“Bà..."
Sau đó vỗ thêm một phát nữa, bà cụ Tào bực :
“Bà cái gì mà bà, thật là, mà là chồng bà bà nuôi dạy con thành cái đức hạnh ch.ó ch-ết , cũng lật nắp quan tài bò dậy đ-ánh ch-ết cái mụ già nhà bà, cho bà thế nào là ma đ-ánh vợ."
Mặc dù lời của bà cụ Tào lọt tai, nhưng những trong xưởng thấy dường như cũng là cái lẽ đó.
Năm xưa lão Đỗ là bao, nuôi cái thứ , hóa vấn đề của lão Đỗ, mà là do gương .
Ánh mắt hai con càng thêm tồi tệ.
Sắc mặt Đỗ Hoài Đức âm trầm đáng sợ, một cái :
“Về lấy sổ hộ khẩu và tiền , ly hôn."
Bà già họ Đỗ trợn to mắt:
“Hoài Đức..."
“Mau ."
Đỗ Hoài Đức nghiến răng, ánh mắt về phía Hoàng Anh:
“Còn thấy đủ mất mặt , nhất định để vứt mặt mũi xuống đất dẫm đạp mới cam tâm ?
Chẳng ai coi trọng hai con côi cút chúng cả, chúng nhận cũng , chúng nhận mệnh ."
Nói xong Đỗ Hoài Đức xoay thẳng, bà già họ Đỗ vội vàng bò dậy đuổi theo.
Hoàng Anh :
“ đến phòng dân chính đợi."
Mọi trong đại viện reo hò chiến thắng.
Khương Linh tặc lưỡi gỡ sợi dây thừng từ khung cửa lớn xuống, hỏi:
“Đồ đạc trong nhà chị , đồ cưới , cũng lấy về ?"
Hoàng Anh do dự:
“ lấy nữa."
Khương Linh vui :
“Tại lấy chứ, đó chẳng đều là tấm lòng yêu con của bố chị , những thứ dày công chuẩn dựa cái gì mà lợi cho bọn họ chứ, dù chị cần nữa, mang tặng cho những cần chẳng lẽ ?"
Bên cạnh Đài Lệ Mẫn cũng gật đầu:
“Sư phụ con đúng đấy, nhanh lên, chúng tranh thủ lúc đông , những thứ đồ cưới năm xưa cái gì nên mang thì mang hết."
“Được, chúng ngay."
lúc tan , kéo đến khu nhà tập thể, hai con họ Đỗ lên lầu , bọn Hoàng Anh cũng theo lên, Hoàng Anh đẩy cửa , bà già họ Đỗ liền hét lớn:
“Các định gì, cô sắp ly hôn , cút ngoài, đừng đến nhà ."
Hoàng Anh đẩy bà một cái, lớn:
“Ly hôn thì cũng lấy đồ cưới của , và những thứ mua chứ."
Vừa dứt lời, các bà cụ từ đại viện kéo , khiến căn phòng rộng lắm trở nên chật ních.
Đỗ Hoài Đức mặt mày âm trầm:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-di-nang-vo-quan-nhan-vua-kieu-diem-lai-can-truong-duoc-chong-cung-chieu-nhu-mang-song/chuong-375.html.]
“Để cô mang hết , nhà họ Đỗ chúng hiếm lạ gì."
Hoàng Anh chờ chính là câu , lập tức phòng thu dọn.
Chăn màn các thứ là những thứ cơ bản, Đài Lệ Mẫn năm xưa chuẩn đồ cưới những gì, đương nhiên cũng nắm rõ như lòng bàn tay, kiểm kê xong cũng khiến kinh ngạc.
Từ chăn màn phích nước bên , đến bát đũa bên mà đều do nhà họ Hoàng chuẩn .
Hoàng Anh chỉ bàn ăn :
“Cái bàn ăn cũng là bỏ tiền đóng, còn cái tủ quần áo ở phòng bên cạnh cũng là bỏ tiền đóng."
Nói xong cô đối với những hàng xóm đang xem náo nhiệt bên ngoài :
“Ngày thường các thím các bà đối xử với , cũng gì báo đáp, những nồi niêu xoong chảo mang tới đều lấy nữa, chia hết cho , còn cái tủ quần áo cũng là mụ già dùng qua , cũng thèm nữa, ai ?
Muốn thì tự khiêng ."
Lời Hoàng Anh dứt, bà già họ Đỗ lập tức kinh hãi:
“Không , các động ."
Tuy nhiên tài vật động lòng , những thứ vốn dĩ do Hoàng Anh sắm sửa, ai thèm quản bà đồng ý .
Có một phụ nữ trung niên quan hệ với bà già họ Đỗ :
“ sợ đắc tội bà , cho ."
Vừa gọi con trai khiêng tủ quần áo.
Bà già họ Đỗ điên cuồng theo trong.
Bên trong trực tiếp ném hết đồ đạc trong tủ ngoài.
Tủ quần áo khiêng , đồ đạc trong phòng lộn xộn một mảnh, bà già họ Đỗ bệt xuống đất gào t.h.ả.m thiết.
Cái bàn xoay cũng khiêng luôn, những khác thấy liền nghĩ, cái lợi thể chiếm đây, những từng cãi với mụ già , cũng chẳng quản ba bảy hai mốt gì nữa, lúc Hoàng Anh hỏi là vội vàng đòi lấy, sợ chậm chân là còn gì để lấy.
Suốt từ đầu đến cuối Đỗ Hoài Đức chỉ bên cạnh lạnh lùng quan sát, nhưng giờ đây Hoàng Anh đến một cái cũng lười dành cho .
Hoàng Anh sớm sống cùng Đỗ Hoài Đức nữa , chỉ là đây vì bố từng chịu thiệt cũng đừng về tìm họ, cho nên cô tưởng bố thật sự quản nữa, nhưng bố là yêu cô, đó đều là những lời lẫy, hiện giờ bao nhiêu chống lưng cho cô như , cô còn gì sợ nữa chứ?
Đồ đạc cái gì mang thì mang , cái gì mang thì đem tặng hết.
Hoàng Anh :
“Đưa một nghìn tệ cho ."
Bà già họ Đỗ ngẩng đầu lên lóc cô:
“Cô lương tâm hả, đồ đạc đều để cô lấy hết , cô còn mặt mũi nào mà đòi tiền."
Hoàng Anh hề lay chuyển:
“Chẳng đó đều là những thứ nên , nhanh lên, lấy tiền xong chúng còn ly hôn nữa."
Đỗ Hoài Đức nghiến răng:
“Đưa cho cô ."
Hắn đó run rẩy, cảm thấy ánh mắt của cả thế giới đều mang theo sự kỳ quái.
Lần thương lượng xong, Đỗ Hoài Đức chẳng lo lắng chút nào, vì nhà họ Hoàng là những ưa sĩ diện, kết quả mới qua mấy ngày bất chấp tất cả .