“Cứu, cứu mạng với, khỉ, lợn rừng, nhiều động vật đều phát điên ...”
Kẻ đầu chính là La Bính trốn thoát khỏi căn cứ, lúc trông ông chật vật hơn nhiều.
Không chỉ La Bính, những khác cũng mang dáng vẻ kinh hồn bạt vía.
Chỉ thấy mặt bọn họ biến dạng, vết cào của động vật, những cục u sưng đỏ, còn cả những vết thương m.á.u chảy ròng ròng.
Sự chú ý của Diệp Thần dồn trang phục của mấy gã đàn ông .
Đây rõ ràng là quần áo mà nhân viên căn cứ mới mặc.
Mấy mắt , dường như từng gặp vài trong căn cứ.
đang yên đang lành, tại bọn họ động vật bao vây tấn công, chật vật trốn chạy đến đây?
Trong lòng Diệp Thần nhiều nghi vấn, nhưng vội vàng mở miệng hỏi, mà đợi những tự khai báo.
Quả nhiên, La Bính lên tiếng : “Các là của quân đội đúng ? Chúng là chuyên gia của căn cứ, bên phía căn cứ xảy chuyện , một đám đến phóng hỏa còn g.i.ế.c , chúng sự yểm trợ của các đồng chí khác mới trốn thoát , nhưng mà, nhưng mà...”
Nói đến đây, ông vô cùng đau lòng rơi nước mắt, những khác cũng phối hợp với ông vẻ mặt bi thương.
La Bính còn dứt lời, đám động vật vốn ngừng tấn công bọn họ một nữa ào ào xông lên.
Ba bọn họ sợ hãi hét lớn.
Cố Phán mỉm , với bé: “Cậu đuổi những con vật !”
Cậu bé ngẩn .
Cậu còn từng thử thuần phục nhiều loại động vật cùng một lúc như bao giờ!
Cậu thể ?
Cố Phán gật đầu với : “Chị tin thể , thử xem !”
Cậu bé do dự bước lên , huýt sáo vang dội và nhịp điệu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-chop-nhoang-my-nhan-mot-thai-nam-bao-lam-giau-tren-dao/chuong-937-tren-nguoi-cac-nguoi-co-phai-dang-mang-theo-tai-lieu-mat-khong.html.]
Đám động vật lục tục rời khỏi bọn La Bính.
Cậu bé ngờ thực sự thể , lập tức chút mừng rỡ như điên.
Thực sở dĩ đám động vật đó rời , đều là vì theo lời của Cố Phán.
mặt bao nhiêu , Cố Phán tiện để lộ năng lực của , đành một hùng vô danh, nhường công lao cho bé.
La Bính kinh hồn bạt vía liếc đám động vật , đó về phía Diệp Thần và Cố Phán bên cạnh .
Tầm mắt ông dừng mặt Cố Phán một lát, luôn cảm thấy dáng vẻ của cô quen mắt, dường như từng gặp ở đó .
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 70: Mang Theo Không Gian Vả Mặt Gia Đình Cực Phẩm
- TN 70: Cô Cướp Chồng Tôi, Tôi Nuôi Anh Quân Nhân Nhà Cô
- Thập Niên 70: Phúc Bảo
- Thập Niên 70: Sinh Liền Chín Đứa, Thiên Kim Thật Phá Mười Đời Đơn Truyền Nhà Chồng
- Quân Hôn Chớp Nhoáng: Mỹ Nhân Một Thai Năm Bảo Làm Giàu Trên Đảo
- TN 70: Vợ Chồng Cùng Xuyên Về Thập Niên 60, Mẹ Chồng Ta Là Người Trọng Sinh
- Thủ Trưởng Vô Sinh, Ta Mang Không Gian Cùng Nhãi Con Tòng Quân
Diệp Thần khẽ nhíu mày.
“Ông căn cứ xảy vấn đề ?”
“Bên chúng , thể trực tiếp xuống núi, các vẫn nên mau ch.óng đến căn cứ xem ! sợ trễ , các đồng chí đó sẽ kẻ g.i.ế.c sạch mất!”
Bàn tính của ông gõ vang.
Nếu Diệp Thần tin lời ông , dẫn theo đám quân nhân đến căn cứ, bọn họ sẽ lập tức bỏ trốn, đợi đến khi nhóm Diệp Thần phản ứng , bọn họ sớm mang theo tài liệu và liệu cao chạy xa bay !
Lại ngờ, Cố Phán bên cạnh Diệp Thần lên tiếng: “Bây giờ trong núi vàng thau lẫn lộn, chừng những nơi khác cũng kẻ , thấy vẫn nên cử vài hộ tống các vị chuyên gia xuống núi thì hơn!”
Giọng điệu Cố Phán chuyện dịu dàng, nhưng những lời là những lời La Bính thích .
Ông dám để Diệp Thần cử theo bọn họ?
Suy cho cùng bọn họ là những kẻ sắp mang theo tài liệu và liệu bỏ trốn!
“Sự việc nặng nhẹ nhanh chậm, trong căn cứ bao nhiêu mạng đang chờ giải cứu, chúng tiện chiếm dụng nhân lực của các nữa, cứ quyết định , chúng đây!”
Kế hoạch thì , hiện thực là đường của bọn họ chặn .
Cố Phán nhạt giọng hỏi: “ nghĩ, mấy vị chuyên gia hẳn là tay chạy ngoài chứ? Trên các đang mang theo tài liệu và văn kiện mật ?”
La Bính lập tức giật kinh hãi.