[Quân Hôn] + [Dị Năng] Vợ Quân Nhân Vừa Kiều Diễm Lại Can Trường, Được Chồng Cưng Chiều Như Mạng Sống - Chương 25
Cập nhật lúc: 2026-02-24 12:37:07
Lượt xem: 13
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Chuyện thoáng qua trong đầu thôi, so với những ngày lành khi xuống nông thôn thì đàn ông vẻ như chẳng đáng kể gì.”
Hai ngày thời gian trôi qua trong chớp mắt, thủ đô cũng đến .
Khương Linh nỡ, Tô Siêu cùng cô suốt một quãng đường bớt bao nhiêu phiền phức, thật là tiếc quá.
Người là thủ đô, e là cũng chẳng cơ hội gặp .
Khương Linh :
“Anh Tô, hữu duyên thiên lý năng tương ngộ.”
Trước lúc chia tay, Hoàng Quế Viên tận dụng mối quan hệ của bà ở thủ đô để giúp cô mua một tấm vé giường về phía Đông Bắc:
“Đến nơi đó nhớ thư cho , đợi gửi đồ ngon cho cô.”
Ngay lúc Khương Linh tạm dừng chân ở thủ đô, tại Tô Thành, Chung Chí Quốc cũng thành việc điều động công tác cho Chung Minh Huy.
Ngày đầu tiên bước khỏi ủy ban, Chung Minh Huy và An Nam đăng ký kết hôn.
Chương 19 Đều là duyên phận cả
Từ ủy ban bước , khi nhà tên trộm dọn sạch sành sanh, An Nam cả ngây dại.
Tiền mua công việc mất , tiền bán căn nhà cũ cũng mất , cả một đám cưới vẻ vang để gả nhà họ Chung cũng tan thành mây khói.
Đám cưới náo nhiệt trong ảo tưởng , khỏi ủy ban, đầu tóc bù xù đăng ký kết hôn, điều duy nhất đáng mừng là cuối cùng cô cũng gả cho Chung Minh Huy.
An Nam tự an ủi , bất kể thế nào thì cũng gả , cho dù đời vì sự đổi của cô mà xuất hiện một chút sai lệch, nhưng chắc hẳn dựa bản lĩnh của Chung Minh Huy, vẫn thể trở thành tỷ phú thôi.
Vấn đề chỉ là thời gian, đàn ông bản lĩnh thì gì cũng giỏi.
Chung Minh Huy nghĩ như .
Chung Minh Huy vốn dĩ còn chút thiện cảm với An Nam, An Nam tuy nhan sắc bằng Khương Linh, nhưng dịu dàng, hiểu chuyện, ở một mức độ nào đó cũng coi là tiếng chung với , vì thế cảm thấy kết hôn với An Nam dù cũng hơn là với Khương Linh.
mấy ngày nhốt ở ủy ban, An Nam ít đe dọa , nếu kết hôn thì sẽ tố cáo giở trò lưu manh.
Cộng thêm việc bố phân tích những ảnh hưởng của chuyện , buộc đồng ý kết hôn với An Nam.
Kết hôn xong, Chung Minh Huy thèm với An Nam câu nào, cứ thế theo vợ chồng Chung Chí Quốc về .
Chung Chí Quốc còn khách khí một chút:
“Ngày mai là xuống nông thôn , Minh Huy cũng để các con thời gian sum họp gia đình một chút.”
Để giảm bớt tầm ảnh hưởng, họ nhanh ch.óng xong thủ tục, sáng mai bọn họ cùng đến một công xã ở phía Tây Nam.
Hơn nữa để thể hiện tinh thần ngại khổ ngại khó, công xã chọn vẫn là một công xã khá nghèo.
Chung Chí Quốc phân tích, nơi càng nghèo càng dễ lập thành tích.
Dù cũng ở trong cùng một tỉnh, Tô Thành gần tỉnh lỵ, Chung Chí Quốc tìm quan hệ tỉnh cũng dễ dàng hơn.
Chung Minh Huy nhốt mấy ngày qua chẳng còn yêu cầu gì nữa, chỉ cần ngoài là .
Đi công xã thì công xã, còn hơn là ở trong thành phố chỉ trỏ.
Mà An Nam cuối cùng cũng mang theo sự khó chịu theo vợ chồng An Chí Hoành về nhà.
Đẩy cửa thấy nhà thật sự trống rỗng, An Nam “òa" một tiếng nức nở.
An Chí Hoành phản ứng của An Nam, nghĩ đến gương mặt lạnh lùng của Khương Linh, cảm động vô cùng.
Ông vỗ vai An Nam :
“Bố con là đứa trẻ ngoan, là chiếc áo bông nhỏ của bố , nhà đều trông cậy con hết, Khương Linh là bố trông mong gì .”
Tiếng của An Nam im bặt.
Cô là vì hơn một trăm tệ tiền tiêu vặt tích cóp mất sạch, quần áo mới cũng mất, cả tiền trợ cấp xuống nông thôn nữa...
“ bố, tiền trợ cấp xuống nông thôn của con ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-di-nang-vo-quan-nhan-vua-kieu-diem-lai-can-truong-duoc-chong-cung-chieu-nhu-mang-song/chuong-25.html.]
Xuống nông thôn trợ cấp hơn một trăm tệ , trong tay con tiền thì xuống nông thôn thế nào , bố thể đưa cho con chứ?”
An Chí Hoành ngẩn :
“Trợ cấp xuống nông thôn?”
“ , trợ cấp xuống nông thôn, con mà, ai cũng cả.”
An Nam nghĩ đến nỗi khổ khi xuống nông thôn, lòng càng đắng chát.
Cô An Chí Hoành :
“Bố, bố đưa cho con đấy chứ?
Đó là tiền trợ cấp của con mà bố.
Bố, bố là bố đẻ của con cơ mà, tiền thì nhà họ Chung coi con là con ?
Bố, bố thế bố ơi.”
An Chí Hoành ngơ ngác:
“Bố thấy.”
Nghĩ đến tờ biên lai xuống nông thôn gửi tới , lúc An Chí Hoành mới muộn màng nhận , cái đó hẳn là do Khương Linh gửi tới.
Đã là biên lai trong tay nó, thì tiền trợ cấp xuống nông thôn cũng trong tay Khương Linh .
An Chí Hoành nghiến răng:
“Khương Linh!”
Khương Linh ở tận thủ đô xa xôi hắt xì một cái rõ to, cô đang điên cuồng mua sắm.
Trong gian của cô chẳng thiếu thứ gì, nhưng mua vài món đồ bình phong, kẻo cô lấy một chai cao dưỡng da gì đó khiến nghi ngờ.
Mua đồ xong, Khương Linh tìm một nơi vắng vẻ ném đồ gian, đến tiệm Toàn Tụ Đức nổi tiếng thủ đô ăn một bữa vịt linh đình.
Tem phiếu đương nhiên tốn ít, nửa con vịt mất tận năm tệ .
Khương Linh ăn nửa con, tích trữ hai con, thêm một bát canh xương vịt, ăn kèm với bánh nướng cái bụng no căng.
Nếu theo sức ăn , một con vịt cũng đủ, ngặt nỗi bây giờ c-ơ th-ể suy nhược, nửa con vịt cũng ăn hết.
Ăn hết cũng chẳng lãng phí, gói hết , khỏi cửa tìm chỗ lúc còn nóng hổi ném luôn gian.
Ăn no uống say, cô đến nhà ga.
Trước khi lên tàu, cô thấy một đàn ông mặc quân phục xanh lục, đeo túi hành lý khổng lồ hô “xin nhường đường", nhanh nhẹn nhảy lên một đoàn tàu đối diện biến mất tăm .
Khương Linh thấy quen mắt, đợi đến khi thấy nữa mới phản ứng , đó chẳng là đàn ông cực phẩm việc tàu hai ngày .
Tiếc thật, cùng hướng tàu.
Khương Linh thở dài một tiếng, vội vàng lên tàu khi đoàn tàu khởi hành.
Chuyến tàu Đông Bắc nhiều thanh niên tri thức xuống nông thôn, ít lên từ thủ đô, lên tàu là ồn ào như chợ quê, vô cùng náo nhiệt.
Tiếng giọng thủ đô rôm rả, tiếng cao hơn tiếng .
Khương Linh xách cái túi rách nát, băng qua toa ghế cứng nồng nặc mùi mồ hôi và mùi chân thối, gương mặt trắng bệch đến toa giường .
Trong toa hai nữ đồng chí đó .
Một mắt to mày đậm, sắc mặt hồng nhuận, mái tóc ngắn ngang tai, thoạt vô cùng tinh .
Còn một nữa trông tuổi tác cũng lớn, tính cách vẻ đanh đ-á, từ lúc Khương Linh bước toa, đôi mắt cô cứ soi mói Khương Linh ngừng, sự chán ghét hiện rõ mồn một thèm che giấu.
Khương Linh chẳng thèm quản mắt khác vấn đề , đặt đồ lên chỗ .
Người mắt to mày đậm phía áy náy dậy:
“Ngại quá đồng chí, nãy một lát, để vuốt cho cô.”