Nội tâm Diệp Thần vốn dĩ phức tạp.
Anh vốn hy vọng Cố Phán theo biển mạo hiểm.
mà, cũng thừa nhận, vợ là một lợi hại, là đóa hoa kiều diễm cần bảo vệ, cô thể cùng chiến đấu.
Cho nên, chuẩn với Cố Phán, sẽ đưa cô cùng, cấp cũng đồng ý cho cô cùng biển.
Không ngờ, cô vợ thông minh giành bày tỏ thái độ, điều khiến Diệp Thần nảy sinh tâm tư trêu chọc cô.
“Thật sự đổi chủ ý ? Lời của Quân trưởng em cũng ?”
Cố Phán kiên định: “Bất luận là ai, bất luận gì, em cũng đổi chủ ý.”
Diệp Thần dùng giọng điệu tiếc nuối : “Quân trưởng Lưu đặc biệt với , thể đưa em cùng biển, ngờ em quyết định , đành tôn trọng suy nghĩ của em thôi.”
Cố Phán sửng sốt, tóm c.h.ặ.t lấy cổ tay : “Đợi , em lúc nào?”
Diệp Thần: “Thì nãy đó, em , gì em cũng sẽ đổi chủ ý ?”
Cố Phán chút sốt ruột: “Thì em tưởng đồng ý cho em cùng mà!”
Diệp Thần dáng vẻ của Cố Phán chọc .
Cố Phán đẩy đẩy đàn ông đang vùi đầu hõm vai thầm, xác nhận: “Em , thấy ?”
Diệp Thần vẫn .
Cố Phán véo véo thịt bên hông : “Nghe thấy lời em ?”
Diệp Thần lúc mới thẳng dậy, hai mắt chan chứa sự dịu dàng: “Nghe thấy , trêu em thôi, thu dọn đồ đạc xong chúng .”
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 70: Mang Theo Không Gian Vả Mặt Gia Đình Cực Phẩm
- TN 70: Cô Cướp Chồng Tôi, Tôi Nuôi Anh Quân Nhân Nhà Cô
- Thập Niên 70: Phúc Bảo
- Thập Niên 70: Sinh Liền Chín Đứa, Thiên Kim Thật Phá Mười Đời Đơn Truyền Nhà Chồng
- Quân Hôn Chớp Nhoáng: Mỹ Nhân Một Thai Năm Bảo Làm Giàu Trên Đảo
- TN 70: Vợ Chồng Cùng Xuyên Về Thập Niên 60, Mẹ Chồng Ta Là Người Trọng Sinh
- Thủ Trưởng Vô Sinh, Ta Mang Không Gian Cùng Nhãi Con Tòng Quân
Bên , Tư Dung lo lắng Trần Cảnh Phấn.
“Ây da, chỉ bắt một tên lưu manh thôi mà, em như gì?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-chop-nhoang-my-nhan-mot-thai-nam-bao-lam-giau-tren-dao/chuong-972-sao-anh-dat-ten-kho-nghe-the.html.]
Tư Dung nhíu mày: “Anh đừng lừa em, em sắp bắt lợi hại, vị Quân trưởng cũng dặn dò cẩn thận .”
Trần Cảnh Phấn : “Sao em lén bọn chuyện ?”
Tư Dung tức giận lườm một cái: “Em lén lúc nào chứ? Em chỉ lầu tình cờ thấy thôi!”
Trần Cảnh Phấn đặt đồ trong tay xuống, ôm Tư Dung lòng, hôn lên trán cô: “Được , đảm bảo với em, sẽ chuyện gì , em cũng đừng quá lo lắng, ở nhà dưỡng t.h.a.i cho , cùng con đợi về, hửm?”
Hốc mắt Tư Dung đỏ.
Cô dùng sức gật đầu, kéo tay Trần Cảnh Phấn đặt lên bụng .
Trần Cảnh Phấn nghiêm túc cảm nhận một lúc, chẳng cảm nhận gì cả.
Tư Dung liền hỏi: “Anh đặt tên gì cho con?”
Trần Cảnh Phấn cẩn thận suy nghĩ một chút, : “Đợi về đặt, đảm bảo, sẽ cùng em đợi tiểu t.ử đời.”
Tư Dung lời của Trần Cảnh Phấn chọc : “Có ai gọi con như ?”
Trần Cảnh Phấn một tay xách tay nải ngoài: “Thì bây giờ nó chẳng là một tiểu t.ử ?”
Lúc đến cửa, đột nhiên đầu Tư Dung, : “Hoặc là, em thể tạm thời gọi nó là Hải Sinh, hy vọng hòn đảo chúng đang ở bình an yên .”
Nước mắt Tư Dung rơi xuống, cô đuổi theo mấy bước, tựa cửa nhẹ giọng : “Sao đặt tên khó thế.”
Dưới lầu, Diệp Thần và Cố Phán khi xem Ngũ Bảo xong, ông nội Diệp và bà nội Diệp tiễn cửa.
“Nhất định cẩn thận, chăm sóc cho Phán Nhi, cũng chăm sóc cho bản .”
Biểu cảm mặt hai vị trưởng bối vẫn bình tĩnh, chỉ là giọng điệu dặn dò bán sự lo lắng và căng thẳng của bọn họ.
Diệp Thần và Cố Phán gật đầu: “Ông nội bà nội, hai ở nhà cũng chú ý, chúng cháu sẽ bình an trở về.”