Khương Linh vỗ vỗ lên ng-ực , :
“Cố lên, sớm về nhé."
Sau đó kiễng chân hôn một cái dứt khoát.
“Đi ."
Tạ Cảnh Lâm bước một bước ngoái đầu ba mới , cũng may thời gian tàu chạy vẫn còn kịp.
Khương Linh vẫy tay, đầu tiên chia tay Tạ Cảnh Lâm.
Sợ kiềm chế , Khương Linh thẳng đầy tiêu sái.
Trực tiếp tìm hai em Tạ Cảnh Hòa ?
Không đời nào.
Đã mất công ngoài, mà tranh thủ kiếm chút đồ chứ.
Cũ rích mà dùng, cô đến cái sân hoang, tiên lấy năm cân thịt lợn, lấy hai dải sườn, đó lấy thêm một ít bánh kẹo bóc bỏ bao bì, dùng một cái túi bọc , là thể giả vờ như đồ của gửi tới .
Thật Khương Linh sở thích gì lớn lao, chỉ là thích ăn thôi.
Đã bây giờ thể tùy quân, thì những ngày ở nhà họ Tạ cũng thể quá tệ bạc .
Đồ ăn thức uống ngon lành gì cũng tự thu xếp cho .
Tất nhiên là tiền và phiếu cũng thể thiếu, gửi cho mà, ai bảo cô một giàu cơ chứ.
Hớn hở xách đồ đạc, Khương Linh ngoài tìm hai em .
Thấy Khương Linh xách theo bao nhiêu là đồ, từ đằng xa hai bắt đầu che miệng thốt lên kinh ngạc .
Tuy nhiên hai kinh ngạc vì đống đồ , mà là thấy một kẻ cần mạng đang tiếp cận Khương Linh định cướp đồ.
Có trộm!
Chương 232 Đứa con cô mang trong bụng
“Chị Khương Linh, cẩn thận, trộm kìa."
Tạ Cảnh Lê hét lớn, tuy nhắc nhở nhanh nhưng động tác của Khương Linh còn nhanh hơn, móng vuốt của tên trộm còn chạm gói đồ của cô, cô tung một cú đ-ấm.
Tên trộm Vương Nhị Cẩu ở huyện cũng coi là một tên trộm m-áu mặt, bao nhiêu năm nay thực sự từng thất thủ.
Con một khi kiêu ngạo thì dễ “lật xe", giống như lúc , khi tay nghĩ sẽ thất bại, lúc cô bé hét lên nhanh ch.óng rụt tay , tiếc là một nắm đ-ấm bay thẳng mặt.
Căn bản kịp né tránh, Vương Nhị Cẩu cảm thấy mắt đau nhói, tiếp theo là một cái chân bay về phía , cả đ-á văng ngoài.
Khương Linh hất cằm với Tạ Cảnh Lê, Tạ Cảnh Lê bắt đầu vỗ tay khen .
Người qua đường thấy điệu bộ , tưởng Tạ Cảnh Lê vỗ tay vì bắt trộm, thế là cũng vỗ tay theo.
Vương Nhị Cẩu thấy tình hình , bò dậy định chạy trốn, Khương Linh chạy nhanh hai bước tung một cú đ-á đ-á văng ngã lăn đất, đó một cái chân trực tiếp dẫm lên đầu Vương Nhị Cẩu.
“Hay lắm!
là một đồng chí ."
“Phải đấy, đây là tên trộm mà, đáng đời bắt."
Vương Nhị Cẩu vùng vẫy thành, bắt đầu Khương Linh bằng ánh mắt thâm hiểm mà buông lời đe dọa:
“Này cô em, đại gia đây là ai , mau thả , nếu sẽ cho cô tay."
“Ây da da, còn đe dọa nữa cơ ."
Khương Linh dùng sức ở chân, Vương Nhị Cẩu mới hùng hổ đe dọa bắt đầu gào thét t.h.ả.m thiết, những xung quanh lập tức rộ lên.
Khương Linh đưa tay , Tạ Cảnh Lê nhanh nhẹn đưa qua một đoạn dây thừng, Khương Linh trói Vương Nhị Cẩu , bên cũng công an vội vàng chạy tới.
Tên trộm bàn giao, Khương Linh lấy đồ đạc của , còn về đồn công an thì cô định , mất thời gian lắm.
Lúc Vương Nhị Cẩu công an đưa vẫn quên đe dọa:
“Con mụ thối tha , cô cứ đợi đấy cho ."
Khương Linh vui, trực tiếp “bốp" một phát tát mặt :
“Thằng nhãi ranh, xem mày tài cán gì nào."
“Con khốn..."
Lời kịp khỏi miệng, cái tát của Khương Linh dán .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-di-nang-vo-quan-nhan-vua-kieu-diem-lai-can-truong-duoc-chong-cung-chieu-nhu-mang-song/chuong-279.html.]
Vương Nhị Cẩu nhổ một cái răng cửa, c.h.ử.i bới ầm ĩ:
“Con tiện..."
Bốp bốp!
Lần trực tiếp là những cái tát liên luôn.
Hai đồng chí công an đang giữ phản ứng , vội vàng ngăn cản:
“Đừng đ-ánh nữa, đừng đ-ánh nữa."
Hét thì hét thôi chứ hai chẳng hề tay ngăn cản thật sự, Khương Linh coi như đà, “bốp bốp" đ-ánh cho Vương Nhị Cẩu thành đầu heo luôn.
Tên nhãi ranh cô đ-ánh cũng đồn công an , đó cùng với gã em “tăm xỉa răng" của cùng nông trường, cống hiến cho sự nghiệp bón phân cho phân xanh của tổ quốc .
Không ngờ loại nhân tài đúng là g-iết mãi hết, từng đứa một trộm của ai trộm, cứ thích đến trộm của Khương Linh.
Tìm ch-ết mà.
Đồng chí công an ho một tiếng :
“Được , cũng hòm hòm , cứ , lát nữa chúng nhất định sẽ điều tra kỹ lưỡng, tuyệt đối bỏ qua cho bất kỳ một kẻ nào."
Với lời , Khương Linh vẫn tin tưởng.
Lúc “Băng đảng bốn tên" sụp đổ lâu, nhiều chuyện đang phát triển lên mạnh mẽ, công an lúc thật sự là tâm ý phục vụ nhân dân.
Cứ việc đồng chí công an mở một mắt nhắm một mắt để cô đ-ánh cho một trận đời là , cô cũng tin tưởng chứ.
Đợi tên trộm đưa , Khương Linh thở dài một tiếng :
“Vẫn là nhiều hơn mà."
Một ông cụ xem náo nhiệt :
“Chứ còn gì nữa, đúng là nhiều thật."
Tuy nhiên lời dứt, ông cụ đột nhiên biến sắc:
“Là cô ?"
Khương Linh nhận , gật đầu:
“Là cháu."
Ánh mắt ông cụ dừng bụng cô, kinh hãi :
“Chẳng cô đang m.a.n.g t.h.a.i ?"
Nhà ai con dâu m.a.n.g t.h.a.i mà hung hãn như chứ?
Bây giờ càng càng thấy khả nghi, ông cụ cảm thấy đây gã sĩ quan lừa gạt !
Ông thế, những mặt đều ngẩn ngơ.
Có liền hỏi:
“Ông ơi, ông quen cô ạ?"
Ông cụ nhíu mày gật đầu:
“ gặp một , đối tượng của cô là một quân nhân giải phóng, chỉ là..."
“À, cô là nhà quân nhân , hèn chi mà lợi hại chứ."
Ông cụ mặt đỏ gay lên vì nghẹn, cứ chằm chằm Khương Linh.
Khương Linh cũng cuối cùng nhớ vụ rắc rối với ông cụ .
Chẳng là Tết cô cùng Tạ Cảnh Lâm lên huyện, lúc ở tiệm cơm quốc doanh gọi nhiều món nên gặp một ông cụ lo chuyện bao đồng .
Quả nhiên là “gừng càng già càng cay", chỗ nào náo nhiệt là chỗ đó ông cụ.
Ông cụ vẫn y như mà.
Khương Linh vội vàng chống nạnh, nhíu mày :
“Ây da, cái lưng của , cái bụng của ..."
Tạ Cảnh Lê ở bên cạnh tuy chuyện gì xảy , nhưng nhanh ch.óng chạy đỡ lấy Khương Linh:
“Chị dâu, chị dựa em , nhất định chú ý an đấy."