[Quân Hôn] + [Dị Năng] Vợ Quân Nhân Vừa Kiều Diễm Lại Can Trường, Được Chồng Cưng Chiều Như Mạng Sống - Chương 341
Cập nhật lúc: 2026-02-24 13:48:07
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khương Linh nghĩ những chuyện , những mảnh đất còn trống, quyết định lập tức mua hạt giống.
Cô trồng rau!
Cây cối cứ thế trồng bừa là sống, hạt giống cứ rắc bừa xuống, chắc cũng mọc lắm nhỉ?
Khương Linh hào hứng bừng bừng, giống như đột nhiên mở khóa kỹ năng trồng rau, lập tức ngoài mua hạt giống rau.
Vừa mới tới đường lớn, liền thấy bà Trương đang cùng mấy bà lão khác đó trò chuyện.
Nhìn thấy Khương Linh liền vẫy tay gọi cô:
“Vợ của Phó trung đoàn trưởng Tạ ơi."
Khương Linh :
“Bà cứ gọi cháu là Khương Linh hoặc Tiểu Khương là ạ."
“Được, Khương Linh, hai ngày nay cháu khỏi cửa thế."
Khương Linh :
“Cháu ở nhà nghỉ ngơi ạ."
Mấy bà lão đều trêu chọc:
“Hiểu , chúng đều là từng trải, ai mà chẳng từ cô vợ trẻ mà lên chứ, Phó trung đoàn trưởng Tạ nhà cháu cái hình đó đúng là dọa thật."
Khương Linh:
“..."
Đây đúng là một sự hiểu lầm to lớn.
Tạ Cảnh Lâm ở giường sưởi tuy rằng lợi hại, nhưng Khương Linh cô cũng kém cạnh gì, huống hồ mỗi xong việc cô còn uống chút linh tuyền để bổ sung thể lực đấy.
Tuy nhiên cô cũng sẽ ngốc đến mức tranh luận chuyện với các bà lão lúc , thật sự tranh luận , thì cả ngày hôm đó coi như xong, chừng đợi tới sáng mai, trong đại viện lan truyền những giai thoại về Khương Linh và Tạ Cảnh Lâm .
Cô đáp lời, mấy bà lão tưởng cô thẹn thùng nên cũng nữa.
Quay sang sang những chuyện náo nhiệt khác.
Khương Linh thích chuyện bát quái, xổm ở đó bà lão kể chuyện nhà ngắn nhà dài.
Bà Trương tò mò hỏi:
“Dương Phượng Mai tìm cháu gây rắc rối nữa chứ?"
Khương Linh :
“Cháu ngay cả cửa lớn cũng chẳng thèm , cô còn thể chạy nhà tìm cháu gây rắc rối ?
Hơn nữa cháu cũng chẳng gì cô , cô tìm cháu gây rắc rối cháu cũng lý để vững, đừng là tố cáo, đ-ánh cho cô một trận chắc cũng chẳng là sai nhỉ?"
Các bà lão sững , chỉ tưởng cô đùa:
“Đ-ánh nó e là , đừng nó chỉ là một y tá, nhưng gia đình đều là quân nhân, từ nhỏ cũng giáo d.ụ.c ."
Nói xong còn đ-ánh giá Khương Linh hai cái:
“Cứ cái tay chân nhỏ xíu của cháu, đ-ánh nh-au với nó cháu cửa thắng .
Tốt nhất là cứ tránh xa nó một chút, nó mà thật sự tìm cháu gây rắc rối thì cháu cứ tìm ủy ban gia đình hoặc dứt khoát tới phòng chính trị tìm chủ nhiệm để tố cáo."
Khương Linh vui vẻ đồng ý, thể hiện một cô vợ trẻ ngoan ngoãn hiểu chuyện một cách tinh tế.
Khương Linh dậy :
“Mọi cứ trò chuyện tiếp ạ, cháu mua ít hạt giống rau."
Mấy bà lão mồm năm miệng mười nên mua loại hạt giống rau gì, rắc bao nhiêu hạt giống.
Khương Linh đều lắng , quả nhiên một thông tin hữu ích, chào tạm biệt họ định rời , thì thấy cửa nhà Lữ đoàn trưởng phía mở , Dương Phượng Mai cùng một phụ nữ tầm năm mươi tuổi cùng .
Kẻ thù gặp mặt là lửa cháy bừng bừng, thì cũng nổ lách tách .
Mấy bà lão đột nhiên trở nên căng thẳng.
Chương 284 Khương Linh đ-ánh nh-au
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-di-nang-vo-quan-nhan-vua-kieu-diem-lai-can-truong-duoc-chong-cung-chieu-nhu-mang-song/chuong-341.html.]
Ánh mắt Dương Phượng Mai thiện cảm, hai con mắt như phun lửa.
Khương Linh trở nên hưng phấn, cô nắm tay bà Trương hỏi:
“Bà ơi, nếu cô tay đ-ánh cháu, cháu đ-ánh trả ạ?"
Lời hỏi bà Trương ngẩn , gật đầu :
“Nó đ-ánh cháu, cháu đ-ánh trả thì chẳng là đồ ngốc ?"
“Vậy thì..."
Khương Linh hi hi, “Biết , cháu thật mong cô tay quá mất."
Cứ ngỡ tới đây đều là gia đình quân nhân, thể giữ kẽ một chút, còn lo lắng sẽ buồn chán cơ, ngờ Dương Phượng Mai hiểu tâm ý của cô như , chủ động tiến tới.
Đã là chủ động tiến tới, thì còn gì để nữa.
Khương Linh bắt đầu xắn tay áo lên:
“Bà ơi, lát nữa bà nhất định đừng kéo cháu nhé."
Các bà lão:
“..."
Bà Trương Dương Phượng Mai hình khỏe mạnh, Khương Linh g-ầy gò trắng trẻo, kiểu gì cũng thấy Khương Linh vẻ đ-ánh thắng Dương Phượng Mai.
Bà Trương lo lắng :
“Khương Linh , chúng đừng chấp nó, cãi một trận là , các bà cũng thể giúp cháu, chứ đ-ánh nh-au thì thể đ-ánh hội đồng ."
“Không cần ạ.
Thật sự đ-ánh nh-au, nhất định xa một chút, nếu lúc cháu đ-ánh nh-au còn phân tâm chăm sóc , vạn nhất cẩn thận va chạm cháu sẽ đau lòng lắm đấy ạ."
Khương Linh ưỡn ng-ực ngẩng cao đầu, “Khương Linh , từng thất bại."
Lời bà Trương và những khác một ai tin, trừ phi tay chân của Khương Linh to thêm một vòng, thắt lưng cũng to thêm một vòng, thì họ mới lo lắng.
Đừng đây là đại viện gia đình quân nhân, nhưng chỉ cần nơi nào con là nơi đó dễ nảy sinh mâu thuẫn, cãi đ-ánh nh-au là chuyện thường tình.
Trẻ con đ-ánh nh-au, đàn ông đ-ánh nh-au, phụ nữ cũng đ-ánh nh-au nốt.
Nếu thì thành lập ủy ban gia đình chứ, cái đại viện quân đội ít nhất cũng vài trăm sĩ quan , vài trăm sĩ quan tương ứng với lượng là lớn.
Có thể mâu thuẫn ?
Không thể nào.
Khương Linh cứ đó chờ đợi.
Hai cô cháu nhà Dương Phượng Mai cũng đang về phía .
Dương Phượng Mai ở mặt cô hung hăng kể một tràng về sự xảo quyệt của Khương Linh, khiến Dương Hồng Quyên ngày hôm đó suýt chút nữa tìm Khương Linh tính sổ.
Dương Phượng Mai cũng việc là thỏa đáng, chỉ bản cũng sai , nhưng đối phương chịu buông tha, mỉa mai cô nhạo cô.
Dương Hồng Quyên :
“Được , cô ."
Thấy cô tức giận, trong lòng Dương Phượng Mai mừng thầm, :
“Cô chắc chắn cô là cô của cháu, mà còn coi cháu gì như thế, đây là đang tát mặt cô đấy, chừng là còn thù hằn chuyện lúc cô giới thiệu cháu cho Tạ Cảnh Lâm nữa.
Cháu thì cũng , dù mất mặt cũng mất , nhưng cô thì khác ạ, cô ở cái khu nhà bao giờ ai hạ nhục như thế , chẳng ai tin."
Bây giờ nghĩ cảnh tượng xem mắt lúc đó, Dương Phượng Mai hối hận thôi, lúc đó nảy ý định hỏi một câu như cơ chứ?
Rõ ràng Dương Hồng Quyên cũng nhớ chuyện đó, lườm cô một cái:
“Còn chẳng tại cháu tiền đồ , nhà ai gặp mặt đầu hỏi chuyện lương bổng của ."
Dương Phượng Mai hậm hực :
“Cháu cháu sai , nhưng đó cháu xin , chẳng thèm đếm xỉa tới cháu, gì đàn ông nào hẹp hòi như thế cơ chứ."
Bây giờ gì cũng vô dụng , đối tượng bay mất đành, còn rước về một cô vợ hồ ly tinh xinh như thế, cái miệng đó cô đ-âm đầu tường.