[Quân Hôn] + [Dị Năng] Vợ Quân Nhân Vừa Kiều Diễm Lại Can Trường, Được Chồng Cưng Chiều Như Mạng Sống - Chương 35

Cập nhật lúc: 2026-02-24 12:37:17
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Mà Khương Linh chỉ liếc đứa trẻ một cái, thấy con ngươi l.ồ.ng ng-ực nó nhấp nhô bình , lúc mới thở phào nhẹ nhõm, lách gian.”

 

Nhìn vị trí linh tuyền, chỗ vết nứt dường như nhiều hơn .

 

Hóa là như .

 

Kiếp cô dùng linh tuyền cứu nhiều đồng đội, nhưng ngờ linh tuyền mà cũng sẽ cạn kiệt.

 

Kiếp linh tuyền dù vẫn cạn kiệt, nhưng cần cô cứu việc , mới thể khôi phục dòng chảy róc rách như .

 

dù thế nào nữa, đây cũng là một chuyện , chẳng việc , một lương thiện như cô, còn lo cái ?

 

Khương Linh quyết định từ gian , kết quả liền đối diện với ánh mắt kinh ngạc của tiểu Cẩu Đản.

 

Đối mặt với đột nhiên xuất hiện, tiểu Cẩu Đản kinh ngạc, “Chị, chị..."

 

Khương Linh :

 

“Chị cái gì mà chị, chị đây, với ai là chị đến, nếu sẽ cho nhóc tay."

 

Khương Linh ý thức đạo đức khi đe dọa một đứa trẻ năm tuổi, đe dọa xong liền chuẩn rời .

 

Vừa , Cẩu Đản phía liền lên tiếng hỏi:

 

“Chị là chị tiên nữ ạ?"

 

Bước chân Khương Linh khựng , cách xưng hô cũng tệ.

 

Khương Linh đầu, giả bộ thong dong gật đầu:

 

thế, chị là chị tiên nữ, chị tiên nữ để chị đến, cho nên nhóc nhất định giữ bí mật."

 

“Em ạ."

 

Cẩu Đản vội vàng gật đầu, “Là chị tiên nữ cứu Cẩu Đản, Cẩu Đản lớn lên sẽ báo đáp chị tiên nữ."

 

Khương Linh hài lòng, xa trông rộng, đứa trẻ năm tuổi , ăn rõ ràng, còn là một đứa bé ơn báo đáp, vô cùng .

 

Khương Linh gật đầu một cách cao thâm khó lường, chạy nhanh về phía xa.

 

Dù ánh trăng đêm nay tệ, chẳng mấy chốc cũng thấy bóng dáng nữa.

 

Tốc độ như trong thế giới của trẻ con thì chính là cực kỳ nhanh, cách hiểu của Cẩu Đản là chị tiên nữ chạy chạy một hồi liền bay lên trời biến mất tăm.

 

Quãng đường mấy trăm mét, Khương Linh chạy cực nhanh.

 

Tuy nhiên khi đến gần tàu hỏa, đột nhiên thấy hai đang từ phía đầu tàu .

 

Nói thì chậm nhưng xảy thì nhanh, Khương Linh cúi thấp , trực tiếp chui gầm tàu hỏa.

 

Tiếng bước chân “tạch tạch" từ xa đến gần, một giọng quen thuộc ảo não vang lên:

 

“Lúc đó đầu óc chập mạch nên mới theo bản năng thử lòng, ngờ đối phương thực sự chỉ là một cô gái nhỏ yếu đuối đáng thương, giờ thì , bọn họ đều cả , cứ như cầm thú ."

 

Đổng Nguyên Cửu hừ hừ hai tiếng, “Anh vốn dĩ là cầm... , họ con , nếu thế nào chắc chắn sẽ hiểu lầm ."

 

Tạ Cảnh Lâm buồn bực, đừng tưởng bọn nhóc con Đổng Nguyên Cửu lưng thế nào.

 

Không , chính là do huấn luyện quá ít, huấn luyện thêm là sẽ điều ngay thôi.

 

Anh cũng nhất thiết tìm cầu sự tha thứ của , chỉ là nghĩ đến dáng vẻ vô tội của đối phương, liền cảm thấy như đang bắt nạt khác, khó chịu.

 

“Bây giờ, cho , nên thế nào để nhận sự tha thứ của đồng chí nữ đó."

 

Tạ Cảnh Lâm hiên ngang ở đó Đổng Nguyên Cửu, đe dọa một cách trơn tru:

 

“Nếu cách nào , lát nữa sẽ trút giận lên các bằng cách huấn luyện đấy."

 

Khương Linh ở gầm tàu suýt chút nữa thành tiếng, Đổng Nguyên Cửu lập tức chịu nổi nữa, “Ơ, chứ, chính đắc tội với thanh niên trí thức nhà thì liên quan gì đến bọn , cái gọi là liên lụy vô tội."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-di-nang-vo-quan-nhan-vua-kieu-diem-lai-can-truong-duoc-chong-cung-chieu-nhu-mang-song/chuong-35.html.]

“Vô tội cái rắm."

 

Tạ Cảnh Lâm rõ ràng quan tâm, “Dù lời cũng , nghĩ cách cho , sẽ chỉnh các , bây giờ lão t.ử về ngủ đây, tuần tra cho , tiện thể nghĩ xem nên thế nào."

 

Nói xong Tạ Cảnh Lâm mất, khiến Đổng Nguyên Cửu tức giận đ-á một cái tàu hỏa, tuy nhiên bàn chân đấu vỏ tàu, ngay lập tức ôm chân rên rỉ.

 

Đổng Nguyên Cửu lẩm bẩm:

 

“Để tâm thế cơ , đắc tội thì đắc tội thôi."

 

Khương Linh trợn trắng mắt, chỉnh đốn một chút, cái gì mà đắc tội thì đắc tội thôi, chị Linh cô là dễ bắt nạt ?

 

Ngược cái Tạ Cảnh Lâm trông vẻ thú vị, cao to vạm vỡ ít , cứ tưởng là một đàn ông nghiêm túc lạnh lùng, ngờ là một gã thô lỗ.

 

Chờ , Khương Linh từ gầm xe bò , đang chuẩn toa xe, đột nhiên , liền thấy đàn ông lẽ rời đang mặt cô.

 

“Nửa đêm nửa hôm cô gì thế?"

 

Mắt Tạ Cảnh Lâm chằm chằm Khương Linh, đó cầm một chiếc đèn pin chiếu mặt Khương Linh.

 

Trong lòng Khương Linh chỉ còn hai chữ “vãi chưởng", tính cảnh giác của cô vốn , ngờ đến tận nơi cô mới phát hiện .

 

Quả nhiên, cuộc sống vẫn quá an nhàn, tính cảnh giác của cô giảm sút nhiều.

 

Cô đưa tay che bớt ánh sáng, nghĩ ngợi một chút, run cầm cập :

 

, mộng du."

 

“Mộng du?"

 

Đôi mắt trợn tròn của Tạ Cảnh Lâm đầy vẻ tin nổi, nhưng dường như hề nghi ngờ, trong ánh đèn mờ ảo, biểu cảm mặt mang theo vẻ đồng cảm, “Không ngờ cô mộng du, thật là đáng thương."

 

Cô gái đáng thương gật gật đầu, buồn bã :

 

“Chứ còn gì nữa, lúc mộng du liền thích đến những nơi kỳ kỳ quái quái, đây ở nhà lúc mộng du sẽ nhà vệ sinh ngẩn , bây giờ gầm tàu hỏa, may mà thấy đ-ánh thức , nếu vạn nhất tàu hỏa đột ngột chuyển động, lẽ thành bánh thịt ."

 

Nói như Tạ Cảnh Lâm cũng nhịn gật đầu, “ cũng thấy thế."

 

Khương Linh thở phào nhẹ nhõm, “Bây giờ về ngủ tiếp đây."

 

“Chờ một chút."

 

Khương Linh đầu, đáng thương :

 

“Tạ doanh trưởng, còn chuyện gì ?"

 

Tạ Cảnh Lâm gãi gãi đầu, khổ não :

 

“Chuyện ban ngày hôm nay, xin cô."

 

Khương Linh “ồ" một tiếng.

 

Tạ Cảnh Lâm tiếp tục gãi đầu, “Bây giờ cũng coi như giúp cô , thì chúng coi như huề nhé?"

 

Khương Linh kinh ngạc.

 

Thế mà bảo thô lỗ, tâm cơ còn nhiều hơn cả tổ ong.

 

Cô rút lời lúc .

 

Khương Linh nghiến răng:

 

“Được."

 

“Cô đau răng ?

 

Nghe mộng du sẽ hành vi nghiến răng, cái ."

 

Tạ Cảnh Lâm là một nghiêm túc, khi nhận sự tha thứ của Khương Linh cảm thấy trời xanh , tâm trạng cũng , cũng sẵn lòng chỉ bảo thêm cho khác.

 

 

Loading...