[Quân Hôn] + [Dị Năng] Vợ Quân Nhân Vừa Kiều Diễm Lại Can Trường, Được Chồng Cưng Chiều Như Mạng Sống - Chương 345
Cập nhật lúc: 2026-02-24 13:48:11
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Những khác gì, nhưng cũng mấy về phía Khương Linh với vẻ tán thành.”
Khương Linh híp mắt :
“Đây đúng là cái tát rơi xuống thì đau nhỉ."
Thấy cô dường như tức giận, giọng điệu của chị dâu cũng cứng rắn hơn một chút:
“Cũng thể như , nếu cô thực sự đ-ánh trúng cô thì thôi, huống hồ, Phó đoàn trưởng Tạ nhà cô chẳng cũng việc quyền Chính ủy Phương , việc ảnh hưởng đến ."
Tuy nhiên, lời dứt, ánh mắt của Tạ Cảnh Lâm vọt tới như lưỡi d.a.o:
“Chồng chị tên gì, ở đoàn nào?
Đảm nhiệm chức vụ gì?"
Người chị dâu nghẹn lời, nhỏ giọng tên , Tạ Cảnh Lâm giễu cợt:
“Hừ, chẳng vặn ở trong đoàn của , chồng chị còn đang việc tay đấy, chị sợ giày xỏ ngón cho , mà ở đây đắc tội vợ ?"
Giọng của Tạ Cảnh Lâm hề nhỏ, hai vợ chồng bên một đ-ánh một trốn đều dừng , lượt về phía bọn họ.
Chương 287 Chảy m-áu mũi
Đàn ông đều thích giữ thể diện, đặc biệt là mặt lãnh đạo của , đến việc giữ hình tượng thì cũng cung kính.
Tạ Cảnh Lâm dứt lời, mặt đều ngẩn , ngay cả Dương Hồng Quyên cũng chấn kinh đến mức khép miệng , quên cả việc đ-ánh Chính ủy Phương.
Chỉ Khương Linh là sớm quen với cái nết của đàn ông , lập tức cảm động :
“Cảnh Lâm, đúng là một đàn ông ."
Trên mặt Tạ Cảnh Lâm rạng rỡ một nụ lớn, chẳng hề thu liễm:
“Đó là đương nhiên , vợ thì tất nhiên tự xót , em yên tâm, đời ai thể bắt nạt em ."
Mọi :
“..."
Mở mang tầm mắt .
Tạ Cảnh Lâm đầu về phía Chính ủy Phương :
“Chính ủy Phương, thấy gia đình các nên đưa một lời giải thích cho chúng , nhà của dựa thế lực để bắt nạt khác, đây là chuyện gì.
Tuy rằng vợ đỡ đòn tấn công của cháu gái nên thương, nhưng vạn nhất cẩn thận thương thì ?"
Bên cạnh, Khương Linh những vệt m-áu mặt Chính ủy Phương mà chút đành lòng, kéo nhẹ cánh tay Tạ Cảnh Lâm, nhỏ giọng :
“Hay là thôi ?
Chính ủy Phương trông cũng thật đáng thương, quản nổi vợ ."
“Đó là kẻ sợ vợ (ráp nhĩ đóa)."
Tạ Cảnh Lâm trả lời.
Giọng của hai đều nhỏ, những khác đều thấy cả.
Dù thì cũng khó xử.
Sắc mặt Chính ủy Phương đặc biệt khó coi, mặt nóng rát, đưa tay quệt một cái, thấy ít m-áu thấm , đừng là mặt mũi, ngay cả lòng tự trọng cũng chẳng còn.
Ngặt nỗi Dương Hồng Quyên đang tức nổ đom đóm mắt, thấy lời của Khương Linh liền trực tiếp xông tới đ-ánh .
Khương Linh vội vàng trốn lưng Chính ủy Phương, cái cào đó của Dương Hồng Quyên trực tiếp trúng ngay mặt Chính ủy Phương.
Rất , khuôn mặt vốn tàn tạ nay càng nỡ .
Một Lữ đoàn Chính ủy cào cấu thành thế , khỏi trong lòng thắt đến mức nào.
Hơi thở của Chính ủy Phương dồn dập, sắc mặt âm trầm :
“Xin đồng chí Khương ."
Dương Hồng Quyên trợn mắt:
“Dựa cái gì, đấy, xin cũng là cô xin , dựa cái gì mà xin cô , cô đ-ánh Phượng Mai mà còn bắt xin , điên là điên ."
“Xin ."
Chính ủy Phương nghiến răng nghiến lợi.
Dương Hồng Quyên “Hả" một tiếng:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-di-nang-vo-quan-nhan-vua-kieu-diem-lai-can-truong-duoc-chong-cung-chieu-nhu-mang-song/chuong-345.html.]
“Anh dám lớn tiếng với ?
Anh đừng quên..."
Bà còn định tiếp, Chính ủy Phương trực tiếp cắt lời:
“Bà xin thì sẽ đưa bà về quê cũ."
Dương Hồng Quyên ngẩn , thể tin nổi Chính ủy Phương, sắc mặt Chính ủy Phương xanh mét, cố chấp từng thấy:
“Xin ."
Không hiểu , Dương Hồng Quyên đột nhiên cảm thấy hoảng hốt, đây Chính ủy Phương từng lời , nhưng bà bao giờ để tâm.
Lần , bà cảm thấy nếu xin , lẽ ông thực sự sẽ đưa bà về quê thật.
Ở quê Chính ủy Phương còn một bà chồng, tính tình chẳng dạng , nếu bà về thì gì còn ngày lành để sống.
Đến lúc đó bà về, Chính ủy Phương chỉ cần phán một câu bắt bà về ông tận hiếu là đủ đè bà đến mức thở nổi.
Dù bà cũng hôm nay sai, chút chột , chỉ là bảo bà hạ xin thì chút khó chịu.
Khương Linh bên cạnh thêm dầu lửa:
“ thấy đồng chí Dương Hồng Quyên vẻ khó xử, là thôi , ai bảo là vợ của Lữ đoàn Chính ủy chứ, chúng chọc nổi."
Nghe , Chính ủy Phương thất vọng gọi:
“Dương Hồng Quyên."
Mọi đều về phía Dương Hồng Quyên, Dương Phượng Mai cũng mong chờ cô , điều những khác đều mong Dương Hồng Quyên mau ch.óng xin cho xong chuyện, còn Dương Phượng Mai thì mong như .
Một khi cô xin , chuyện sẽ định tính là hai cô cháu bọn họ bắt nạt một Khương Linh, trận đòn của cô coi như đ-ánh trắng tay.
Tuy nhiên Dương Hồng Quyên suy nghĩ nhiều hơn, Phương Vĩ Minh thực sự tức giận .
Suy tính , Dương Hồng Quyên đến mặt Khương Linh, cúi đầu xin , giọng điệu cũng mềm mỏng :
“Xin , nên bắt nạt cô."
Khương Linh hừ hừ:
“Dễ , dễ .
Bà chịu thừa nhận là các bắt nạt là , là rộng lượng như , thể tha thứ cho bà chứ."
Cô về phía Dương Phượng Mai, như :
“Đồng chí Dương Hồng Quyên, tin bà chỉ là kẻ nào đó che mắt, cảm thấy bắt nạt cô , thấy bà nên tìm hiểu kỹ xem cụ thể là chuyện gì , đừng để lừa gạt mũi chịu sào."
Dương Hồng Quyên chấn động, về phía Dương Phượng Mai, Dương Phượng Mai cuống quýt, vội vàng giải thích:
“Cô ơi, cô đừng cô bậy."
Khương Linh :
“Có bậy tin khi đồng chí Dương Hồng Quyên điều tra rõ ràng sẽ phán đoán."
Nói xong cô liền kéo cánh tay Tạ Cảnh Lâm :
“Đi thôi, thôi, đ-ánh nh-au mất thời gian quá, còn mua hạt giống rau nữa."
Hai về phía hợp tác xã, những xem náo nhiệt cũng dần tản .
Dương Hồng Quyên Dương Phượng Mai hỏi:
“Cháu cái gì?"
Dương Phượng Mai hoảng loạn, thêm chột , vội vàng lắc đầu:
“Cô ơi, cô tin cháu chứ, cháu là cháu ruột của cô mà, cô chính là ghi hận cháu..."
Cô xong Dương Hồng Quyên ngắt lời:
“Cô sẽ tìm hiểu rõ ràng."
Nói xong bà Phương Vĩ Minh một cái, Chính ủy Phương liếc cũng thèm liếc bà , xoay bỏ thẳng.
Một lãnh đạo đến mức , còn mặt mũi gì nữa chứ.
Đi một đoạn, Khương Linh phát hiện Tạ Cảnh Lâm chút trầm mặc, lông mày nhíu c.h.ặ.t đến mức thể kẹp ch-ết ruồi.
Khương Linh nhịn :
“Được , dãn chân mày , cứ nhíu mãi như thế sẽ nhanh già, nếp nhăn là trai nữa ."