[Quân Hôn] + [Dị Năng] Vợ Quân Nhân Vừa Kiều Diễm Lại Can Trường, Được Chồng Cưng Chiều Như Mạng Sống - Chương 172

Cập nhật lúc: 2026-02-24 13:10:38
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Đợi đến khi các em lấy chồng, sinh con, lẽ gọi là của đứa nào đó .”

 

Phòng bên cạnh, Cao Mỹ Lan bất lực lắc đầu:

 

“Cô đúng là tự biến thành đại ca của lũ trẻ .

 

Mấy đứa nhỏ đúng là thích tìm cô chơi thật."

 

Tô Lệnh Nghi :

 

“Ghen tị ?"

 

Cao Mỹ Lan lườm cô một cái:

 

mới thèm nhé."

 

Học xong buổi sáng, các cô bé lưu luyến rời về, khi Khương Linh bôi thu-ốc cho chúng thêm một nữa:

 

“Nhớ sáng mai đến nhé, chị đặt tên cho các em đấy."

 

Các cô bé vui vẻ rời , Khương Linh hiếm hoi khoác lên bộ quần áo dày sụ ngoài.

 

Hà Xuân đang thu dọn đầu lợn rừng và chân giò, hỏi cô:

 

định đem đầu lợn thui một chút, của cô cùng luôn ?"

 

Mấy ngày bận dọn tuyết, đầu lợn gì đó đều để đông cứng , hôm nay mới rã định bắt tay .

 

Khương Linh hì hì:

 

“Thế thì ngại quá."

 

Miệng thì nhưng tay chân nhanh nhẹn lôi đầu lợn , một cái đầu lợn, hai cái móng giò, lòng lợn thì cô chỉ lấy gan và tim, vẫn đang để đông ở đó lấy.

 

Dư Khánh bên cạnh giúp đỡ thấy cô chẳng hề khách sáo chút nào, dở dở :

 

“Cô chẳng thèm khách sáo lấy lệ lấy một câu."

 

Khương Linh phòng lấy một cái túi ném cho :

 

“Quà tạ ơn đây."

 

Dư Khánh mở xem, là một gói đại hồi và gia vị, lập tức mắt sáng rực lên:

 

“Khương Linh, sớm, chẳng là giúp chút việc thôi , cô yên tâm, chúng nhất định sẽ sạch sẽ tinh tươm cho cô."

 

Lợn rừng thiến, mùi nồng, thịt cũng khá dai, nếu cho nhiều gia vị thì mùi vị chẳng ngon lành gì.

 

Cho thêm nhiều gia vị đại hồi thể át mùi hôi.

 

Sau khi Hà Xuân và Dư Khánh bận rộn dọn dẹp xong, Khương Linh chuẩn nấu thịt đông.

 

Món là món yêu thích nhất của miền Bắc mùa đông.

 

Chỉ là sống khó khăn nên ít khi thôi.

 

Trình độ của bọn Hà Xuân cũng bình thường, bèn cử hai đồng chí nữ sang học cách .

 

Khương Linh giảng giải cho họ nửa ngày mới tiễn họ về.

 

Đang định đóng cửa thì thấy Tiền Hội Lai tới:

 

“Có tin tức ."

 

Chương 142 Chung Minh Huy gặp vận hạn

 

Chỉ là Tiền Hội Lai bước cửa ngửi thấy mùi thơm nồng nặc, nhịn về phía phòng Khương Linh:

 

“Khương Linh đang nấu món gì ngon thế."

 

Những khác nhịn rộ lên, lẽ cái tính ham ăn bày vẽ của Khương Linh ăn sâu lòng , cũng thể là vì ấn tượng về trận đ-ánh nh-au với nhà Vương Đại Hải vì đồ ăn quá sâu sắc, nên bây giờ hễ cứ ngửi thấy mùi thịt là tự nhiên nghĩ đến Khương Linh.

 

Hà Xuân từ trong phòng , đáp:

 

“Lúc chúng cháu huyện về gặp một đại đội săn lợn rừng, chúng cháu mãi mới đổi cái đầu lợn và chân giò về, đây là đang nấu thịt đông ạ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-di-nang-vo-quan-nhan-vua-kieu-diem-lai-can-truong-duoc-chong-cung-chieu-nhu-mang-song/chuong-172.html.]

 

Tiền Hội Lai hiểu , đó :

 

“Mấy tên tiểu nhân tin tức , bây giờ đều bắt cả ."

 

Nói đoạn ông các tri thức, thấy họ đều vui mừng, mặt ông cũng hiện lên nụ nhạt:

 

các cháu cũng chú ý, dù ngoài thì nhất định về khi trời tối, vùng Đông Bắc rộng lớn như , mùa đông vạn nhất gấu ngựa xuống núi mà đụng thì rắc rối to."

 

Hà Xuân thầm nghĩ, ngày hôm đó trải qua đủ kinh tâm động phách , lợn rừng Khương Linh còn xử , gặp gấu ngựa thì .

 

Chỉ thấy Khương Linh chớp chớp mắt, bộ dạng như một đứa trẻ ngoan ngoãn gật đầu:

 

“Đại đội trưởng yên tâm, chúng cháu đều là những tri thức lời, nhất định sẽ gây chuyện ạ.

 

Chúng cháu sẽ cố gắng ít ngoài."

 

Dặn dò xong việc , Tiền Hội Lai cũng kể chi tiết mấy tên tiểu nhân đó bắt như thế nào, cuối cùng lúc Hà Xuân tiễn ông ngoài mới hỏi một câu.

 

Tiền Hội Lai bằng ánh mắt đầy ẩn ý :

 

“Hà Xuân , cháu là đội trưởng điểm thanh niên tri thức của đại đội chúng , cháu trông chừng mấy đứa nhỏ cho kỹ , nếu chúng gánh nổi trách nhiệm ."

 

Hà Xuân gật đầu:

 

“Đại đội trưởng bác yên tâm ạ."

 

yên tâm đấy."

 

Tiền Hội Lai vỗ vai về.

 

Hà Xuân nhà liền tập hợp , :

 

“Tên chủ nhiệm ủy ban đổ đài , liên đới đến chuyện , mấy tên cũng bắt cả , ngày mai sẽ lên công xã để trình bày tình hình thêm nữa, chúng cần sợ bọn chúng nữa."

 

Anh dứt lời, đều reo hò vui sướng.

 

Khương Linh thì suy nghĩ gì nhiều.

 

Điều cô tò mò hơn là tình hình của nhà họ Lưu và nhà họ Chung ở Tô Thành, thế nào .

 

Tình hình nhà họ Lưu và nhà họ Chung ở Tô Thành tệ, tất cả đều bắt để thanh tra.

 

Nhà lầu mất , công việc cũng mất luôn, vinh quang ngày xưa đều tan thành mây khói.

 

Nhà họ Chung còn khá hơn một chút, chỉ hai vợ chồng và Chung Minh Thiến ở Tô Thành, tổ chức phân cho họ cái phòng nhỏ trong khu tập thể cũ của họ ngày xưa, một gian phòng nhỏ hẹp, cả nhà ba ở cũng coi như tạm .

 

Lúc mới dọn về, trong khu tập thể đều chạy xem náo nhiệt.

 

Chung Chí Quốc và Lâm Tiểu Quyên bao giờ thấy mất mặt như thế .

 

Hưởng thụ mười mấy năm trời sung sướng, họ gặp những hàng xóm cũ ở đây cũng chẳng thèm đếm xỉa tới, ngờ một vòng về chốn cũ.

 

Chức vụ Chủ nhiệm Ban Tuyên giáo của Chung Chí Quốc bãi miễn, bây giờ chỉ là một công nhân bình thường của nhà máy cơ khí, Lâm Tiểu Quyên chức Chủ nhiệm Hội Phụ nữ cũng bãi bỏ, giờ thì điều quét r-ác phố .

 

Sự khác biệt một trời một vực khiến hai vợ chồng đồng loạt đổ bệnh.

 

hai vợ chồng ngày ít chuyện thất đức, nên thật sự chẳng ai thèm đoái hoài giúp đỡ họ.

 

Những họ hàng của nhà họ Chung ngày xưa, thấy họ gặp vận hạn, từng một đều vội vàng vạch rõ ranh giới, chuyện tay giúp đỡ.

 

Chung Minh Thiến lo lắng lóc om sòm, trong phòng cứ gào gọi cha gọi , tưởng Chung Chí Quốc hai vợ chồng mất bằng.

 

Lâm Tiểu Quyên gượng dậy c-ơ th-ể suy nhược với Chung Minh Thiến:

 

“Minh Thiến , con tìm An Chí Hoành, ngày ông vay nhà năm mươi đồng, con đòi về đây."

 

Nói xong còn lôi một tờ giấy nợ, Chung Minh Thiến bất lực, cầm giấy nợ chạy đến nhà họ An.

 

Kết quả là An Chí Hoành đến cửa cũng thèm cho cô , chỉ sợ dính rắc rối.

 

Chung Minh Thiến nổi trận lôi đình, trực tiếp mắng c.h.ử.i:

 

“Cả nhà các đúng là hổ, lúc bám lấy nhà , giờ thấy nhà gặp nạn thì đối xử với chúng như thế , các cũng sợ trời đ-ánh thánh đ-âm ."

 

 

Loading...