“Thân phận của Tạ Cảnh Lâm nhạy cảm, thấy sẽ .”
Thế nhưng Tạ Cảnh Lâm một cái:
“Thật cần sợ, rõ ràng là thấy bắt nạt cô gái nhỏ nên tay vì nhân dân phục vụ, cứu quần chúng khỏi hoạn nạn."
“Phi, đây chỗ cho các tán tỉnh , lên cho tao."
Bốn đến gần, Khương Linh và Tạ Cảnh Lâm liếc một cái, phân công hợp tác, mỗi xử hai tên.
Khương Linh cũng giấu giếm thực lực của nữa, đ-ấm đ-á vài cái đ-ánh hai tên lưu manh lăn đất rên rỉ.
Mà bên cạnh Tạ Cảnh Lâm cũng kết thúc trận chiến gần như cùng lúc, ánh mắt Khương Linh càng lúc càng sáng.
Lúc trong đầu chỉ một ý nghĩ duy nhất:
“Đây là một cô gái mạnh, ước chừng trình độ cũng ngang ngửa với .
Nếu so tài với cô , liệu cô đồng ý ?”
Ngay đó phủ định ý nghĩ của , đối phương là một thanh niên nữ chồng, vạn nhất cùng so tài thấy thì .
Nếu hai thể kết hôn thì mấy.
Ý nghĩ nảy sinh, chính Tạ Cảnh Lâm cũng giật , cả khuôn mặt đỏ bừng lên ngay lập tức.
Khương Linh cảm thấy kỳ quái, chẳng chỉ đ-ánh một trận thôi , đàn ông đỏ mặt cái gì chứ.
Bốn đất bò dậy nổi, nhưng là do bọn chúng tự tìm rắc rối, cũng dám kêu cứu mạng.
Khương Linh đến mặt đầu bếp Triệu, mỉm hỏi:
“Bác đầu bếp Triệu, vui ?"
Vui cái con khỉ, răng đ-ánh gãy mất một cái, giờ vẫn bò dậy nổi, ca chiều nay coi như hỏng bét.
Đầu bếp Triệu đau khổ :
“Cô nãi nãi, tha cho , dám nữa, đừng đ-ánh nữa, đ-ánh nữa là tàn phế mất."
Nhìn dáng vẻ đáng thương của ông , Khương Linh bật :
“Yên tâm, đ-ánh bác nữa, còn ăn với bác mà, tiền là bác tự đưa để tự lấy?"
Không ngờ đến lúc mà Khương Linh vẫn còn ăn với ông , đầu bếp Triệu sững một chút, vội vàng gật đầu:
“ lấy, lấy."
Đầu bếp Triệu run rẩy lấy tiền và phiếu :
“Đều ở đây cả , còn dư nhiều lắm."
Khương Linh lấy tiền đếm đếm, liếc con lợn rừng:
“Con lợn cũng cách nào cân, cứ coi như hai trăm cân mà bán, cũng lấy nhiều của bác , tổng cộng một trăm đồng.
Ngoài thêm mười đồng nữa là do bác lỡ xe của , còn khiến tốn sức lực, còn ăn cơm nữa, mười đồng.
Còn về phiếu thịt , ban đầu định để bác đưa tùy ý là , bạn bè đồ còn tìm bác, kết quả là cái lão già bác điều như , thế thì cũng khách sáo nữa, đống phiếu lấy hết, bác cũng lỗ .
Bác phục ?"
Khương Linh g-ầy gò mảnh khảnh nhưng lợi hại, hơn nữa bên cạnh còn một đàn ông hung thần ác sát sẵn sàng tay việc thiện, đầu bếp Triệu phục cũng khó, ông mếu máo :
“ phục, phục."
Khương Linh vẫn hài lòng:
“Cái vẻ mặt của bác là đang bác hài lòng đấy, là thành thật, nếu bác hài lòng nghĩ cách giúp bác hài lòng một chút nhé?"
Ngay lập tức, mặt đầu bếp Triệu lộ một nụ thật tươi:
“ phục, vô cùng phục, hiện tại đang vui mừng cực kỳ đây."
Khương Linh hài lòng, buông ông , với Tạ Cảnh Lâm:
“Anh hùng việc thiện, chúng thôi."
Hai , đầu bếp Triệu “òa" một tiếng nức nở.
Ba tên lưu manh khác ôm bụng vật vã bò dậy, tức giận :
“Anh xem, thế thà ngay từ đầu phục tùng luôn cho ."
Phục tùng cái con khỉ.
Bản đầu bếp Triệu cũng hối hận xanh ruột .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-di-nang-vo-quan-nhan-vua-kieu-diem-lai-can-truong-duoc-chong-cung-chieu-nhu-mang-song/chuong-107.html.]
Khương Linh và Tạ Cảnh Lâm , Tạ Cảnh Lâm cứ liên tục liếc trộm Khương Linh.
Khương Linh :
“Lúc nãy cảm ơn nhé."
Tạ Cảnh Lâm theo thói quen định gãi gãi gáy, nhưng nghĩ đến vẻ mặt chê bai của Khương Linh núi hôm qua, rụt tay .
Anh Khương Linh vô cùng chân thành hỏi:
“Vậy thì, cô đưa con lợn rừng trong huyện từ lúc nào ?"
Khương Linh , đờ .
Cái ông nội , câu hỏi trả lời thế nào đây?
Chương 88 Cùng đường đồng hành
Đưa lợn rừng huyện từ lúc nào.
Tất nhiên là cô đến thì cái kho bãi ( gian) theo đến đó .
Vấn đề là lời thể .
Thật là xui xẻo, tại cô cùng cái loại trai thẳng như khúc gỗ cơ chứ.
Tuy nhiên, khi cô còn kịp trả lời, Tạ Cảnh Lâm bắt đầu tự bổ não:
“Không cô nhân lúc đêm tối gùi nó huyện đấy chứ?
Mấy chục dặm đường cơ mà, nặng thế cơ mà."
Nói đoạn còn vô cùng chân thành giơ ngón tay cái lên, khâm phục :
“Cô thật sự giỏi đấy, một đêm ngủ mà vẫn thể tinh thần như , cô là nữ trung hào kiệt cũng quá lời."
Khương Linh:
“..."
Cô đêm qua cô ngủ ngon cực kỳ.
Thế nhưng dường như cô cần giải thích nữa.
Cô gượng gạo:
“Hì hì, quá khen, quá khen."
Tạ Cảnh Lâm đổi giọng:
“Mặc dù hướng đầu cơ trục lợi, nhưng một cô gái nhỏ như cô ở nơi xa xôi thế xuống nông thôn sống cũng dễ dàng gì, bán chút tiền để ăn uống ngon một chút cũng là nên , cô yên tâm , sẽ cho khác .
Chỉ là những việc như thế đừng nữa, quá nguy hiểm, mặc dù cô giỏi nhưng hai nắm đ-ấm khó địch bốn tay, vẫn là nguy hiểm."
Khương Linh giật giật khóe miệng, thầm nghĩ, nếu đột nhiên xuất hiện thì hôm nay bà đây vận động chân tay một phen , cũng cần lo lắng vấn đề tố cáo.
cô cũng hạng điều, gật đầu :
“Đoàn trưởng Tạ, cảm ơn , thật sự là , ghi nhớ , nhất định nữa."
Lại một nữa cấp “thẻ ", Tạ Cảnh Lâm còn khá vui vẻ, cầm lấy đồ đạc của Khương Linh :
“Đi thôi, chúng nhanh ch.óng về thôi."
Đi hai bước đột nhiên nhận :
“Hỏng , giờ còn xe nữa."
Khương Linh “ừm" một tiếng đột nhiên dừng nữa:
“ ăn chút đồ ."
Nói cô mở túi lưới , lấy bánh bao lớn từ trong bọc giấy ăn ngấu nghiến, cô ăn nhanh, khi Tạ Cảnh Lâm còn kịp phản ứng thì sáu cái bánh bao trôi tuột xuống bụng .
Tạ Cảnh Lâm hồi lâu mới hỏi:
“No ?"
Khương Linh lườm một cái:
“ nghĩ chúng thể tiệm cơm quốc doanh một chuyến."
Tạ Cảnh Lâm hiểu ý cô:
“Được, thôi."
Hai tiệm cơm quốc doanh, lúc cũng hơn bốn giờ, đúng lúc đang chuẩn nấu cơm, mấy nhân viên phục vụ đang xổm ở cửa xì xào bàn tán về việc đầu bếp chính của họ mặt mũi bầm dập trở về đó c.h.ử.i bới ầm ĩ.