“Ánh đèn pin chiếu rọi một cách trắng trợn, chút kiêng dè.”
Khương Linh dứt khoát móc từ trong túi một chiếc đèn pin siêu sáng chiếu ngược trở , luồng sáng rọi thẳng mắt của một gã thanh niên, gã đó c.h.ử.i thề một tiếng:
“Mẹ kiếp, mau bỏ chỗ khác ngay."
Giọng Khương Linh lạnh lùng:
“Chẳng lẽ câu là nên ?"
“Ồ, hóa đúng là một con nhỏ, còn khá ngang tàng đấy nhỉ."
Năm tên thanh niên chắn luồng sáng tiến gần, khi thấy ba Khương Linh, mắt đứa nào đứa nấy đều sáng rực lên:
“Oạch, con bé xinh thật đấy, trông cũng mơn mởn quá.
Anh em hôm nay hưởng ."
Cao Mỹ Lan sợ hãi, siết c.h.ặ.t lấy tay Tô Lệnh Nghi:
“Lệnh Nghi..."
Tô Lệnh Nghi nhỏ giọng trấn an:
“Đừng sợ."
Mà Hà Xuân rút liềm , trầm :
“Mấy vị đồng chí, chúng đều là thanh niên tri thức trong thôn, phiền nhường đường cho chúng qua."
“Tri thức , thảo nào trông mơn mởn thế."
Một gã thanh niên lên tiếng, những đứa khác cũng hùa theo rộ lên.
Tên cầm đầu trông vẻ uống ít r-ượu, xiêu vẹo tiến gần, Khương Linh :
“Cô em, kết bạn với chút nhé?"
“Kết cái đầu cha ."
Khương Linh thấy phiền, nhấc chân đ-á một cú khiến gã thanh niên văng xa ba mét, ngã sóng soài đất.
Trời lạnh thấu xương thế , ai rảnh mà đây giảng đạo lý với bọn chúng.
Ở chỗ cô, cô chính là đạo lý.
Gã thanh niên đó ho sặc sụa, ôm ng-ực nửa ngày bò dậy nổi:
“Mẹ kiếp, mau đỡ tao dậy, xem tao dạy dỗ con nhỏ trò ."
Khương Linh liếc gã như một con sâu bọ hôi thối, những tên thanh niên còn đều cảnh giác Khương Linh.
Hà Xuân và Tô Lệnh Nghi cũng chịu yếu thế, lúc mà tỏ yếu đuối thì chỉ tổ để bắt nạt, mỗi lăm lăm một cây liềm trong tay:
“Không sợ ch-ết thì cứ nhào vô."
Khương Linh :
“Nghe thấy , mau xin bà cô đây , nếu , kết cục của cái tên tiểu nhân chính là kết cục của bọn mày đấy."
Kết quả là tên tiểu nhân đất bò dậy, ôm ng-ực gào thét:
“Anh em sợ bọn nó cái gì, bọn nó thật sự dám dùng liềm g-iết chúng , xông lên cho tao, ngày mai tao mời em uống r-ượu."
Sự nhút nhát ban đầu của mấy gã thanh niên cũng biến mất.
thế, sợ cái quái gì, dù là buổi tối chăng nữa, bốn đứa tri thức yếu đuối lẽ nào dám g-iết thật .
Từng đứa một bắt đầu rục rịch xông lên.
Hà Xuân bản lĩnh của Khương Linh , đến cả lợn rừng cô còn chẳng sợ, lẽ nào sợ mấy tên tiểu nhân ?
Anh bèn bình tĩnh hỏi:
“Các ở đại đội nào?"
“Liên quan gì đến việc bọn tao ở đại đội nào, , định báo cáo .
Ha ha ha."
Mấy tên cũng ngốc, ở đại đội nào chẳng khác nào tự tìm rắc rối.
Tên cầm đầu cũng tiến , dù bụng đau thắt nhưng vẫn Khương Linh bằng ánh mắt âm hiểm.
Đèn pin siêu sáng của Khương Linh rọi mắt gã, gã cảm thấy mắt sắp mù đến nơi:
“Mẹ kiếp, mày mau bỏ ."
Khương Linh:
“Cứ bỏ đấy."
Tên cầm đầu phát hỏa:
“Anh em xông lên cho tao, tối nay tao nhất định chén con nhỏ mới ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-di-nang-vo-quan-nhan-vua-kieu-diem-lai-can-truong-duoc-chong-cung-chieu-nhu-mang-song/chuong-169.html.]
Năm xông về phía nhóm Khương Linh.
Hà Xuân đang chuẩn đ-ánh nh-au thì Khương Linh hạ l.ồ.ng xuống, đ-á mấy cú “choảng choảng" khiến hai tên tiểu nhân văng xa năm mét.
Ba tên còn đầu một cái, tên cầm đầu bắt đầu thấy sợ, lúc nãy đ-á gã còn nghĩ là ngoài ý , giờ thì gã dám nghĩ như nữa:
“Mày, mày gì?"
“Đ-ánh mày đấy."
Khương Linh xong, tát một phát “chát", khiến mặt tên cầm đầu lệch sang một bên.
Khương Linh dùng lực mạnh, mặt tên tiểu nhân hiện rõ dấu năm ngón tay, đó từ từ sưng vù lên.
Tên cầm đầu cuối cùng cũng thấy sợ thật sự, nhưng rõ ràng Khương Linh định buông tha cho gã dễ dàng như , ngay đó một cú đ-á bồi thêm tới.
Hai tên thanh niên bên cạnh còn kịp phản ứng thì tên cầm đầu một nữa đo sàn.
Khương Linh chê bai:
“Cứ tưởng bọn mày bản lĩnh lắm, ngờ chỉ bấy nhiêu thôi.
Có chút bản lĩnh thế mà cũng dám ngoài trêu ghẹo , chắc trong đầu mày phân hả?"
Hai tên còn run lẩy bẩy, một cái, thế đầu định chạy trốn.
Khương Linh quát một tiếng:
“Quay ."
Hai khựng , đầu Khương Linh “phịch" một tiếng quỳ xuống:
“Nữ hiệp tha mạng."
Khương Linh đảo mắt trắng dã:
“Bọn mày ở đại đội nào?
Cái tên tiểu nhân huênh hoang cha là ai là con nhà ai?"
Đã thấy qua bản lĩnh của cô gái , hai tên tiểu nhân dám giấu giếm, khai rành rọt từng chữ.
Hà Xuân xong nhịn mà nhíu mày, tên tiểu nhân đó hóa là con trai của một chủ nhiệm ủy ban ở công xã.
Hà Xuân chút lo lắng.
Khương Linh thì chẳng lo, cô gật đầu :
“Dắt theo ba con sâu r-ượu cút ."
Hai mừng rỡ như bắt vàng, lăn bò chạy đỡ ba tên dậy.
Năm loạng choạng dắt díu về phía công xã.
Hà Xuân lo lắng :
“ e là bọn họ sẽ để yên chuyện ."
Khương Linh :
“ cũng chẳng để yên ."
Hà Xuân nghẹn lời:
“Vậy cô định gì?"
“Chẳng gì cả, chúng là thanh niên tri thức thôn Cây Ruối, bắt nạt đương nhiên là tìm đại đội trưởng mà lóc kể khổ ."
Khương Linh năng một cách đương nhiên:
“Giờ cách mạng kết thúc , chúng còn sợ con trai của chủ nhiệm ủy ban ?
Nếu trong đợt thanh tra thanh tra đến đầu ông , thì chúng giúp một tay là ."
Nghe những lời , Hà Xuân lộ vẻ kinh ngạc, là đội trưởng thanh niên tri thức, thường xuyên thư về nhà hỏi thăm các vấn đề thời cuộc, ngờ Khương Linh cũng về chuyện thanh tra.
Hà Xuân :
“ thế, chuyện cô đừng lo, là đội trưởng, về sẽ với đại đội trưởng."
Chỗ thực cũng còn quá xa đại đội, mấy một lúc thấy mấy ánh đèn pin rọi tới.
Hà Xuân khỏi đau đầu, chẳng lẽ thêm một lũ tiểu nhân nữa tới ?
Chương 140 Tố cáo cha
Khương Linh :
“Đừng sợ nữa, đó là nhóm Tôn Thụ Tài đấy."
Thấp thoáng cũng thấy tiếng gọi bọn họ thật.
Hà Xuân thở phào nhẹ nhõm:
“Vậy thì quá, quá ."