[Quân Hôn] + [Dị Năng] Vợ Quân Nhân Vừa Kiều Diễm Lại Can Trường, Được Chồng Cưng Chiều Như Mạng Sống - Chương 122
Cập nhật lúc: 2026-02-24 12:59:03
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8V3jnMNYLW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Cái nét chữ còn hơn cả cô nữa.”
Vấn đề là trả lời thế nào đây, thật sự bảo cô chỉ điểm chữ thì cô cũng chỉ , lúc đó cứ tưởng Tạ Cảnh Lâm chỉ miệng thôi, trong quân đội bao nhiêu tài, chẳng lẽ tìm dạy chữ ?
Không thể nào.
Thở dài ngắn thở dài dài, cầm b.út chữ.
Cũng là một tay chữ như gà bới...
Trong ký túc xá đơn ở quân khu tỉnh Xuân, Tạ Cảnh Lâm đang thư.
Đổng Nguyên Cửu đẩy cửa từ bên ngoài , ngạc nhiên :
“Anh dùng tay trái thư gì?
Sao , dùng tay vẫn thỏa mãn dùng tay trái ?
Không chứ, cũng đừng khó những kẻ mù chữ như chúng quá.
Thư mới gửi mấy ngày , bắt đầu thư tiếp ."
“Liên quan gì đến ."
Tạ Cảnh Lâm dậy, đuổi ngoài, xuống tiếp tục dùng tay trái .
“Đồng chí Khương Linh, chào cô..."
Chương 100 Tên tiểu t.ử ngươi cứ đợi đấy
Chiều hôm đó, các thanh niên tri thức liền tìm đại đội trưởng xin giấy giới thiệu, Khương Linh trộn trong đám đông cũng kiếm một tờ, còn ngày lên huyện thì định ngày .
Một nhóm từ nhà đại đội trưởng , đối diện liền thấy Cát Nhị Đản và Diệp Quốc Hoa túm tụm đang cái gì.
Danh tiếng của hai trong thôn cũng tám lạng nửa cân, dù cũng chẳng hạng gì, một tên xuất hiện lẽ chỉ nghĩ một ý đồ , hai tên tụ một chỗ thì càng thể nào nảy ý định gì.
Tuy nhiên chỉ liếc một cái tránh xa hai chỗ khác.
Tô Lệnh Nghi và Cao Mỹ Lan chút lo lắng Khương Linh:
“Hai cô đều đắc tội, chú ý một chút, đừng bao giờ lẻ loi một , ?"
“Biết ạ."
Khương Linh ngoài miệng đồng ý, nhưng trong lòng chẳng để tâm, bốn tên tiểu t.ử cô đều đ-ánh qua, còn sợ hai tên ?
Cô còn đang mong hai tên tìm đến cửa đây, bảo đảm sẽ bố chúng dạy dỗ hai tên hỗn đản một trận t.ử tế.
Khương Linh một lúc liền lén lút liếc phía , vặn đối diện với gương mặt âm hiểm của Diệp Quốc Hồng.
Khi đối diện với ánh mắt của Khương Linh, Diệp Quốc Hồng như , đang nghĩ gì, Khương Linh trực tiếp tặng một cái lườm cháy mắt, giơ ngón tay giữa bĩu môi.
Sau khi , phía bên Diệp Quốc Hồng nhíu mày hỏi Cát Nhị Đản:
“Cô giơ ngón tay giữa là ý gì?"
Cát Nhị Đản cũng hiểu:
“Không nữa."
Bỗng nhiên vỗ đùi một cách d-âm đ-ãng:
“Có cô hẹn buổi đêm một giờ gặp mặt ?"
Diệp Quốc Hồng ngẩn một lát:
“Hả?"
Cát Nhị Đản cảm thấy tìm chân lý, vỗ đùi, trừng đôi mắt cá vàng phấn khích :
“Anh Quốc Hồng, con nhỏ chắc chắn là trúng , nhất định là hẹn nửa đêm một giờ đấy.
con nhỏ lẳng lơ lắm mà, hèn chi thèm trúng thanh niên tuấn tiêu sái như , hóa là trúng Quốc Hồng nha."
Lần Diệp Quốc Hồng càng thêm hoang mang:
“Cậu chắc chứ?
cô còn đ-ánh một trận tơi bời cơ mà."
Thật là đáng thương, trận đòn đó hề nhẹ, khiến mấy ngày liền cứ hễ nhấc cánh tay định đ-ánh mụ vợ ở nhà là thấy đau bả vai.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-di-nang-vo-quan-nhan-vua-kieu-diem-lai-can-truong-duoc-chong-cung-chieu-nhu-mang-song/chuong-122.html.]
Hắn thật sự chút tin con nhỏ đó trúng nha.
“Đ-ánh là thương mắng là yêu."
Cát Nhị Đản đưa kết luận:
“Anh tới , nếu tới thì tới đấy."
Diệp Quốc Hồng nghĩ thấy dường như cũng đúng, nghiến răng :
“Vậy tối nay thử xem ."
Hai tên tiểu t.ử tụm thảo luận cái gì, Khương Linh thực sự thấy một ít, dù mỗi ngày một ly linh tuyền cũng uống công.
Nửa đêm một giờ , thôi, cô nãi nãi đảm bảo sẽ khiến các chơi đùa vui vẻ.
Chơi ch-ết các thì coi như thua.
Trở về điểm thanh niên tri thức, các thanh niên tri thức khác lượt thảo luận ngày mai lên huyện mua đồ gì.
Nhân lúc đang nấu cơm, Chung Minh Phương tới với mấy nữ thanh niên tri thức mới đến:
“Ngày mai nhất định mua đủ những đồ thể mua, bằng đợi đến khi tuyết phủ kín núi đường thì lên huyện sẽ khó lắm.
Đặc biệt là mấy đồ dùng hàng ngày, thể mua bao nhiêu thì mua bấy nhiêu, còn cả áo bông quần bông chăn bông nữa, chắc chắn là càng dày càng , ai tiền phiếu thì cứ gom góp ."
Những lời khác Lý Nguyệt Hồng thấy, chỉ thấy câu cuối cùng:
“Vậy chị Minh Phương, em thể mượn..."
“Không thể."
Chung Minh Phương :
“Xin nhé, chuyện lẽ trực tính, cô đừng thích ."
Lý Nguyệt Hồng ngượng ngùng một lát:
“Vậy mà chị còn ..."
“Hả?
Còn chuyện gom góp tiền ?
Thực chuyện chỉ là khách sáo một chút thôi, xuống nông thôn thanh niên tri thức lâu như , ai sống cũng chẳng dễ dàng gì.
Thật mà thanh niên tri thức mới như các cô dù còn hơn một trăm đồng tiền trợ cấp xuống nông thôn, còn hơn một trăm đồng của chúng bao nhiêu năm nay tiêu gần hết , là cô cho mượn một ít?"
Chung Minh Phương xong, Lý Nguyệt Hồng vội xua tay:
“Em , ai cũng đừng tìm em mượn tiền."
Mấy khác nhịn mà khẩy một tiếng.
Lý Nguyệt Hồng đỏ bừng mặt , vốn dĩ còn định ỷ da mặt dày để mượn ít tiền, kết quả là Chung Minh Phương chặn họng như , thật sự là mất hứng.
Những khác việc nấy, Chung Minh Phương đem những lời đó với Khương Linh một , Khương Linh cảm kích :
“Thật sự cảm ơn chị Minh Phương, thật lòng, cả nhà chị chỉ chị là ."
Khóe miệng Chung Minh Phương giật giật, cũng chẳng thể lời đúng, đúng, thật sự đúng, tuy lọt tai nhưng là sự thật.
Nghĩ đến bản , mỗi năm mùa đông đều khó vượt qua, tay chân đều nứt nẻ vì rét, mà cũng nỡ mua ít cao mỡ rắn gì đó, đừng tới chuyện ăn no mặc ấm.
Bây giờ thì khác , cô thức tỉnh, trong tay cô cũng tiền , những ngày lén lút ăn đường phèn điểm tâm, cũng tinh thần hơn một chút, chờ ngày mai đổi ít cao mỡ rắn nữa thì mùa đông cũng khó qua .
Ngày lành như thật là hiếm , đều nhờ Khương Linh cả.
Chung Minh Phương Khương Linh lắc đầu :
“Là cảm ơn cô mới đúng."
Nói xong cô nhỏ giọng với Khương Linh:
“Chị cô thích ăn gà, ngày mai chị tặng cô một con gà, gà mái già chúng ăn nổi thì chị mời cô ăn gà trống tơ."
Nói xong Chung Minh Phương vỗ vỗ vai Khương Linh bỏ .
Khương Linh ngơ ngác như hòa thượng hiểu chuyện gì, Chung Minh Phương cũng dễ tự cảm động quá mức đấy?
Chẳng lẽ cứ mỗi cảm động là tặng cô một con gà?