[Quân Hôn] + [Dị Năng] Vợ Quân Nhân Vừa Kiều Diễm Lại Can Trường, Được Chồng Cưng Chiều Như Mạng Sống - Chương 352

Cập nhật lúc: 2026-02-24 13:48:18
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Chung Minh Huy gật đầu, đang định theo , kết quả cánh cửa mặt “rầm" một tiếng đóng sầm .”

 

Vừa vặn đ-ập trúng mũi Chung Minh Huy.

 

Mũi là thứ yếu ớt, va chạm như , sống mũi đều cay sè, đau thấu tim.

 

Trên cánh cửa gỗ còn một ít dằm gỗ, đ-âm cả vệt m-áu.

 

An Nam thấy xót xa vô cùng, tức giận mắng:

 

“Cái loại , chẳng hiểu chút lễ nghĩa nào thế."

 

Bên trong Tô Lệnh Nghi đảo mắt:

 

“Không đợi thì biến."

 

“Cô."

 

An Nam tức đến mức định xông lên đ-ập cửa, Chung Minh Huy ngăn :

 

“Cô loạn cái gì, đây là địa bàn của , hãy nghĩ đến mục đích chúng tới đây, tới để đ-ánh nh-au ."

 

, bọn họ tới để hòa hoãn quan hệ.

 

An Nam thấy uất ức:

 

là chẳng chút lễ nghĩa nào, thật mất mặt thành phố chúng quá."

 

Trong lòng Chung Minh Huy cũng vui, mũi vẫn còn đau dữ dội, chút thiếu kiên nhẫn :

 

“Được , cô đừng lải nhải nữa, lát nữa chị cả cô hãy giữ thái độ một chút."

 

“Biết ."

 

An Nam kiên nhẫn đáp.

 

Hai đó chờ đợi, chờ mãi một hồi lâu mà bên trong vẫn ai đáp , Chung Minh Huy nhịn gõ cửa thêm nữa.

 

Còn lớn tiếng gọi mấy tiếng, những sống gần đó đều xem náo nhiệt.

 

Mẹ Đại Hải và Vương Chí Phong , hai họ mà cảm thấy như thấy một miếng thịt, Vương Chí Phong ghé tai Đại Hải dặn dò vài câu, Đại Hải liền tới:

 

“Anh tình hình của chị ở bên ?"

 

Chung Minh Huy cau mày:

 

“Bà ?"

 

Rồi đó nghĩ sống cùng một thôn chuyện cũng là bình thường, tiếc là lúc nãy đường ngóng thông tin gì hữu ích.

 

Mẹ Đại Hải gật đầu:

 

“Tất nhiên , chúng sống gần thế chuyện gì mà chẳng ."

 

Thái độ Chung Minh Huy ôn hòa hơn ít:

 

“Vậy cảm ơn chị dâu..."

 

“Cảm ơn cái gì chứ, thế là khách sáo quá ."

 

Mẹ Đại Hải xong liền xòe tay :

 

“Đưa một tệ là ."

 

Chung Minh Huy:

 

“..."

 

Chương 293 Khương Linh ch-ết

 

Vẻ mặt Chung Minh Huy trở nên dữ tợn.

 

Quả nhiên là “dân nghèo vùng núi hẻo lánh sinh kẻ gian ác" (cùng sơn ác thủy xuất điêu dân), chẳng sai chút nào, xem xem đây là loại .

 

Chẳng qua là ngóng chút chuyện mà mà còn đòi tiền?

 

Nghĩ năm hào tiền xe nãy, cơn thịnh nộ trong lòng Chung Minh Huy càng thêm dữ dội.

 

Mẹ Đại Hải :

 

“Một tệ chẳng lỗ , bất kể hỏi chuyện gì về chị cả , đều thể cho ."

 

Chung Minh Huy liếc cánh cửa vẫn đóng c.h.ặ.t, cảm thấy chị cả cố ý để mặc ở đây.

 

Bây giờ hơn chín giờ sáng , hoặc là buổi chiều bọn họ về huyện lỵ, hoặc là sáng sớm mai dậy thật sớm để về.

 

thời gian còn cho bọn họ cũng nhiều.

 

Có những chuyện “ trăm trận trăm thắng", và chị cả xa mười một năm , quả thực cũng còn hiểu rõ nữa.

 

Chung Minh Huy suy nghĩ một lát, với An Nam:

 

“Đưa cho bà một tệ."

 

Trên mặt Đại Hải lập tức hiện lên một nụ , hai tay xoa xoa , khỏi là hưng phấn đến mức nào:

 

đấy chứ, một tệ đối với thành phố các chỉ là chuyện nhỏ thôi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-di-nang-vo-quan-nhan-vua-kieu-diem-lai-can-truong-duoc-chong-cung-chieu-nhu-mang-song/chuong-352.html.]

 

An Nam cau mày, vô cùng vui, lúc đưa tiền cho bà thì hằn học :

 

là mắt chỉ thấy tiền."

 

Mẹ Đại Hải bận tâm, lấy tiền đút túi, :

 

“Chị cả đây hiền lành lắm, cứ an phận việc kiếm công điểm, ăn thì ít mà thì nhiều.

 

từ khi Khương Linh tới thì biến thành một khác."

 

“Bà liên quan đến Khương Linh?"

 

Chung Minh Huy nhíu mày, điểm mấu chốt của vấn đề.

 

Mẹ Đại Hải gật đầu:

 

."

 

Chung Minh Huy chút hằn học:

 

“Vậy bà gì với chị cả ?"

 

“Hừ, lời chứ."

 

Lúc chuyện Đại Hải còn liếc hai một lượt, thực trong lòng là khinh bỉ, nhưng miệng vẫn :

 

“Dù thì cũng về cái chuyện đó của hai thôi."

 

Thái độ của bà hai thấy rõ mồn một, hai vợ chồng thẹn nhục, nhưng tức giận nhiều hơn.

 

Bọn họ xin Khương Linh , Khương Linh cũng đăng ký cho cô xuống nông thôn coi như báo thù , ngờ lưng mà vẫn bôi nhọ danh tiếng của cô như .

 

Mẹ Đại Hải :

 

“Còn thêm một lời nữa."

 

“Còn cái gì nữa?"

 

Chung Minh Huy đen mặt hỏi.

 

Mẹ Đại Hải thèm nữa mà bắt đầu xoa xoa ngón tay, ý tứ rõ ràng, còn đưa tiền.

 

Chung Minh Huy nén giận bảo An Nam lấy tiền, An Nam :

 

“Thôi , chị cả lát nữa là ngay thôi..."

 

“Lấy tiền ."

 

Giọng Chung Minh Huy cao hơn một chút, cơn giận sắp bùng cháy , chính là Khương Linh rốt cuộc cái gì, chị cả đột nhiên biến thành khác, chừng tình hình trong nhà chính là do Khương Linh bịa đặt lung tung kể cho chị cả , mới khiến chị cả nảy sinh hiểu lầm lớn như với gia đình.

 

An Nam uất ức lấy vài đồng tiền ném qua, trực tiếp rơi xuống đất, Đại Hải cũng chẳng chê, cúi nhặt lên, đừng là ném xuống đất, cho dù ném hố phân bà cũng sẽ nhặt.

 

Cười hì hì đút tiền túi, cảm thấy tiền thật dễ kiếm, bà mở miệng :

 

“Thì là bố ở Tô Thành nhờ việc cô xuống nông thôn mà lên cán bộ mà, cán bộ hơn mười năm cơ đấy, trong nhà ăn sung mặc sướng, mà chẳng ai thèm ngó ngàng đến cô , còn than nghèo kể khổ với cô , bắt cô gửi đồ về nhà.

 

Chỉ bấy nhiêu thôi chứ gì nữa ."

 

Nói xong Đại Hải hớn hở cầm tiền về tìm chồng , Chung Minh Huy đó tức đến run rẩy.

 

“Khương Linh..."

 

An Nam cau mày, gọi giật Đại Hải :

 

“Chị dâu."

 

Mắt Đại Hải sáng lên:

 

“Lại hỏi gì nữa?"

 

An Nam hỏi:

 

“Vậy Khương Linh thực sự ?"

 

Mẹ Đại Hải ngẩn :

 

“Đi mà."

 

Người gả cho Phó đoàn trưởng , chứ.

 

Mẹ Đại Hải xong xoay bỏ .

 

Trong lòng An Nam hưng phấn trở .

 

Chung Minh Huy :

 

“Cô là kẻ phúc phận."

 

Mẹ Đại Hải cũng thấy lời , còn thấy lạ, gả cho Phó đoàn trưởng mà còn gọi là phúc phận?

 

Vậy thế nào mới gọi là phúc đây?

 

Mẹ Đại Hải nghĩ thông nên cũng chẳng thèm nghĩ nữa.

 

Chung Minh Huy liếc cánh cửa vẫn đóng c.h.ặ.t, cơn giận cũng vơi phần nào:

 

“Người nhưng cái nghiệp tạo thì vẫn còn đó."

 

Loading...