Khương Linh cứ ngỡ sẽ thấy những lời hào hùng kiểu như lính để bảo vệ tổ quốc gì đó, đang định bụng sẽ cổ vũ thêm vài câu.
Kết quả, một cô bé hưng phấn :
“Để về nhà đ-ánh thằng em trai em."
Một cô bé khác lớn hơn một chút, mười sáu mười bảy tuổi , im lặng một hồi :
“Học , lấy chồng sẽ đ-ánh."
Nghe thấy lời , Khương Linh im lặng nửa ngày hỏi:
“Bố em đ-ánh em ?"
“Bố em đ-ánh em, nhưng rể em đ-ánh chị gái em.
Chị gái em dám với bố , em học để giống như chị cả."
Trên Khương Linh một sức hút kỳ diệu, dễ khiến coi cô như cùng lứa tuổi.
Vì , Khương Linh thể tán gẫu vui vẻ với một nhóm bà cụ, cũng thể trò chuyện rôm rả với một nhóm các chị dâu, và cũng thể bạn với những đứa trẻ mười mấy tuổi.
Cô gái tên là Hoàng Tú Tú , ánh mắt buồn bã :
“Chị gái em lời bố lính, ngược lên thành phố học trung cấp chuyên nghiệp, đó yêu đương kết hôn.
ngờ tên rể cưới xong là đổi bộ mặt, mặt một kiểu, lưng một kiểu, và đối xử với chị em tệ.
Bởi vì hôn sự lúc đầu bố em đều đồng ý, nên lúc chị em kết hôn còn , chịu ấm ức cũng đừng hối hận."
Khương Linh hỏi:
“Cho nên chị gái em chịu ấm ức thật sự về ?"
Chương 308 Học tập tinh thần cần da mặt
Hoàng Tú Tú lắc đầu:
“Không ạ."
Nghe Khương Linh chỉ hai chữ:
“U mê."
Hoàng Tú Tú kinh ngạc Khương Linh, dường như hiểu ý của cô.
Khương Linh liền hỏi cô bé:
“Bố em thương chị gái em ?"
“Trước đây thì ạ."
Hoàng Tú Tú thở dài:
“Chị em đây cũng lời, bố em cũng thương chị , chị lính thì ép, cứ để chị học công nhân.
chuyện lấy chồng bố em chị em nhất định sẽ hối hận, kết hôn chỉ hai ở bên là , còn nỗi gian truân của củi gạo dầu muối qua ngày.
Chị em , họ liền sẽ quản nữa."
“Vậy chị em thật sự bao giờ về nhà đẻ nữa ?"
“Có về chứ ạ.
Chỉ là chuyện trong nhà thôi."
Khương Linh cạn lời:
“Thế thì bố em cũng đuổi chị ngoài, chứng tỏ vẫn còn thương chị gái em mà.
Thật sự mà quản nữa thì ước chừng đến cửa cũng cho , đoán chừng chỉ là lời lẫy thôi, mà vì thế mà chị thật sự với bố , đó là ngốc thì là gì?"
Thật thể tưởng tượng nổi, một cô gái lớn lên trong khu đại viện quân đội, khi lấy chồng mà đ-ánh, nhất là trong trường hợp bố vẫn còn là sĩ quan quân đội.
Tên đàn ông là nhắm chuẩn việc bố vợ quản ?
Hừ, đúng là tìm c-ái ch-ết mà.
Khương Linh mà nắm đ-ấm cũng cứng .
Khương Linh :
“Chuyện chỉ cần chị gái em với bố , họ chắc chắn sẽ quản, ngoài em hỏi chị gái em học bản lĩnh , nếu thì cũng thể tới đây.
Đương nhiên, nếu chị cảm thấy cuộc hôn nhân vẫn thể tiếp tục , thì cũng đừng tới, đ-ánh cũng đáng đời."
Trên đời thiếu những kẻ lụy tình, ví dụ như Vu Hiểu Quyên, nhưng Vu Hiểu Quyên dù lụy tình thì cũng là kẻ vị kỷ.
Nếu chị gái của Hoàng Tú Tú cảm thấy cuộc hôn nhân vẫn thể duy trì, thì thật sự cách nào đồng cảm nổi.
Có lẽ đ-ánh cũng là cam tâm tình nguyện.
Hoàng Tú Tú gật đầu:
“Vâng, em tìm chị em."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-di-nang-vo-quan-nhan-vua-kieu-diem-lai-can-truong-duoc-chong-cung-chieu-nhu-mang-song/chuong-370.html.]
Trước khi , Hoàng Tú Tú hỏi:
“Bố em thật sự sẽ quản ?"
Khương Linh liếc xéo cô bé một cái:
“Tất nhiên , trừ phi các em là nhặt từ bãi r-ác về thì cứ coi như gì."
Nghe cô thế, Hoàng Tú Tú một tiếng chạy về nhà.
Cô bé còn là Điền Hiểu :
“Em học cho thật giỏi, em chị lợi hại nhất, còn nữ binh lợi hại nhất nữa."
Mắt Khương Linh sáng lên, giơ ngón tay cái:
“Cô bé ngoan, chí khí, nào, chúng bắt đầu học từ hôm nay."
Đương nhiên , Khương Linh từng giáo viên nên càng dạy thế nào.
Dù thì cứ dạy bừa thôi.
Dạy cái gì?
Lối đ-ánh tự phát của cô chắc chắn là , cô dạy đều là những bản lĩnh học từ Tạ Cảnh Lâm, cũng chẳng cần bắt đầu dạy từ , cứ nhắm cái gì hữu dụng nhất mà dạy.
Hai dạy ở phía nhà, chị Trương thấy liền hỏi:
“Khương Linh, dắt một con cừu cũng là dắt, dắt hai con cũng là dắt, là em dạy cho cả con bé Họa Họa nhà chị luôn ."
Họa Họa đang theo bên cạnh chị Trương, là một cô bé bảy tuổi, mới bắt đầu học lớp mầm non.
Khương Linh liền hỏi Họa Họa:
“Họa Họa, học , học thì đây cùng luôn."
Họa Họa chớp mắt:
“Có tác dụng gì ạ?"
Khương Linh xổm xuống mặt cô bé, cô bé và :
“Học lẽ cả đời cũng dùng tới, nhưng nếu một ngày kẻ bắt nạt cháu, thì cháu thể đ-ánh trả ."
Mắt Họa Họa sáng bừng lên:
“Cháu học."
Thế là thêm một đồ nhỏ nữa.
Hai cô bé ở độ tuổi khác , khả năng tiếp thu cũng khác , nhưng đều học hành nghiêm túc.
Quá hai ngày , Hoàng Tú Tú dẫn một phụ nữ trẻ tuổi tới, phụ nữ cũng tầm hai mươi tuổi, vẻ mặt chút cục tác:
“Đồng chí Khương Linh."
Khương Linh đây lẽ là chị gái Hoàng Anh của Hoàng Tú Tú , cô gật đầu hỏi Hoàng Tú Tú:
“Chuyện của chị em với bố ?"
Hoàng Tú Tú chị gái :
“Nói ạ, bố em đ-ánh rể một trận , yêu cầu ly hôn."
Khương Linh xong thì thấy ngạc nhiên.
Nghe Hoàng Tú Tú , bố cô bé thương hai chị em, luôn dành cho họ những gì nhất, đoán chừng lời quản cũng là lời lẫy, ngờ Hoàng Anh thật sự về .
Giờ đây cuộc sống khi kết hôn của con gái, thể chịu đựng nổi.
Tuy nhiên Khương Linh chút tiếc nuối, mà xem cái náo nhiệt , quá lỗ .
Khương Linh hỏi:
“Ly hôn ?"
“Vẫn ạ."
Trên mặt Hoàng Anh mang theo nỗi buồn nhàn nhạt, cụp mắt xuống :
“Mẹ chồng ăn vạ lăn đùng đất, trực tiếp đòi thắt cổ, chuyện tạm thời đến cả."
Nghe thấy cái , Khương Linh cảm thấy chiêu thức chút quen thuộc nha, đây chẳng là chiêu thức cô dùng để đe dọa lão bố tồi tệ khi xuống nông thôn .
Vậy mà một mụ già học lỏm mất, thế thì .
Khương Linh gật đầu, hỏi:
“Vậy chị ly hôn?"
Hoàng Anh gật đầu:
“Muốn ạ."
Nếu còn tình cảm, thì bao nhiêu ầm ĩ và đ-ánh đ-ập như thế, tình cảm sâu đậm đến mấy cũng tan biến hết .