[Quân Hôn] + [Dị Năng] Vợ Quân Nhân Vừa Kiều Diễm Lại Can Trường, Được Chồng Cưng Chiều Như Mạng Sống - Chương 386

Cập nhật lúc: 2026-02-24 13:55:28
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Tạ Cảnh Lâm cũng từ chối, hiện tại trình độ của và Khương Linh ngang ngửa , đôi khi Khương Linh thắng, đôi khi thắng, dù cũng thấy mất mặt nữa.”

 

da mặt cũng dày, nhân cơ hội đòi quyền lợi:

 

“Đ-ánh một trận, tối nay cái đó."

 

Khương Linh giả ngu:

 

“Cái đó là cái nào?"

 

Tạ Cảnh Lâm dùng ngón tay hiệu một chút.

 

Khương Linh ha ha thành tiếng.

 

Khuôn mặt Tạ Cảnh Lâm ửng hồng, nhịn :

 

“Em cái gì, hiệu đúng ?"

 

, đúng."

 

Nếu Tạ Cảnh Lâm là bản địa chính gốc, cô còn nghi ngờ xem phim của nước nào đó .

 

Một chính trực như thế thành thế chứ.

 

Tạ Cảnh Lâm cũng cho còn lỗ nẻ nào chui:

 

“Có đây."

 

“Được, tuyệt đối ."

 

Khương Linh tinh lực dồi dào, xem đủ náo nhiệt còn đ-ánh hai nên tâm trạng , lúc hai đ-ánh nh-au cũng thật là sảng khoái vô cùng.

 

Đ-ánh xong Tạ Cảnh Lâm đun nước tắm rửa, hai ở trong phòng tắm " một trận, khiến Tạ Cảnh Lâm sướng đến mức trời đất là gì.

 

Thậm chí còn :

 

“Em bảo tự dưng cho họ đến gì, hai đứa chuyện đều cẩn thận từng li từng tí."

 

Khương Linh lườm một cái:

 

“Cái đồ tồi , đợi đến em nhất định sẽ mách , con trai mà chê bai đẻ."

 

Cô đưa tay nâng cằm :

 

“Anh thấy như càng kích thích ?"

 

Khương Linh cố ý nháy mắt một cái, đưa tình, khiến Tạ Cảnh Lâm nhịn , thở dồn dập vác lên xông thẳng trong phòng.

 

Khương Linh lớn, tiếng vang vọng trong đêm tối.

 

Đêm hôm khuya khoắt thì còn nữa, “đ-ánh bài" thôi.

 

Ngày hôm Khương Linh dậy nổi, ngủ đến tận trưa mới dậy ăn cơm, gian tưới nước cho cây ăn quả và vườn rau, lúc mới ngoài học tập.

 

Hiện tại cô cũng xác nhận , lứa đầu tiên chín sớm như là quà gặp mặt gian tặng cô, bây giờ tuy cũng mọc nhanh hơn bên ngoài, nhưng đến mức kh-ủng b-ố mấy ngày một lứa như thế nữa.

 

Sự hứng thú của Khương Linh đến nhanh mà cũng nhanh, cây ăn quả và rau củ tươi thơm ngon là vì nước linh tuyền, chứ vì bản tài trồng trọt giỏi giang gì.

 

Nhìn vườn rau trong sân là rõ.

 

Tạ Cảnh Lâm hiện tại cho phép cô tự ý tưới nước, chỉ khi Tạ Cảnh Lâm , Khương Linh mới thể múc nước linh tuyền tưới rau.

 

Thấm thoát mấy ngày trôi qua, cây con dần lớn thêm một chút, trông quả thực tươi , dường như hơn hẳn lúc cô tự trồng.

 

Thời tiết dần nóng lên, Khương Linh chê trong nhà bí bách, bèn sân sách học tập, sách giáo khoa cấp ba cơ bản học xong, bộ sách Số Lý Hóa cũng bảy tám phần , việc cần là củng cố luyện tập.

 

Thi trường đại học nào cô cũng nghĩ xong , cứ thi trường đại học ở tỉnh , cũng khá tiếng trong cả nước.

 

Còn thủ đô, nhất định .

 

Đi gì?

 

Mua nhà chứ còn gì, mua tứ hợp viện , mua xong đống tiền mà lười biếng tận hưởng cuộc sống.

 

Tiền thì cô , tiền cô tự tích cóp và cả tiền Tạ Cảnh Lâm đưa, thực sự cũng ít.

 

mua căn hơn thì vẫn kiếm tiền.

 

Kiếm bằng cách nào?

 

Lên núi dạo một vòng?

 

Tuy nhiên dạo vài ngày Khương Linh phát hiện vấn đề, núi đừng là lợn rừng, ngay cả gà rừng gì đó cũng hầu như thấy bóng dáng.

 

Về hỏi Tạ Cảnh Lâm mới chột thật.

 

Khương Linh đ-á một phát qua:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-di-nang-vo-quan-nhan-vua-kieu-diem-lai-can-truong-duoc-chong-cung-chieu-nhu-mang-song/chuong-386.html.]

 

đúng là lừa ."

 

Tối hôm đó, cho ngủ cùng.

 

Tạ Cảnh Lâm cũng thấy , ôm lấy cô nũng lời ngon tiếng ngọt, cái hình tượng đó, thật nỡ .

 

Khương Linh cũng nhịn hoài nghi, cô rốt cuộc tìm một đàn ông như thế nào đây.

 

Trong những ngày rảnh rỗi chỉ học tập, cuối cùng cũng đến đầu tháng bảy, thời tiết nóng nực đến mức đáng sợ.

 

Khương Linh thu hoạch hết trái cây và rau củ chín trong gian, nhanh nhẹn đem trái cây dư thừa thành hoa quả sấy, bên ngoài gọi cô.

 

“Khương Linh, mau cổng lớn , nhà cô đến kìa."

 

Chương 322 Sự ghi nhớ của

 

Khương Linh ngẩn một lúc, ngay đó liền vui mừng khôn xiết.

 

Tầm còn thể đến tìm cô thì còn ai đây nữa, chắc chắn là Tiểu Lê đáng yêu và chồng yêu của cô .

 

Khương Linh đáp một tiếng, chạy nhanh cổng lớn.

 

Tốc độ đó nhanh đến mức khiến cô vợ nhỏ đến gọi khỏi tặc lưỡi:

 

“Chạy nhanh thật đấy."

 

Người chạy mất hút, cô vợ nhỏ cũng gọi những khác cùng cổng lớn xem náo nhiệt.

 

Cái sân Tạ Cảnh Lâm đăng ký ở phía cùng của khu gia đình, cổng lớn đúng là một đoạn đường khá xa, Khương Linh chạy nhanh cũng mất hơn mười phút.

 

Từ đằng xa thấy mấy đang ở cổng ngó nghiêng bên trong.

 

Lại gần hơn, Khương Linh , lập tức vui mừng, vì chỉ Tạ Cảnh Lê và Tào Quế Lan, mà ngay cả Tô Lệnh Nghi và Cao Mỹ Lan cũng đến.

 

Điều thể vui cho .

 

“Tiểu Lê, chị Tô~ Mỹ Lan~"

 

Khương Linh dang rộng vòng tay lao tới ôm c.h.ặ.t Tạ Cảnh Lê, cô bé mặc chiếc váy Khương Linh tặng , vui mừng gọi một tiếng:

 

“Chị Khương Linh."

 

“Gọi chị dâu."

 

Tào Quế Lan vỗ một cái xuống:

 

“Thật lễ phép."

 

Tạ Cảnh Lê hì hì thè lưỡi, trốn lưng Khương Linh.

 

Khương Linh vui vẻ :

 

“Mẹ đừng đ-ánh em , con cứ thích em gọi con là chị Khương Linh cơ."

 

Quay đầu Tô Lệnh Nghi, Khương Linh nhịn cũng ôm lấy hai họ:

 

“Ôi trời, các chị của em ơi, cũng đến đây, em vui quá mất."

 

Cao Mỹ Lan hậm hực :

 

“Đến xem cái đồ lương tâm nhà cô đấy."

 

Khương Linh phục:

 

“Em là lương tâm nhất trần đời đấy nhé."

 

“Có lương tâm cái con khỉ, một bức thư cũng từng cho chúng ."

 

Hai nơi tuy cùng một tỉnh nhưng cách xa lắm, thư nhanh thì năm sáu ngày là tới nơi .

 

Khương Linh đúng là từng bức nào.

 

Khương Linh khỏi chột :

 

“Bận quá nên quên mất."

 

Cao Mỹ Lan vạch trần cô:

 

“Cô bận?

 

Cô bận cái gì, bận xem náo nhiệt ?"

 

Vừa thấy náo nhiệt là Khương Linh lên tinh thần:

 

“Xem náo nhiệt là một phần thôi, còn bận đ-ánh nh-au nữa."

 

 

Loading...