[Quân Hôn] + [Dị Năng] Vợ Quân Nhân Vừa Kiều Diễm Lại Can Trường, Được Chồng Cưng Chiều Như Mạng Sống - Chương 182

Cập nhật lúc: 2026-02-24 13:10:48
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2VmWeHUHZZ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Khương Linh gật đầu:

 

“Tất nhiên .”

 

Những khác chút lo lắng, Khương Linh chẳng hề bận tâm.

 

như lời Khương Linh , Tiền Hội Lai khỏi điểm thanh niên tri thức đến ngay nhà kế toán Vu, ông cũng giấu giếm, trực tiếp hỏi:

 

“Chuyện đều hết chứ?”

 

Kế toán Vu tất nhiên là , ông lạnh lùng :

 

“Chuyện chúng thể để đám thanh niên tri thức dắt mũi , nếu tưởng bản địa chúng dễ bắt nạt.”

 

Nghe lời Tiền Hội Lai tức đến bật :

 

“Người bản địa dễ bắt nạt?

 

Chẳng lẽ ông cậy phận cán bộ đại đội, ưu thế bản địa mà bắt nạt bọn họ ?

 

Người chẳng gì cả, chỉ vì con gái ông quản chuyện bao đồng thấy ấm ức ăn cơm, ông liền yêu cầu tới xin con gái ông, bây giờ cũng thấy ấm ức , yêu cầu các xin , gì sai ?”

 

Kế toán Vu lạnh mặt vui.

 

Tiền Hội Lai cảm thấy lão Vu đúng là già lẩm cẩm , ông hừ một tiếng :

 

“Xóa mù chữ là nhiệm vụ chính trị do chính phủ giao xuống, đại đội chúng nhất định thành, nếu vì ông mà mất giáo viên dạy xóa mù chữ, thì cũng giúp nổi ông .”

 

Lời gần như để chút mặt mũi nào cho kế toán Vu, Tiền Hội Lai xong, trực tiếp bỏ , tới cửa thêm:

 

“Hiểu Quyên nhà ông tuổi tác cũng nhỏ nữa , cũng nên dạy bảo cho t.ử tế , nếu hai năm nữa tìm đối tượng cũng khó tìm đấy.”

 

Nghe thấy lời tim kế toán Vu lạnh mất một nửa, lời quá rõ ràng .

 

Hôn sự với nhà họ Tiền coi như hỏng bét .

 

Tiền Hội Lai , kế toán Vu liền mím môi đó hồi lâu nhúc nhích, nghĩ nghĩ mới gõ cửa:

 

“Hiểu Quyên, mở cửa .”

 

Vu Hiểu Quyên uể oải :

 

“Cứ để con ch-ết đói cho xong, sống cũng chỉ thấy nhục nhã thôi.”

 

Rõ ràng, những lời bên ngoài Vu Hiểu Quyên đều thấy.

 

Kế toán Vu cũng nổi giận, đại đội trưởng mắng mỏ một trận thì thôi , đứa con gái luôn yêu chiều vẫn cứ hiểu chuyện như thế, lúc liền phát tiết:

 

“Mày ch-ết thì nhanh lên, cần kéo dây thừng thì bảo một tiếng, tao mang tới cho mày ngay bây giờ.”

 

Vợ kế toán Vu chạy lóc:

 

“Ông cái gì thế , ông ép ch-ết con .”

 

Bên trong Vu Hiểu Quyên ấm ức rống lên.

 

Cô chính là trọng sinh cơ mà, ông trời đều về phía cô cơ mà, bọn họ dựa cái gì mà bắt nạt cô, dựa cái gì chứ.

 

Cô trọng sinh là để sống những ngày cơ mà.

 

Nhà họ Vu náo loạn một trận, điểm thanh niên tri thức thì yên tĩnh vô cùng.

 

Sáng sớm hôm , các thành viên tiểu đội cắt cỏ lượt kéo đến.

 

Khương Linh thẳng dậy :

 

“Bắt đầu từ hôm nay, chúng bắt đầu học từ việc tên .”

 

Các cô bé đều phấn khích, để thể tới học kể chuyện, bọn trẻ dậy từ sớm tinh mơ để xong việc nhà mới dám ngoài, ngoại trừ Hòe Hoa còn nhỏ nấu cơm, những đứa khác tới giờ cơm đều về nấu cơm đấy.

 

Khương Linh dạy từ họ của bọn trẻ , dạy họ xong mới dạy tên.

 

Sau đó cô phát hiện một vấn đề, lúc đặt tên chỉ mải cho thôi, thì chút rắc rối.

 

Cô bất giác nhớ tới một trò đùa ở đời , là cha tên con đặc biệt một chút, nên đặt những cái tên nét cực kỳ nhiều, thế là lúc học chữ, chỉ riêng cái tên thôi cũng đủ đứa trẻ nhè .

 

Lúc thi các bạn khác bắt đầu bài , đứa trẻ đó vẫn còn đang tên .

 

Đại loại là ý như , chỉ là Khương Linh cẩn thận cũng cái việc như thế, cô chút chột :

 

“Hay là để chị đặt tên cho các em nhé?”

 

Kết quả các cô bé đồng loạt lắc đầu:

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-di-nang-vo-quan-nhan-vua-kieu-diem-lai-can-truong-duoc-chong-cung-chieu-nhu-mang-song/chuong-182.html.]

“Không ạ.”

 

Táo Hoa :

 

“Chị Khương Linh, bọn em đều tên của với nhà , em nhất định tên là Trương Thải Vi, đổi tên .”

 

“Em cũng thế.”

 

“Em cũng thế.”

 

Các cô bé từng đứa một đều lo sốt vó, bọn trẻ tên đấy, các bạn nhỏ khác đều thèm đến đỏ cả mắt, nhưng chuyện Khương Linh đ-ánh đó một phụ kể cho con cái , dùng để dọa trẻ con, cho nên đám trẻ đó dù thèm cũng dám tới tìm Khương Linh.

 

Thậm chí còn hỏi mấy đứa xem Khương Linh đ-ánh bọn họ .

 

Đám Táo Hoa phẫn nộ tranh cãi:

 

“Chị Khương Linh chẳng đ-ánh bọn tớ bao giờ .”

 

Kết quả vẫn đứa tin, thế là hai nhóm trẻ con liền đ-ánh nh-au một trận.

 

bọn trẻ đều với Khương Linh, vì trong mắt chúng, Khương Linh là chị , dạy chúng chữ để mù chữ, còn đặt cho chúng những cái tên thật , dạy chúng đạo lý .

 

Chúng sẽ mãi mãi bao giờ quên chị Khương Linh.

 

Tạ Cảnh Lê ngưỡng mộ :

 

“Chị Khương Linh, em thật ngưỡng mộ các bạn quá.”

 

Khương Linh vui vẻ :

 

“Tên của em cũng mà, Tiểu Lê, đáng yêu bao.”

 

Mắt Tạ Cảnh Lê sáng rực lên:

 

“Thật ạ?”

 

Khương Linh gật đầu:

 

“Tất nhiên .

 

Cực kỳ luôn.”

 

Nhìn khuôn mặt đáng yêu của Tạ Cảnh Lê, chẳng hiểu , Khương Linh nhớ tới cái cô mộng du lẽ bệnh là Tạ Cảnh Lâm.

 

Cái tên đó cũng đấy.

 

Phì, nghĩ cái gì thế .

 

Dạy từng đứa một cách nhận và tên của chính , Khương Linh để bọn trẻ tự luyện tập ở đó, bản Khương Linh cũng lấy sách giáo khoa bắt đầu học.

 

Tạ Cảnh Lê thỉnh thoảng liếc Khương Linh một cái, Khương Linh bắt quả tang:

 

“Không lo học bài , cái gì đấy?”

 

Tạ Cảnh Lê mím môi :

 

“Chỉ là đang nghĩ đến trai em thôi ạ.”

 

Lúc nhắc đến trai cô bé khỏi quan sát biểu cảm của Khương Linh.

 

Thấy cô vẻ gì là khó chịu mới tiếp:

 

“Anh trai em nhiệm vụ , mà một dạo thấy thư về.”

 

Uổng công cô cứ hết lá thư đến lá thư khác gửi cho trai để mật báo tình hình, kết quả là bặt vô âm tín luôn.

 

Đôi khi nghĩ đến chị Khương Linh nếu mà gả cho trai theo quân mất, cô thật sự đổi ý giới thiệu cho ba thôi.

 

ba cô càng ưu tú, xứng với chị Khương Linh, cân nhắc cân nhắc , vẫn là cả phù hợp hơn một chút.

 

Cũng cả nghĩ gì nữa.

 

Cô đột nhiên giật , trai đủ ưu tú nên bỏ cuộc chứ?

 

Tạ Cảnh Lê toát cả mồ hôi hột.

 

Chương 151 cũng bắt đầu nhớ đàn ông

 

Chỉ là khi Khương Linh thấy lời của Tạ Cảnh Lê thì trong lòng chút chột .

 

Bởi vì Tạ Cảnh Lâm thư riêng cho cô.

 

Hơn nữa còn là một lá thư tỏ tình hết sức táo bạo và nồng nhiệt.

 

 

Loading...