[Quân Hôn] + [Dị Năng] Vợ Quân Nhân Vừa Kiều Diễm Lại Can Trường, Được Chồng Cưng Chiều Như Mạng Sống - Chương 361

Cập nhật lúc: 2026-02-24 13:52:16
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Giống như nội y lúc bán Khương Linh cũng sẽ mua.

 

từng bách hóa mua qua, chất lượng ở đó tuy , nhưng kích cỡ phù hợp.

 

Cho nên vẫn là những món cô tích trữ trong gian lúc mặc thoải mái hơn, đó còn là những thứ qua sự “kiểm chứng" của Tạ Cảnh Lâm.”

 

Nhìn Khương Linh mua sắm, mấy bà thím đều thấy cô cách tiêu xài hoang phí, “Cháu xem, tất với quần lót tự lấy tiết kiệm bao nhiêu tiền ."

 

Khương Linh hì hì đáp, “Tự mà tiện bằng mua ạ."

 

Vẫn là câu , nghĩa là sẵn lòng .

 

Lúc vải vóc cũng dễ mua, để tính .

 

Bà lão còn dạy bảo Khương Linh cách sống qua ngày, Trương Vinh vội , “Chúng sang bên xem thử , Khương Linh cháu mua mấy con gà ?"

 

Khương Linh vội vàng , “ ạ, cháu đang thèm món gà xào cay ."

 

Bà lão định mở miệng dạy dỗ trẻ tuổi cách sống, Khương Linh tủm tỉm , “Vậy thím , thím vẫn là nên về nhà đốc thúc con trai thím sớm ngày thăng chức tăng lương , tiền nhà cháu mà, tiêu hết, thật sự là tiêu hết ."

 

Nói xong cô trực tiếp về phía , Trương Vinh , “Cháu đừng chấp nhặt với bà , già sống tiết kiệm quen , cứ thích quản chuyện khác."

 

Khương Linh , “Cháu mà, cháu chỉ thấy bà quá phiền phức thôi, cháu chợ cùng bà nữa."

 

“Không cùng bà , thì ai mặc cả cho chúng đây, bà tuy phiền nhưng mặc cả lợi hại lắm đấy."

 

Khương Linh thấy cũng đúng, thế là liền tha thứ cho bà lão .

 

May mà bà lão ở phía cũng mấy cùng cho vài câu, còn chỉ tay năm ngón với Khương Linh nữa, lúc Khương Linh mua gà bà còn giúp mặc cả.

 

Khương Linh mua bốn con gà trống, hai con gà mái.

 

Gà trống chắc chắn là để ăn thịt , gà mái định nuôi để lấy trứng ăn.

 

Ở vùng Đông Bắc việc nuôi gia cầm quá nhiều quy củ, cho nên nuôi thêm vài con cũng chuyện buôn bán gì to tát, chỉ đổi lấy dầu muối mắm muối thì cũng chẳng ai quản.

 

Gùi của Khương Linh sáu con gà chiếm đầy, những thứ khác cũng còn chỗ để nữa.

 

“Mọi cứ dạo , cháu đợi ở đây."

 

Sáu con gà cộng cũng mười mấy cân, bản thấy nặng nhưng những khác thấy nặng cô, cô , cũng ý kiến gì, chỉ dặn dò:

 

“Bây giờ cũng nhiều, cháu đừng chạy lung tung, cứ đây chờ, bọn cô một lát nữa ngay."

 

Nghe Khương Linh bật , “Dạ rõ."

 

Một bà chị nghiêm mặt , “Nghiêm túc chút ."

 

Khương Linh nghiêm túc ngoan ngoãn, “Chị yên tâm, em nhất định rời nửa bước."

 

Mấy tiếp tục dạo, Khương Linh đặt gùi xuống đất quan sát mấy con gà , là con nào con nấy đều tinh thần, hổ là gà do Khương Linh cô chọn.

 

Chắc là Khương Linh cô ăn thịt nên bọn chúng mới cố tình lớn lên b-éo thế đây.

 

Đang mải suy nghĩ cách chế biến thịt gà, bỗng nhiên thấy một giọng từ đỉnh đầu truyền xuống, “Đồng chí, đang đợi ?"

 

Cái giọng nhờ nhụa dầu mỡ thật khiến phát tợn.

 

Khương Linh đầu , thấy một gã b-éo ú đang bên cạnh, cô bằng ánh mắt d-âm đ-ãng.

 

Khương Linh suýt chút nữa thì nôn , mất kiên nhẫn , “Tránh xa một chút, thật là buồn nôn."

 

Nếu là một trai, lẽ cô còn miễn cưỡng liếc vài cái, còn cái loại hàng , mỡ mặt chắc nạo cả cân, thôi thấy chán ghét.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-di-nang-vo-quan-nhan-vua-kieu-diem-lai-can-truong-duoc-chong-cung-chieu-nhu-mang-song/chuong-361.html.]

Trần Hữu Binh bao giờ khinh bỉ như , lập tức cảm thấy mất mặt, cảm thấy xung quanh đều đang xem trò của gã, gã sa sầm mặt, nghiến răng , “Đồ con đĩ, cho mặt mũi mà điều."

 

Lời khỏi miệng, Khương Linh tung một cước đ-á tới, trực tiếp đ-á gã b-éo ch-ết tiệt xuống đất.

 

Loại ghê tởm thế mà động tay cô còn sợ bẩn tay .

 

Trần Hữu Binh lăn lộn hai vòng đất như một quả cầu, thì xung quanh thật sự đều qua đây, gã bò dậy với vẻ mặt âm hiểm , “Thật sự là chút bản lĩnh đấy, cô bố là ai ?"

 

Câu Khương Linh bật , “Lý Cương ?"

 

Trần Hữu Binh Lý Cương là ai, lập tức cảm thấy sỉ nhục ghê gớm, ngay lập tức nghiến răng lao về phía Khương Linh, “Để cô xem lợi hại của đây..."

 

Nhìn gã b-éo chạy bộ, thật sự trông hài hước.

 

Cũng chẳng là gia đình thế nào mà nuôi hình b-éo múp míp thế , chắc là vơ vét ít xương m-áu của dân lành đây.

 

Nhìn mỡ gã rung rinh theo từng bước chạy, cái mặt b-éo , mỡ ép cho đôi mắt vốn dĩ to chẳng còn thấy hình thù gì nữa.

 

Khương Linh đó nhúc nhích, đợi Trần Hữu Binh đến gần định vung tay tát thì cô đ-á thêm một cước nữa.

 

Lần thì , chợ đều vây xem.

 

Khương Linh bước tới, hỏi gã, “Còn đ-ánh nữa ?"

 

Trần Hữu Binh sợ , vì quá đau.

 

động đậy, Khương Linh trái còn thấy tiếc nuối, khích bác gã:

 

“Anh là đàn ông , một phụ nữ đ-ánh mà thấy hổ , dậy chứ."

 

“Anh xem kìa, thật sự là ngoài đống mỡ nhiều hơn khác , thì những chỗ khác đều nhỉ, chẳng ưu điểm gì cả."

 

“Chậc chậc, ngờ to xác thế sợ phụ nữ, ở nhà là hạng sợ vợ là 'con trai cưng của ' thế?"

 

“Chậc chậc, đừng bảo lời khó , thật sự là phương diện đàn ông ."

 

Trần Hữu Binh:

 

“..."

 

Khương Linh gã thấy chút vô vị, còn tưởng gặp loại cứng đầu thể đ-ánh một trận trò, ngờ vô dụng như thế.

 

Kết quả đúng lúc , tên to xác bỗng nhiên há miệng oà lên .

 

Khương Linh:

 

??

 

Chương 301 Ai cũng đừng cản

 

Trai tráng rơi lệ thì lẽ Khương Linh còn xem, nhưng một gã đàn ông đầy dầu mỡ như thế thì chẳng những chút thẩm mỹ nào, ngược còn cô thấy buồn nôn.

 

Trời đất ơi, g-iết cô cho , cô tạo nghiệt gì mà gặp cái loại kỳ quặc thế .

 

Một là đ-ánh, hai là cút, thế mà đó ?

 

Mặt mũi ?

 

Để ở nhà cho bố bàn giặt đồ ?

 

Mí mắt Khương Linh sắp lật đến chuột rút , cô dứt khoát sang một bên, tên to xác .

 

Người xung quanh cũng thấy buồn , một ông lão , “Cô bé , cháu xem cháu bắt nạt trai trẻ kìa."

 

 

Loading...