[Quân Hôn] + [Dị Năng] Vợ Quân Nhân Vừa Kiều Diễm Lại Can Trường, Được Chồng Cưng Chiều Như Mạng Sống - Chương 105
Cập nhật lúc: 2026-02-24 12:54:21
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Khương Linh lời cảm ơn tìm kiếm, tìm thêm mấy quyển sách và hai quyển tiểu thuyết, trực tiếp nhét gian.”
Bước chào tạm biệt ông cụ, Khương Linh thẳng đến cửa hàng bách hóa luôn.
Khó khăn lắm mới tới đây một chuyến, mua chút đồ mang về cô cảm thấy lỗ vốn vô cùng.
Thế nhưng kẹo thỏ trắng và mấy thứ khác mua đó vẫn ăn hết, cô dạo một vòng, cuối cùng chẳng mua gì .
Không tiêu tiền, cô cảm thấy lòng trống trải.
Khương Linh thở dài một tiếng, thời gian còn sớm, dứt khoát đến tiệm cơm quốc doanh để cải thiện cuộc sống.
Hôm nay thế mà bánh bao thịt kho, còn cá kho tộ nữa.
Cô gọi hẳn mười cái bánh bao lớn, một phần cá kho tộ, ngoài còn gọi thêm hai phần cà tím xào thịt băm là món mặn, ăn một phần mang về một phần, cơm trắng cũng lấy hẳn nửa cân.
Đang ăn ngon lành thì đối diện xuống.
Cô ngẩng đầu lên thì vui vẻ hẳn:
“Đoàn trưởng Tạ, thật khéo quá."
Tạ Cảnh Lâm thoáng qua phần cơm mặt cô:
“Cô ăn hết đấy?"
“Anh xem."
Khương Linh đổ trực tiếp món cà tím xào thịt băm lên cơm trắng, dùng thìa trộn đều một cái, thơm nức mũi.
Tạ Cảnh Lâm mà thấy thèm, cũng gọi một phần y hệt, điều chỉ gọi đúng một món , bánh bao thì chỉ lấy loại bánh bao từ hai loại bột, lấy hẳn tám cái.
Khương Linh học theo hỏi một câu:
“Nhiều thế , ăn hết ?"
Tạ Cảnh Lâm sững .
lúc , một giọng xen :
“Đồng chí Khương Linh, khéo quá mất."
Ngẩng đầu lên, gặp quen.
Chương 86 Ai lợi hại hơn một chút
Ngay khoảnh khắc Hàn Ngọc Lâm xuống, Khương Linh rõ ràng cảm nhận Tạ Cảnh Lâm đối diện đổi.
Sống lưng thẳng tắp, ngũ quan cương nghị và nghiêm túc, từng cử chỉ hành động đều toát cảm giác “ lạ chớ gần".
Điều khiến Khương Linh khỏi ngẩn ngơ.
Người đàn ông , dáng vẻ hiện tại với cái đức tính “trai thẳng cảm xúc" thật sự chẳng giống chút nào.
Chẳng lẽ trong chốc lát ai nhập ?
Trong lúc cô còn đang ngẩn , Hàn Ngọc Lâm xuống bên cạnh Khương Linh, :
“Bây giờ đông quá, đồng chí Khương ngại ghép bàn chứ?"
Khương Linh hồn, thản nhiên gật đầu:
“Tùy ý thôi, bàn cũng chẳng của nhà , thấy vui là ."
Nói xong, cô nghi hoặc liếc Tạ Cảnh Lâm một cái cúi đầu lùa cơm.
Còn Hàn Ngọc Lâm thì vốn là tự nhiên, mỉm chào hỏi Tạ Cảnh Lâm:
“Chào đồng chí Đoàn trưởng."
Tạ Cảnh Lâm khẽ gật đầu tiếp tục cúi xuống ăn cơm.
Trên bàn bỗng chốc trở nên gượng gạo, Hàn Ngọc Lâm với Khương Linh:
“ gọi mấy món, là cùng nếm thử xem?
Coi như là lời cảm ơn cô hỗ trợ cho khoa thu mua của bệnh viện chúng ."
Khương Linh bật :
“ bán rắn độc mà còn mời ăn cơm ?"
Cô xua tay:
“Không cần , thật sự cảm ơn thì cứ trả thêm tiền cho là , cần bày vẽ phiền phức thế , cũng sắp ăn no ."
Lúc Hàn Ngọc Lâm mới thấy phần cơm mặt Khương Linh.
Anh sững :
“Tất cả chỗ đều là cô ăn ?"
Khương Linh gật đầu:
“ , là ăn khỏe, để mời khách cũng là vì nghĩ cho túi tiền của đấy, nếu thì tiền ăn tháng của cũng đủ cho tiêu ."
Nói xong cô dậy bảo:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-di-nang-vo-quan-nhan-vua-kieu-diem-lai-can-truong-duoc-chong-cung-chieu-nhu-mang-song/chuong-105.html.]
“ ăn xong , đây, cứ thong thả ăn nhé."
Vừa mới dậy, Tạ Cảnh Lâm cũng ăn xong thức ăn và lên theo:
“Đi cùng , cũng về ."
Nhìn hai ngoài, Hàn Ngọc Lâm càng thêm hoang mang, hai quan hệ gì ?
Ra khỏi tiệm cơm quốc doanh, hai thẳng bến xe, Tạ Cảnh Lâm một câu:
“Người giống cho lắm."
Khương Linh :
“Người chữ lên mặt ?"
“Không ."
Khương Linh “ồ" một tiếng:
“Anh là thì liên quan gì đến , chẳng chỉ là bán một con rắn thôi ?"
Nghe thấy câu , Tạ Cảnh Lâm bỗng thấy vui mừng một cách lạ lùng:
“Cũng đúng, qua thì với chúng cùng một lộ trình."
Khương Linh ngạc nhiên liếc một cái:
“Nói như thể với là cùng đường bằng, là sĩ quan quân đội, là thanh niên tri thức xuống nông thôn, càng cùng đường."
Lời khiến Tạ Cảnh Lâm kìm mà nhíu mày, buột miệng :
“Có cùng đường thì tiếp mới , vạn nhất chỉ chung một con đường, mà còn thể ăn chung một nồi cơm thì ."
Lời dứt, Khương Linh phía lập tức dừng , mắt chằm chằm :
“Anh cái gì cơ?"
Tạ Cảnh Lâm há hốc mồm, trong đầu đột nhiên nhớ lời , lấy khí thế như khi chiến trường đ-ánh giặc , lập tức ưỡn thẳng lưng, nghiêm túc Khương Linh, :
“..."
“ cái gì mà , với ăn chung một nồi cơm á?
Cơm của bao nổi ."
Khương Linh lườm một cái bỏ .
Tạ Cảnh Lâm sững ở đó, một bụng lời đều nghẹn nơi cổ họng, cái câu:
“Có thử ăn chung một nồi cơm với " mà mãi chẳng thốt .
Anh đang suy nghĩ về lời Khương Linh , tại bảo cơm của cô bao nổi?
Thế nhưng ngẩng đầu lên chẳng thấy bóng dáng Khương Linh nữa.
Tạ Cảnh Lâm rảo bước tới bến xe.
Không ai, thấy Khương Linh .
Khương Linh chạy ?
Khương Linh chạy từ sớm , bởi vì cô nhớ trong gian còn một con lợn rừng.
Con lợn rừng cô tìm cách bán , mùi hôi tanh của lợn rừng cô thật sự chịu nổi.
Chạy một hồi thì đến một cái sân đổ nát, cô vội vàng đem thịt lợn rừng giấu một tấm t.h.ả.m nỉ rách, đó loanh quanh tìm mua.
Đi bây giờ?
Cô đến cửa của tiệm cơm quốc doanh.
Lúc nãy khi lấy cơm cô nhân viên phục vụ lầm bầm bảo đầu bếp chính của họ thích xổm ở phía hút thu-ốc, giờ giờ nấu cơm, gặp ?
Để che mắt thiên hạ, Khương Linh đặc biệt tìm một cái khẩu trang vải bông màu trắng đeo lên mặt, thẳng đến nhà bếp phía .
Phải là vận may của con đôi khi kỳ diệu, chẳng cô gặp đầu bếp Triệu đó :
“Bác Triệu."
Triệu Phúc Toàn ngẩng đầu cô gái nhỏ ăn mặc kỳ quái, cau mày hỏi:
“Có việc gì ?"
“Có việc, việc đây."
Khương Linh quanh một chút, ghé sát Triệu Phúc Toàn:
“Bác Triệu, bác lấy thịt lợn rừng ?"
Triệu Phúc Toàn lập tức phấn chấn hẳn lên:
“Bao nhiêu?"
Làm nghề của họ, đôi khi cũng nhận thêm việc riêng, cũng khá quen thuộc với ở chợ đen, rõ quy tắc, tuyệt đối sẽ hỏi đối phương hàng từ mà .