[Quân Hôn] + [Dị Năng] Vợ Quân Nhân Vừa Kiều Diễm Lại Can Trường, Được Chồng Cưng Chiều Như Mạng Sống - Chương 179
Cập nhật lúc: 2026-02-24 13:10:45
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Nhìn dáng vẻ ngoan ngoãn của cô, Tiền Hội Lai thật khó thể liên hệ cô với cái vẻ bất hảo đó đ-ánh đàn ông ngã lăn lóc.”
ông vẫn buộc tới.
Tiền Hội Lai còn kịp gì, kế toán Vu mang theo cơn giận mở miệng :
“Ngày hôm qua Hiểu Quyên nhà khi về nhà thì cứ ăn uống mãi.”
Khương Linh hiểu , đây là tới hưng sư vấn tội đây.
Cô chút tò mò:
“Cô ăn uống thì liên quan gì đến cháu ạ?
Bác khuyên bảo con , còn tới chỗ cháu gì?
Muốn cháu bón cho cô ?”
Kế toán Vu đanh mặt :
“Bởi vì ngày hôm qua các chọc tức con bé, đứa trẻ từ nhỏ nhạy cảm...”
“Đợi .”
Khương Linh cạn lời kế toán Vu, đó bật :
“Hèn chi đồng chí Vu Hiểu Quyên đầu óc vấn đề, hóa là do di truyền .”
Kế toán Vu nổi giận:
“Cô thế là ý gì.”
Khương Linh vô tội đáp:
“Thì là ý đó đấy ạ.
Lúc cháu mới tới còn thấy bác là một khá đấy, ngờ thị phi bất phân, chỉ giúp chứ giúp cái lý .
Ngày hôm qua với tư cách là giáo viên lớp xóa mù chữ dạy cho đám trẻ, con gái bác mười lăm tuổi chắc tính là trẻ con nữa nhỉ, chạy giảng thì thôi , chúng cũng chẳng thể ngăn cản mưu cầu tiến bộ, nhưng cô ngang nhiên ngắt lời cháu giảng bài, còn cháu giảng đúng.
Thế là ý gì, nếu cô cái gì cũng hiểu thì còn học lớp xóa mù chữ gì, để phá đám ?”
“Không ...”
Kế toán Vu xong Khương Linh ngắt lời:
“Không cái gì ạ, đại đội mở lớp xóa mù chữ , mục đích chính là để cho những đứa trẻ cơ hội học chữ, con gái bác trông cũng giống học thức, góp vui gì, góp vui thì thôi còn loạn trật tự lớp học, đám trẻ vài câu chịu nổi.
Chịu nổi thì về nhà , bao nhiêu tuổi đầu còn chơi cái trò tuyệt thực , chẳng tiết kiệm lương thực cho nhà bác , thế mà bác còn mặt mũi tới đây hưng sư vấn tội, bọn cháu thanh niên tri thức dạy xóa mù chữ còn dạy sai , như thì bọn cháu dạy nữa, các bác tìm cao nhân khác .”
Các thanh niên tri thức vốn đang học tập, thấy lời cũng vui.
Tô Lệnh Nghi cau mày :
“Đại đội trưởng, chúng cũng cứ nhất định kiếm cái mấy điểm công , trời lạnh thế chúng thực sự thích ngoài .”
“ thế, việc ơn mắc oán, còn phê bình, nếu như thì chúng dạy nữa.”
Tiếng của các thanh niên tri thức đợt cao hơn đợt , Khương Linh hai vị , trực tiếp :
“Hai thấy đấy, nếu để chúng cháu dạy xóa mù chữ, thì theo phương pháp của chúng cháu, nếu các thể để đồng chí Vu Hiểu Quyên tự cho là học cao hiểu rộng tới mà dạy.”
Chương 148 Đừng ai chỉ tay năm ngón với
Cái cô Vu Hiểu Quyên chỗ nào cũng toát lên vẻ quái dị, Khương Linh ước chừng cô nàng trọng sinh thì cũng là xuyên , nếu thì cũng chút cơ duyên gì đó, tóm là giống với những khác trong thôn.
chỉ cần đừng chọc tới Khương Linh, Khương Linh cũng qua với loại .
Chỉ là ngờ Vu Hiểu Quyên tính khí lớn như , vì chuyện mà ăn uống.
Cho dù não tàn thì trong đầu cũng hố.
Cũng chỉ nhà kế toán Vu coi đứa con gái như bảo bối, thể chịu sự uy h.i.ế.p của cô , đổi nhà trọng nam khinh nữ khác thì mày ăn cơm thì thôi, càng đỡ tốn lương thực.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-di-nang-vo-quan-nhan-vua-kieu-diem-lai-can-truong-duoc-chong-cung-chieu-nhu-mang-song/chuong-179.html.]
cái kiểu lấy sự yêu thương của cha thủ đoạn, lấy thể v.ũ k.h.í, Khương Linh từ tận đáy lòng khinh thường loại như .
Khương Linh xong, kế toán Vu sững một lúc, vui :
“Hiểu Quyên nhà tuy cũng từng học, nhưng mới học hết tiểu học, dạy xóa mù chữ .”
Lời dứt Khương Linh còn kịp phản bác, Cao Mỹ Lan phắt cái dậy:
“Kế toán Vu, bác cũng Vu Hiểu Quyên mới nghiệp tiểu học cơ đấy, một nghiệp tiểu học mà còn chỉ tay năm ngón với một giáo viên nghiệp trung học phổ thông, bác thấy hợp lý ?”
Mặt kế toán Vu đỏ bừng lên, ngước mắt Tiền Hội Lai, hy vọng Tiền Hội Lai thể giúp một câu.
bất ngờ, từ lúc bước cửa đến giờ, Tiền Hội Lai vẫn luôn giữ im lặng.
Thấy thái độ , Khương Linh đại khái hiểu.
Sắc mặt Tiền Hội Lai lúc tới đây vì cô, mà là vì kế toán Vu, ước chừng là kế toán Vu ép kéo tới đây .
Đại đội trưởng của bọn họ tính nguyên tắc mạnh, sợ nhất là phiền phức, kế toán Vu chủ động mang phiền phức tới tìm ông, Tiền Hội Lai ngại từ chối, thế nên mới thành thế .
Khương Linh chút buồn , mấy thanh niên tri thức đều từng giáo viên lớp xóa mù chữ, bất kể là ai gặp chuyện như cũng thoải mái.
Nếu như thực sự bản lĩnh thì đành.
Rõ ràng chẳng là cái thớ gì cả, mà cứ chỉ tay năm ngón với bọn họ, dựa cái gì chứ, chút điểm công đó, thật chẳng ý nghĩa gì mấy.
Kế toán Vu phắt cái dậy :
“Các đều là văn hóa, tranh luận các .”
Ông Khương Linh một cái :
“ thanh niên tri thức Khương, cũng khuyên cô một câu, con gái con lứa, vẫn là đừng nên kết oán khắp nơi thì hơn.”
Lời khiến Tiền Hội Lai chút hài lòng:
“Lão Vu, đừng nữa.”
Kế toán Vu hừ một tiếng, Khương Linh :
“Vậy bác đây là đang đe dọa cháu ?
Đang cho cháu là cháu đắc tội nhà bác ?
Cháu cảm thấy vô tội đấy ạ, cháu chẳng gì cả mà đắc tội các .
Theo kinh nghiệm đây của cháu, cháu đắc tội đều là do đ-ánh thôi, đồng chí Vu Hiểu Quyên nhà bác cháu đ-ánh ạ?
Nếu bác cứ nhất quyết cháu bắt nạt khác, thì cháu thực sự bắt nạt một trận .”
“Cô cũng đừng nữa.”
Tiền Hội Lai đau đầu, lôi kéo kế toán Vu luôn, tới cửa thì :
“Tất cả các cháu cứ yên .”
Chờ hai khỏi cửa, Tiền Hội Lai nén giận :
“Lão Vu, đứa con gái út nhà ông cũng nên dạy bảo cho , chuyện ngày hôm qua thằng Cẩu T.ử nhà một tiếng , áp căn chẳng liên quan gì đến thanh niên tri thức Khương cả, ông khuyên bảo thế nhỉ, cứ rùm beng lên thế ông mới vui ?”
Kế toán Tiền sầm mặt hừ một tiếng:
“Đại đội trưởng, ngài trái khách sáo với bọn họ.
Đối với mấy ngoại tỉnh, còn hơn cả trong thôn chúng .”
Lời khiến Tiền Hội Lai sững , em già là đang oán trách .
Ông kế toán Vu một cái, cũng chẳng buồn nữa, thẳng phía .
Kế toán Vu nghĩ tới con gái út, nóng ruột như lửa đốt, sinh mấy thằng con trai mới sinh một m-ụn con gái thế , sức khỏe lắm, cả nhà bọn họ cưng chiều một chút thì .