[Quân Hôn] + [Dị Năng] Vợ Quân Nhân Vừa Kiều Diễm Lại Can Trường, Được Chồng Cưng Chiều Như Mạng Sống - Chương 147

Cập nhật lúc: 2026-02-24 12:59:29
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Một trong đó chính là Đại Hải, làng của họ ở đây hiếm khi lạ tới, đây còn là của bệnh viện huyện, nên chẳng khác nào đang tra hộ khẩu mà hỏi han dứt.”

 

Hàn Ngọc Lâm cũng hạng , nhanh ch.óng chuyển động thành chủ động, hỏi thăm chuyện của Khương Linh.

 

Mẹ Đại Hải chấn động :

 

“Bác sĩ Hàn, quen Khương Linh ?

 

Úi chà, , nhất định tránh xa con bé đó một chút, đó chẳng là nhân vật dễ chọc ."

 

Ánh mắt Hàn Ngọc Lâm lóe lên:

 

“Sao thế ạ."

 

Một phụ nữ bên cạnh kéo kéo Đại Hải bảo bà đừng nữa, nhưng Đại Hải đến giờ vẫn còn ghi hận chuyện Khương Linh chịu chia cho con trai bà ít thịt thỏ, đó hại con trai bà gãy răng, còn bà thì ngã một cú chổng vó.

 

Khó khăn lắm mới cơ hội, thể tranh thủ một trận cho bõ tức.

 

“Con bé đó tâm địa ghê gớm lắm, đến cả đứa trẻ cũng tha, răng của con trai đều vì nó mà gãy hết , giờ chuyện lùa gió thôi."

 

“Còn cả Nhị Đản làng chúng nữa, hồi đó cũng nó đ-ánh cho mặt mũi bầm dập, gãy mất một cái răng đấy."

 

“Còn nữa ?"

 

“Có chứ."

 

Mẹ Đại Hải thuận miệng :

 

“Còn Cát Nhị Đản...

 

á..."

 

Không từ lúc nào Khương Linh tới, giáng một cái tát qua:

 

“Có đ-ánh như thế ?"

 

Đối với một , Khương Linh ngại lễ binh , nhưng cũng những , cô dùng lễ binh hiệu quả, chỉ dùng nắm đ-ấm để bảo cho đối phương dễ chọc, đối phương mới thể ngoan ngoãn đừng dây cô.

 

Mẹ Đại Hải rõ ràng là hạng , trong lòng ghi hận ch-ết, nhưng nhân phẩm của cả nhà họ dân làng đều rõ mười mươi, nên ai tin lời bà .

 

Người ngoài thì khác, thật giả, bà lẽ sẽ lầm tưởng là sự thật.

 

Khương Linh quan tâm Hàn Ngọc Lâm cô thế nào.

 

cô chính là vui khi khác lưng .

 

Khương Linh giáng một cái tát qua, dùng lực hề nhỏ, Đại Hải kêu oái một tiếng, cái má sưng vù lên:

 

“Mày cái gì mà đ-ánh tao?"

 

tại đ-ánh bà, bà ?"

 

Khương Linh tiến gần bà , giơ tay lên, Đại Hải gào to:

 

“Vương Chí Phong, vợ ông đ-ánh ."

 

Thế Khương Linh thấy Vương Chí Phong xách cuốc chạy , phía còn ba đứa con gái và một đứa con trai nhà họ Vương:

 

“Ai?"

 

Mẹ Đại Hải cảm thấy chỗ dựa , lập tức vênh váo hẳn lên, chỉ Khương Linh :

 

“Chính là cái con tiện nhân ..."

 

Chát!

 

Tiếng tát giòn tan giáng lên bên mặt còn của Đại Hải.

 

Khương Linh :

 

“Mắng nữa ."

 

Vương Chí Phong thấy , thế thì còn thể thống gì nữa, vợ chỉ đ-ánh, thể để khác đ-ánh, lập tức vung cuốc lao lên:

 

“Dám ăn h.i.ế.p nhà họ Vương chúng tao..."

 

Thấy sắp động đến cuốc , Hàn Ngọc Lâm vội nhắc nhở:

 

“Đừng đ-ánh nh-au, đừng đ-ánh nh-au, Khương Linh cẩn thận."

 

Cái cuốc của Vương Chí Phong đưa lên đỉnh đầu Khương Linh, Hàn Ngọc Lâm đang định lao tới hùng cứu mỹ nhân, thì thấy mỹ nhân xoay một cái, chân giơ lên, một cú đ-á xoáy đ-á bay Vương Chí Phong ngã nhào xuống đất, cái cuốc đó chẳng hiểu rơi trúng ngay chân Vương Chí Phong.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-di-nang-vo-quan-nhan-vua-kieu-diem-lai-can-truong-duoc-chong-cung-chieu-nhu-mang-song/chuong-147.html.]

 

Ngã xuống đất vì mặc nhiều nên thấy đau, nhưng cuốc đ-ập trúng chân thì thấy ngón chân đau như nứt :

 

“Cái chân của ."

 

Bốn đứa trẻ nhà họ Vương run bần bật, Vương Đại Hải há miệng rống lên, Vương Đại Ni và Vương Nhị Ni cách một đoạn che chở Vương Đại Hải lòng, chỉ trích mắng mỏ Khương Linh cũng dám mở miệng nữa.

 

Có chuyện náo nhiệt, hướng nào cũng giấu nổi khác, xem náo nhiệt chẳng mấy chốc vây kín chỗ đến nước chảy lọt.

 

Nếu lúc Khương Linh dạy dỗ Đại Hải và Vương Đại Hải, còn thấy khá hả hê, vì nhân phẩm của Đại Hải, ít đang vỗ tay khen , nhưng giờ đến Vương Chí Phong là một đàn ông lực lưỡng mà cũng một cú đ-á bay bò dậy nổi, sức chấn động thật là quá lớn.

 

Ánh mắt Khương Linh đều đổi.

 

Thật hung hãn.

 

Thật bản lĩnh.

 

Cô gái tuy chút g-ầy yếu, nhưng mà, đ-ánh cũng thật là giỏi.

 

Khương Linh đ-ánh xong, về phía Hàn Ngọc Lâm đờ , toét miệng hì hì :

 

“Bác sĩ Hàn , đến tìm hỏi vụ rắn độc ?

 

Xin nhé, dạo bắt rắn độc, đợi núi một chuyến, thì chắc chắn sẽ bán cho ."

 

Hàn Ngọc Lâm vội :

 

đến hỏi chuyện rắn độc."

 

Khương Linh tò mò:

 

“Thế tìm gì?"

 

Rất , lỗ tai của đám đông xem vểnh lên hết cả, đều trai làng đám con gái trẻ và các nàng dâu chớp mắt, các bà cô bà thím đ-ánh giá cao rốt cuộc đến tìm Khương Linh gì.

 

Hàn Ngọc Lâm cũng tình hình hiện tại thích hợp để chuyện , dù thời bày tỏ tình cảm vẫn còn kín đáo.

 

Hơn nữa hành động của Khương Linh gây một cú sốc lớn đối với nhận thức của Hàn Ngọc Lâm, chút phân vân nên gì, như thế nào.

 

Khương Linh thấy há hốc mồm mà nên lời, trực tiếp bảo:

 

“Không chuyện gì thì về đây."

 

Mới hai bước, Đại Hải đó lóc:

 

“Trời mắt mà, trời mắt mà..."

 

Khương Linh đầu , tiến sát bà :

 

“Còn gào nữa ?"

 

Tiếng im bặt, Vương Chí Phong nghiến răng :

 

“Tao sẽ kiện mày..."

 

“Đi nhanh ."

 

Khương Linh khuyến khích:

 

“Cứ kiện là nện hai vợ chồng ông bà, đó kể với lãnh đạo tại nện hai , vì cái mồm hai độc địa, cuối cùng đặt điều hỏng danh tiếng của , vì hai vợ chồng ông bà hợp mưu bắt nạt , kết quả đàn bà vô dụng, đàn ông cũng vô dụng, đều đ-ánh đo ván đất cả.

 

Có bác sĩ Hàn đây chứng, bà con trong làng cũng thể chứng."

 

Ánh mắt cô hung hiểm Vương Chí Phong :

 

“Để lãnh đạo phân xử xem, xem là sẽ trị tội ông bà là khen ngợi tự vệ chính đáng."

 

Người xem náo nhiệt rộ lên, sắc mặt Vương Chí Phong khó coi, mấy đứa con gái quát:

 

“Còn mau qua đây đỡ ."

 

Vương Đại Ni và Vương Nhị Ni vội vàng chạy qua đỡ Vương Chí Phong dậy.

 

Vương Đại Ni căm hận Khương Linh, đột nhiên lao về phía lưng Khương Linh.

 

“Cẩn thận."

 

Tô Lệnh Nghi nhanh như chớp lao tới đẩy Vương Đại Ni , phẫn nộ :

 

“Cô cái gì thế, bố cô bắt nạt một Khương Linh thì thôi, các cô cũng xông lên , hả, cả nhà năm đều bắt nạt một Khương Linh , coi tri thức trẻ chúng dễ bắt nạt lắm ."

 

 

Loading...