[Quân Hôn] + [Dị Năng] Vợ Quân Nhân Vừa Kiều Diễm Lại Can Trường, Được Chồng Cưng Chiều Như Mạng Sống - Chương 263

Cập nhật lúc: 2026-02-24 13:21:29
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Khương Linh hi hi:

 

“Chị yên tâm , lời, em sẽ đ-ánh đến khi lời thì thôi."

 

“Được , em giỏi ."

 

Chung Minh Phương cô gái mặt dường như chẳng lo âu là gì, thật khó thể tưởng tượng đây là cô bé bệnh tật lúc ban đầu nữa.

 

Chị thở dài một tiếng :

 

“Khương Linh, em hãy sống thật , những chuyện đây đều đừng nghĩ đến nữa."

 

Khương Linh gật đầu:

 

“Em hiểu, chúng em đều nghĩ nữa."

 

Hai .

 

Cửa mở, Tạ Cảnh Lâm trực tiếp bưng một cái khay .

 

Trên khay là một bát mì, đặt trực tiếp lên bàn giường sưởi, Tạ Cảnh Lâm :

 

“Chung tri thức, mấy nữ thanh niên tri thức các cô lát nữa cứ ở đây ăn cùng Khương Linh nhé."

 

Chung Minh Phương :

 

“Được."

 

Mấy nữ thanh niên tri thức giường sưởi, Tạ Cảnh Lâm với Khương Linh:

 

“Anh ngoài bận chút ."

 

Khương Linh xua tay:

 

“Đi ."

 

Sáng Khương Linh ăn cơm, sớm đói bụng , một bát mì vài miếng hết sạch.

 

Chung Minh Phương :

 

“Lát nữa khai tiệc ăn."

 

Khương Linh tặc lưỡi:

 

“Được thôi."

 

Lúc mới hơn mười giờ, khai tiệc chắc đợi thêm lúc nữa.

 

Bên ngoài náo nhiệt phi phàm, trong phòng ấm áp dễ chịu.

 

Các thanh niên tri thức tụ tập trong phòng Khương Linh nhịn mà đ-ánh giá.

 

Tô Lệnh Nghi :

 

“Có thể thấy , nhà họ đặc biệt sửa sang ."

 

Tủ giường sưởi sơn lớp sơn mới, mặt đất cũng rải đầy sỏi nhỏ đầm c.h.ặ.t, chăn nệm đều là mới tinh.

 

Khương Linh gật đầu:

 

“Cũng khá ."

 

Nhìn quanh căn phòng , Khương Linh còn khá hài lòng.

 

Mười một giờ rưỡi trưa, các món ăn bắt đầu dọn lên.

 

mười món, bất kể là chủng loại phần lượng, đều cực kỳ kinh .

 

Thẩm Tuệ thấy nhiều món thịt như đều ngây :

 

“Trời đất ơi, Tạ gia cũng chịu chi quá ."

 

Tuy rằng một là gà rừng thỏ rừng, nhưng thể hào phóng đem như là vô cùng đáng nể .

 

Ngô Quân Quân và Chung Minh Phương cũng vui mừng, Chung Minh Phương :

 

“Điều chứng tỏ Tạ gia coi trọng Khương Linh nhà ."

 

Mọi đều mừng cho Khương Linh.

 

Sáu cộng thêm Tạ Cảnh Lê một bàn, Tạ Cảnh Lê còn lôi một chai r-ượu:

 

“Đây là cả bảo em mang qua, em rót r-ượu cho các chị."

 

Khương Linh bưng ly r-ượu :

 

“Cảm ơn các chị hôm nay tham dự đám cưới của em, cạn ly."

 

Mọi chạm ly uống r-ượu, tất cả tình cảm đều trong ly r-ượu .

 

Tiệc r-ượu uống xong hơn một giờ chiều, luyến tiếc đến mấy thì Chung Minh Phương bọn họ cũng về .

 

Trước khi còn dặn dò Khương Linh:

 

“Nhớ về mặt nhé, bọn chị đợi em ở điểm thanh niên tri thức."

 

Vành mắt Khương Linh ướt át, gật đầu đáp một tiếng:

 

“Vâng."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-di-nang-vo-quan-nhan-vua-kieu-diem-lai-can-truong-duoc-chong-cung-chieu-nhu-mang-song/chuong-263.html.]

Nhìn họ cửa, Khương Linh mép giường sưởi, môi trường xung quanh, nhịn ngẩn ngơ.

 

Tạ Cảnh Lê cô tiễn mấy cửa, liền thấy Khương Linh đang ngẩn ngơ, cô bé qua ôm cánh tay Khương Linh :

 

“Chị Khương Linh, nhị tẩu em gọi chị là đại tẩu ."

 

Khương Linh sờ khuôn mặt nhỏ của cô bé :

 

“Em gọi thế nào cũng , nếu sợ họ em, thì mặt em gọi chị là đại tẩu, lưng vẫn gọi chị là chị Khương Linh."

 

Tạ Cảnh Lê tức khắc phấn khích hẳn lên.

 

."

 

Khương Linh xoay , từ trong bọc hành lý của lấy một gói vải:

 

“Đi chia cho các đồng đội nhỏ của chúng , chúng đều là thành viên đội cắt cỏ heo mà, các em hôm nay qua , em mang chia cho các em một chút, với các em là chị Khương Linh nhớ các em nhé."

 

Tạ Cảnh Lê vui vẻ gật đầu, cầm gói vải ngoài, hồi lâu , vẻ thần bí lấy một cái khăn tay nhỏ:

 

“Chị Khương Linh, đây là tiền mừng của các em ."

 

Khương Linh kinh ngạc qua, trong khăn tay nhỏ là một ít tiền lẻ, tờ một hào, cũng tờ năm xu.

 

Đây là tiền mừng của mấy cô bé đó.

 

Khương Linh há miệng, gì cho .

 

Đây đều là những cô bé lương thiện, hiểu chuyện ơn.

 

Tạ Cảnh Lê :

 

“Các em vốn dĩ tự qua đây, nhưng sợ nhà thấy quan hệ của bọn em , sẽ yêu cầu các em đến chỗ chị đưa những yêu cầu quá đáng hơn.

 

Chị Khương Linh, tại các em sống khổ như ."

 

Câu hỏi như Khương Linh cũng trả lời thế nào, chỉ thể :

 

“Sau sẽ thôi."

 

sự đổi nào dễ dàng như .

 

Cất mấy hào tiền quý giá , Khương Linh ghi chép từng khoản một cuốn sổ của , đó ghi tên và chủng loại của tất cả những mừng cưới cho cô, cô đều trả lễ.

 

Lúc cửa mở, Tạ Cảnh Lâm , thấy Tạ Cảnh Lê tựa bên cạnh Khương Linh, lông mày Tạ Cảnh Lâm đều nhíu :

 

“Tiểu Lê ."

 

Tạ Cảnh Lê :

 

“Anh cả, thế ạ."

 

Tạ Cảnh Lâm mặt nghiêm túc :

 

“Anh nãy dường như thấy gọi em đấy."

 

Nghe thấy Tào Quế Lan gọi , Tạ Cảnh Lê vội vàng chạy ngoài.

 

Cô bé , cửa liền Tạ Cảnh Lâm đóng , còn tiện tay kéo luôn rèm cửa sổ xuống.

 

Trong phòng tối, Khương Linh nháy mắt với Tạ Cảnh Lâm:

 

“Đồ ch-ết tiệt, giữa ban ngày ban mặt gì?"

 

Tạ Cảnh Lâm Khương Linh, mím mím môi, tiến lên ôm lòng.

 

Người phụ nữ trong lòng chân thực như , cũng mềm mại như , cúi đầu hôn lên đỉnh đầu cô, :

 

“Khương Linh, cuối cùng cũng lấy em ."

 

Khương Linh ngẩng đầu , nhắm mắt :

 

“Vậy hôn ."

 

Nụ hôn của Tạ Cảnh Lâm rơi xuống, nóng bỏng mang theo sức hút, khiến Khương Linh chìm đắm trong đó.

 

Hai hôn đến mức mê mẩn, hận thể chuyện đó ngay tại chỗ.

 

điều ở bên ngoài đ-ập cửa.

 

“Anh cả, cả, tam thúc gọi uống r-ượu kìa."

 

Tạ Cảnh Lâm nghiến răng:

 

“Biết ."

 

Cái thằng ba , đúng là thiếu đòn mà.

 

Khương Linh dựa giường sưởi, tiếp tục nháy mắt hiệu, nhỏ giọng :

 

“Đồ ch-ết tiệt, em đợi nha."

 

Chương 218 Đêm động phòng hoa chúc

 

Khương Linh ở trong phòng đến mức run rẩy cả , Tạ Cảnh Lâm trong tiếng của cô cũng chạy trốn nhanh, chỉ là tư thế chút kỳ quái.

 

Thời gian buổi chiều nhà họ Tạ đang dọn dẹp đồ đạc trong sân, Khương Linh cũng siêng năng gì, liền cửa ở cửa hỏi một câu tâm cho lắm:

 

“Mẹ chồng yêu ơi, cần giúp gì ạ?"

 

 

Loading...