đứa ở đây đợi nhé."
Khương Linh và Tạ Cảnh Lê đều là vẻ mặt bất đắc dĩ, bà lão thật sự lợi hại.
Chẳng mấy chốc họ thấy bóng dáng Tào Quế Lan nữa, Tạ Cảnh Lê Khương Linh lúc đôi mắt đang ở trạng thái phát sáng, :
“Chị Khương Linh, khi chị theo trai em đến đây, thôn chúng xảy nhiều chuyện lắm nha."
Mấy ngày nay đến đây vẫn luôn bận rộn bận bịu, Khương Linh thực sự kịp chuyện bát quái trong thôn.
Thế là tinh thần phấn chấn hẳn lên:
“Em mau kể ."
Sợ đông chen lấn, hai liền chỗ cửa .
Tạ Cảnh Lê :
“Chuyện Chung Minh Huy và An Nam một chuyến , khi họ , đều đồng tình với chị Minh Phương, cảm thấy chị thật là đen đủi, đó nhớ đến chị, cũng cảm thấy chị thật là đen đủi."