[Quân Hôn] + [Dị Năng] Vợ Quân Nhân Vừa Kiều Diễm Lại Can Trường, Được Chồng Cưng Chiều Như Mạng Sống - Chương 26

Cập nhật lúc: 2026-02-24 12:37:08
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8V3jnMNYLW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Nói đoạn, liền kéo phẳng tấm ga giường bên .”

 

Khương Linh còn kịp , cô nàng soi mói nhíu mày:

 

“Chẳng chỉ một lát thôi , cần thế .”

 

“Mỹ Lan, như .”

 

Người mắt to mày đậm chỉ tướng mạo chính trực mà lời cũng nghiêm túc:

 

“Ra ngoài đều là đồng chí, huống hồ vốn dĩ là chỗ của ...”

 

còn xong Cao Mỹ Lan ngắt lời:

 

“Được , sai , tổ tông ơi, cầu xin đừng nữa, theo xuống nông thôn để giáo huấn .”

 

“Hầy, ...”

 

Tô Lệnh Nghi vốn định thêm vài câu, nhưng nghĩ đến tính cách của bạn , bèn bất lực :

 

“Được , thích thì nữa.”

 

Xoay với Khương Linh:

 

“Chào đồng chí, tên là Tô Lệnh Nghi, Đông Bắc xuống nông thôn cắm đội đây, cô tên là gì?

 

đằng đó thăm ?”

 

Khương Linh nặn một nụ :

 

“Không , Đông Bắc xuống nông thôn cắm đội.”

 

“Cô cắm đội?”

 

Tô Lệnh Nghi chấn kinh thôi:

 

“Nhìn cô như thế ...”

 

“Nhìn như sức khỏe lắm ?”

 

Khương Linh chẳng hề để tâm chuyện sức khỏe cô kém, đây là sự thật mà, vả để thấy yếu đuối cũng chẳng , câu thế nào nhỉ, giả heo ăn thịt hổ, thế mới sướng chứ.

 

Gương mặt cô đầy vẻ nghiêm túc:

 

“Tuy sức khỏe , nhưng một bầu nhiệt huyết.”

 

dứt lời, Cao Mỹ Lan nhịn nhạo:

 

“Đồ ngốc, lượng sức .”

 

“Mỹ Lan!”

 

Tuy Tô Lệnh Nghi cũng thấy ý nghĩ của cô gái thật ngốc, nhưng đối phương sức khỏe thật sự , đúng là chút đáng thương, chừng nỗi khổ tâm gì đó, cô thở dài an ủi:

 

“Chúng cùng đường, chuyện gì cô cứ lên tiếng, chúng ngoài, giúp gì thì giúp.”

 

Nghe lời , Khương Linh bỗng thấy quen thuộc vô cùng, chẳng chính là trai tài giỏi Tô Siêu gặp đường đến thủ đô .

 

Xem thời buổi chất phác vẫn còn nhiều lắm.

 

Khương Linh cảm động :

 

“Cảm ơn cô.”

 

“Đừng khách khí.”

 

Được cần đến như , tâm trạng Tô Lệnh Nghi cũng tệ:

 

“Có chuyện gì cô cứ .”

 

Nhìn Tô Lệnh Nghi ôm đồm hết việc, Cao Mỹ Lan nhịn đảo mắt một cái:

 

“Cậu với Tô Siêu đúng là em, cùng một đức tính như .”

 

Vừa thấy cái tên , Khương Linh liền phấn chấn hẳn lên:

 

“Cô là em họ của Tô Siêu?”

 

Tô Lệnh Nghi chằm chằm Khương Linh hồi lâu mới phản ứng :

 

“Cô là cô bé yếu đuối mà họ gặp tàu đấy chứ?

 

Ái chà, đúng là duyên phận mà!”

 

Chương 20 Bậc thầy xã giao

 

Duyên phận cái thứ đúng là kỳ diệu.

 

ngay cả việc xuyên thư cô còn gặp , thì còn chuyện gì là thể cơ chứ.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-di-nang-vo-quan-nhan-vua-kieu-diem-lai-can-truong-duoc-chong-cung-chieu-nhu-mang-song/chuong-26.html.]

Khương Linh Tô Lệnh Nghi nắm c.h.ặ.t đôi tay, nước mắt rưng rưng:

 

“Cô thật sự là em...

 

ờ, em họ của Tô Siêu ?

 

Thảo nào thấy cô thấy thiết, thấy cô giống , thì vì hai em họ.

 

Hai đều là những lương thiện, nhiệt tình, hạng bệnh tật ốm yếu gì cũng xong như , gặp hai đúng là tam sinh hữu hạnh, là phúc phận cả đời của .”

 

Sau khi cô xong, Tô Lệnh Nghi sảng khoái một tiếng, vỗ ng-ực hào sảng :

 

“Nhà họ Tô chúng chẳng ưu điểm gì khác, chỉ đúng một điểm:

 

Nhiệt tình, thích giúp đỡ khác.

 

Anh họ trưa nay về đến nhà còn kể với chúng là gặp một cô bé ở Tô Thành mang theo trái tim bệnh tật Đông Bắc xuống nông thôn cắm đội, còn là quên hỏi địa chỉ của cô , để gửi ít đồ ăn cho cô, xem đúng là đang về cô .”

 

Tô Lệnh Nghi đ-ánh giá gương mặt g-ầy gò của Khương Linh, thở dài:

 

“Tội nghiệp thật, nông nỗi còn xuống nông thôn.”

 

Bên cạnh, mắt Cao Mỹ Lan sắp đảo đến chuột rút luôn , Khương Linh lúc coi như mù, thấy gì, chẳng mấy chốc thiết với Tô Lệnh Nghi như chị em ruột.

 

Khương Linh cảm thấy, thời kỳ thật , nhà họ An như một ổ sói đối chiếu, Tô Lệnh Nghi thật sự quá chất phác lương thiện, ngay cả Cao Mỹ Lan cũng thấy đáng yêu hơn nhiều.

 

Lúc lên tàu tuy là giờ cơm, nhưng Khương Linh ăn trưa xong mới lên, bộ suốt một đường cũng thật sự mệt mỏi, bèn xuống nghỉ ngơi.

 

Tô Lệnh Nghi bao biện hết:

 

“Cô cứ nghỉ ngơi cho khỏe, ở đây vấn đề an thành vấn đề, chuyện gì cô cứ gọi.”

 

Khương Linh cảm động thôi:

 

“Chị Lệnh Nghi, chị đúng là .”

 

Tô Lệnh Nghi nhận “thẻ " liền nhe răng lấy nước.

 

Cao Mỹ Lan hừ một tiếng :

 

“Cậu cũng chỉ thể dỗ dành hạng ngốc nghếch như Tô Lệnh Nghi thôi, sẽ mắc mưu .”

 

Khương Linh một cái :

 

“Không , tiền bạc, chẳng cần ai cũng thích .”

 

Nói đoạn, cô móc từ trong túi một nắm hạt hướng dương, đưa về phía Cao Mỹ Lan:

 

“Ăn ?

 

Vị bơ đấy.”

 

“Vị bơ?

 

Xì, bơ là gì .”

 

Cao Mỹ Lan bắt đầu đảo mắt.

 

đưa tay lấy thì thôi, Khương Linh tự c.ắ.n vui vẻ, một lát Tô Lệnh Nghi , gia nhập hàng ngũ c.ắ.n hạt hướng dương, chấn kinh thôi:

 

“Lại hạt hướng dương ngon thế , mùi bơ, cô mua ở ?”

 

Mua ở ư?

 

Khương Linh nhanh ch.óng bịa một họ hàng hư cấu:

 

một ông ở Hải Thành, điều kiện gia đình khá , thấy mất tội nghiệp nên thỉnh thoảng gửi cho ít đồ.”

 

Ái chà, cô suýt quên mất, cô thật sự một tìm mãi thấy đấy, nguồn gốc của đồ ngon cũng , là ruột gửi.

 

thì cái tiếng thơm gửi đồ cho cô thể rơi lên đầu An Chí Hoành , một chút cũng .

 

Tô Lệnh Nghi ngưỡng mộ:

 

“Cậu của cô thật đấy, của chỉ mang đồ về trợ cấp cho nhà họ thôi, cũng chỉ bác cả là sẽ cho đồ ngon.”

 

Hai ăn trò chuyện, Cao Mỹ Lan cũng chút yên, cứ liếc mắt Khương Linh.

 

Khương Linh chấp nhặt chuyện cũ, bốc một nắm cho cô :

 

“Muốn ăn thì , chẳng dứt khoát gì cả, cô học tập chị Tô đây , sảng khoái bao.”

 

Tô Lệnh Nghi lập tức rộ lên:

 

đấy, đừng bộ nữa, cùng ăn , nếm thử xem, ngon lắm.”

 

Hạt hướng dương thì ai mà chẳng từng ăn, nhưng hạt hướng dương ngon thế thì đúng là đầu nếm.

 

Cái miệng của Cao Mỹ Lan cũng ngừng nữa, chút chán ghét đối với Khương Linh cũng ném đầu.

 

 

Loading...