[Quân Hôn] + [Dị Năng] Vợ Quân Nhân Vừa Kiều Diễm Lại Can Trường, Được Chồng Cưng Chiều Như Mạng Sống - Chương 33

Cập nhật lúc: 2026-02-24 12:37:15
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8V3jnMNYLW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Giọng Cao Mỹ Lan nghẹn , “Còn một vì bảo vệ con mà tắt thở , điều may mắn duy nhất là đứa trẻ vẫn còn sống."

 

Dù Khương Linh ở kiếp quen với việc chứng kiến sinh t.ử, nhưng lúc thấy những chuyện như , trong lòng vẫn cảm thấy thoải mái.

 

Cô vỗ vỗ vai Cao Mỹ Lan, lấy một viên kẹo sữa nhét cho cô , “Ăn thêm chút ."

 

Lần Cao Mỹ Lan từ chối, vị ngọt lịm lan tỏa , nhưng mắt dường như vẫn hiện lên dáng vẻ của đó lúc lâm chung.

 

Cao Mỹ Lan lau mặt, phát hiện mặt là nước mắt, “Tại thiên tai cơ chứ."

 

Phải , tại thiên tai cơ chứ.

 

Câu hỏi ở kiếp Khương Linh hỏi ông trời bao nhiêu , cô thậm chí nghĩ rằng liệu khi ngủ dậy một giấc sẽ về thế giới ban đầu .

 

thể.

 

Khương Linh khi đó là sở hữu song hệ dị năng, gian rộng lớn, cũng đủ hàng dự trữ, còn dị năng sức mạnh mà khác .

 

Thế nhưng t.h.ả.m kịch nhân gian, một hạnh phúc cuối cùng cũng cảm thấy cô độc.

 

Cho nên khi t.a.i n.ạ.n ập đến, trơ mắt đồng đội từng một ngã xuống, nỗi đau trong lòng cô thể nhấn chìm chính .

 

“Tô Lệnh Nghi, nhanh lên chút."

 

Bên ngoài gọi Tô Lệnh Nghi , hai thu dọn tâm trạng, vội vàng ngoài tiếp tục giúp đỡ.

 

Trước khi , Cao Mỹ Lan há miệng, thở dài :

 

“Lần lo bảo vệ bản cho , đừng xem náo nhiệt nữa."

 

Nói xong hai liền mất.

 

Trải qua chuyện của ba , chắc hẳn trưởng tàu cũng sẽ để cảnh sát đường sắt tuần tra tàu, an chắc là thành vấn đề nữa.

 

Sau khi hai khỏi, Khương Linh tiếp tục trông coi hành lý.

 

Đáng tiếc ai đến gây rối nữa.

 

Khương Linh cử động tay chân một chút, phát hiện c-ơ th-ể dường như hơn một chút.

 

Cảm ơn linh tuyền, cảm ơn đại đế xuyên cho cô một cơ hội trọng sinh.

 

Một lát tiếng bước chân truyền đến, là một viên cảnh sát đường sắt, tới liếc Khương Linh thấy về phía tuần tra tiếp.

 

Thấy xung quanh , Khương Linh giả vờ vệ sinh, lách gian.

 

Mỗi gian, Khương Linh đều sẽ xem linh tuyền của một chút, đáng tiếc nó vẫn khô cạn.

 

Không gian của lẽ những cánh đồng đất đen bát ngát thể trồng lương thực, nhưng gian của cô chỉ nửa mẫu đất đen, chính nửa mẫu đất , kiếp cô còn từng chê bai, mỗi ngày đều chạy đôn chạy đáo tìm đường sống, đào thời gian mà trồng rau trồng lương thực.

 

Không ngờ nó thật sự theo cô xuyên qua đây.

 

Chỉ duy nhất đáng tiếc cho linh tuyền của cô.

 

Nhìn đống đồ thu từ nhà họ An, Khương Linh chút ghét bỏ.

 

cuộc sống khi xuống nông thôn một thứ cũng dùng , chỉ đành tạm thời cất giữ .

 

Tuy nhiên những thứ như tủ quần áo lớn và giường, Khương Linh định giữ .

 

Chờ lúc nào thời gian sẽ chẻ hết củi đốt, còn quần áo của bọn Lưu Ái Linh, đồ mới thì thôi, đồ mặc qua cô mới thèm, đến lúc đó mang làng đổi đồ!

 

Nhân lúc tinh thần , cô thu dọn đồ đạc một lượt, ăn một bữa trưa ngon lành, lúc mới .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-di-nang-vo-quan-nhan-vua-kieu-diem-lai-can-truong-duoc-chong-cung-chieu-nhu-mang-song/chuong-33.html.]

Chỉ là cô quên mất, nơi cô gian là nhà vệ sinh, ngoài, cái mùi nồng nặc đó suýt chút nữa khiến cô nôn hết bữa cơm ăn .

 

Vội vàng mở cửa ngoài về toa xe, đám Tô Lệnh Nghi vẫn .

 

Mãi cho đến lúc trời sập tối, bọn Tô Lệnh Nghi mới trở về.

 

Mọi cảm ơn Khương Linh lấy hành lý của , lục tìm đồ ăn, ai nấy đều im lặng.

 

Hoặc là vì mệt, hoặc là vì tình cảnh hiện trường kích động.

 

Tô Lệnh Nghi :

 

“Chiều nay lúc đào bới tìm thấy một đứa trẻ năm tuổi, nhưng đứa bé thở thoi thóp , đường xá khắp nơi đều thông, bác sĩ tàu đến xem cũng bảo còn hy vọng gì nữa."

 

Bên Cao Mỹ Lan lau mạnh nước mắt, “Thế cũng thể cứ để mặc đứa bé ở đó như chứ."

 

Khương Linh hỏi:

 

“Để ở ?"

 

Cao Mỹ Lan :

 

“Mẹ đứa bé nó thích ngắm , nên đặt nó ở bãi đất trống , bảo là để con thêm một cái nữa."

 

Khương Linh im lặng hồi lâu đó nhúc nhích, “Ồ."

 

Bận rộn cả ngày, đều mệt, đều ngủ sớm, tàu hỏa vẫn sửa xong, còn dừng thêm một đêm.

 

Khương Linh ngủ , trong đầu cứ nghĩ về đứa trẻ đó, cô cẩn thận bò dậy, lặng lẽ từ cửa toa xe về phía ngôi làng gần đó.

 

Chương 26 Về việc linh tuyền

 

Khương Linh vốn quá lương thiện, nếu lương thiện, lúc mạt thế cô từ chối lời thỉnh cầu của chú thím hai mà cứu chị họ của .

 

Những ngoài mặt coi cô là nhà, thực chất luôn lưng chiếm đoạt tiền tài của cô.

 

Lúc đó cô còn tự lo xong, thể giúp đỡ , cho dù cô năng lực cũng giúp, trong mạt thế cũng là nguy hiểm, cô ngốc mới mạo hiểm vì những kẻ mưu đồ tính toán .

 

kiếp quá nhiều điểm khác biệt, xuyên sách bao lâu, gặp , kẻ r-ác r-ưởi cũng gặp , nhưng cũng gặp.

 

Nghe Cao Mỹ Lan đứa bé thích ngắm , Khương Linh kìm mà nhớ tới một chị ở kiếp , đó lẽ là ấm đầu tiên cô cảm nhận trong mạt thế.

 

Người chị đó cũng một đứa con, đứa bé mới sáu tuổi, mạt thế còn tiểu học.

 

Câu đứa bé đó hỏi nhiều nhất mỗi ngày chính là:

 

“Mẹ ơi, biến mất , ."

 

Sau mạt thế một thời gian dài, bầu trời đều xám xịt, đừng , ngay cả mặt trăng cũng rõ.

 

Hoàn giống như bây giờ bầu trời xanh thẳm, lấp lánh.

 

Trong thời tiết xám xịt đó thường ẩn giấu đủ loại nguy hiểm, thấy, chạm , nhưng thể lấy mạng .

 

Chính một đêm như , cứ điểm của họ tấn công, đứa bé đó vì ở gần cửa sổ hơn một chút, thực vật biến dị cào rách l.ồ.ng ng-ực, thậm chí còn kịp cho nó uống linh tuyền.

 

Khương Linh đến nay vẫn nhớ ánh mắt của đứa bé đó ngoài cửa sổ khi ch-ết, nó cho đến lúc trút thở cuối cùng dường như vẫn đang hỏi:

 

“Mẹ ơi, ?"

 

Gió đêm thổi qua bên tai, lọn tóc của Khương Linh bay bay, cô lắc đầu xua tan dòng suy nghĩ, bầu trời xanh thẳm tự nhủ với lòng , đây là thời hòa bình, ít nhất khi cô già sẽ hòa bình.

 

Cho dù thế giới cũng mạt thế, nhưng lúc đó cô đều già , ch-ết cũng sống đủ .

 

 

Loading...