“Viện trưởng, chủ nhiệm, bác sĩ, cảm ơn , thực sự vô cùng cảm ơn.”
Bà nội Diệp kích động lời cảm tạ.
Mấy tiếng đồng hồ qua, trái tim họ lúc nào cũng treo lơ lửng, chỉ sợ Cố Phán và bọn trẻ sẽ gặp nguy hiểm.
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 70: Mang Theo Không Gian Vả Mặt Gia Đình Cực Phẩm
- TN 70: Cô Cướp Chồng Tôi, Tôi Nuôi Anh Quân Nhân Nhà Cô
- Thập Niên 70: Phúc Bảo
- Thập Niên 70: Sinh Liền Chín Đứa, Thiên Kim Thật Phá Mười Đời Đơn Truyền Nhà Chồng
- Quân Hôn Chớp Nhoáng: Mỹ Nhân Một Thai Năm Bảo Làm Giàu Trên Đảo
- TN 70: Vợ Chồng Cùng Xuyên Về Thập Niên 60, Mẹ Chồng Ta Là Người Trọng Sinh
- Thủ Trưởng Vô Sinh, Ta Mang Không Gian Cùng Nhãi Con Tòng Quân
“Cảm ơn , thực sự vô cùng cảm ơn.”
Bà nội Cố nắm c.h.ặ.t t.a.y viện trưởng và chủ nhiệm, trong lòng diễn tả sự kích động như thế nào.
Vị chủ nhiệm là do bà nội Diệp điều từ Kinh Thành tới, mượn danh nghĩa đến giảng bài để mời tới đây, là giỏi nhất của bệnh viện quân khu Kinh Thành.
“Chủ nhiệm Kim, thực sự vô cùng cảm ơn cô.”
“Bà nội Diệp, bà khách sáo quá . Đây là trách nhiệm của , tình trạng của t.h.a.i p.h.ụ , bọn trẻ cũng nuôi dưỡng ...”
Trong lòng chủ nhiệm Kim cũng vô cùng vui mừng.
Trước đây cũng từng gặp trường hợp sinh ba, sinh bốn, nhưng bao giờ suôn sẻ như .
Lần , họ gặp Cố Phán m.a.n.g t.h.a.i năm, mặc dù suýt chút nữa thì sinh khó, nhưng may mà Lý lão , giúp t.h.a.i nhi đầu đúng vị trí.
Nếu Lý lão châm cứu mà vẫn thể giúp t.h.a.i nhi đầu, thì bà chỉ còn cách tự tay.
Mặc dù bà cũng từng thực hiện nhiều ca phẫu thuật như , nhưng trong lòng vẫn chút căng thẳng, sợ đồng chí Cố Phán kiên trì nổi...
Hơn nửa tiếng , Cố Phán đẩy khỏi phòng sinh.
Lúc cô vô cùng yếu ớt, cô thấy tiếng của bọn trẻ, cũng thấy sự quan tâm của các bà và , cô chỉ thể yếu ớt nặn một nụ .
“Mọi nhường đường một chút, để sản phụ về phòng bệnh .”
Nghe thấy lời , các trưởng bối đều tránh đường.
Diệp Thần luôn túc trực bên cạnh, lúc cũng đang đẩy xe.
Phòng bệnh của Cố Phán là hai phòng ghép thành một, trong phòng phòng khách, năm đứa trẻ dùng mấy chiếc giường ghép với , Cố Phán tự giường bệnh.
Nhìn Cố Phán, ánh mắt hướng về phía năm đứa chắt chào đời bình an đằng , trong lòng bà nội Diệp và bà nội Cố vô cùng kích động.
“Ông trời phù hộ, Phán Nhi, cháu và các chắt đều bình an vô sự .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-chop-nhoang-my-nhan-mot-thai-nam-bao-lam-giau-tren-dao/chuong-823-nam-dua-tre-that-dang-yeu.html.]
Bà nội Diệp lúc , cảm thấy bộ sức lực đều tan biến, lúc cũng mệt mỏi vô cùng.
Rõ ràng bà gì cả, nhưng trong lúc chờ đợi, trong lòng quá mức căng thẳng.
“Bà chị già, bà chứ?”
Bà nội Cố quan tâm hỏi.
Bà nội Cố lúc cũng cảm thấy mệt, nhưng niềm vui sướng trong lòng chống đỡ cho bà, nhiều chắt trai chắt gái như , bà diễn tả sự vui mừng như thế nào.
“ khỏe.”
Hai bà nội Cố Phán, thấy Cố Phán lúc ngủ say, họ cũng phiền, cùng qua xem năm đứa trẻ.
Từ Ý bên giường Cố Phán, dáng vẻ của con gái, trong lòng bà kích động xót xa.
Con gái bình an sinh hạ năm đứa trẻ, thật sự quá .
Khoảnh khắc tin con gái sinh khó, bà thầm cầu nguyện trong lòng, ông trời ơi, xin ông nhất định để con gái bình an vô sự, cho dù dùng mạng sống của để đổi lấy sự bình an của con gái, cũng cam lòng...
“Bà chị dâu, bà xem Ngũ Bảo , con bé và Phán Nhi thật sự giống .”
“ là giống nó.”
“Đứa bé to nhất đấy.”
“Sau bốn trai bảo vệ con bé .”
“Mau kìa, chúng mở mắt .”
“Năm đứa trẻ thật đáng yêu.”
Diệp Thần nãy bọn trẻ một cái, ánh mắt lúc , tập trung khuôn mặt Cố Phán, tay nắm c.h.ặ.t t.a.y vợ, khoảnh khắc nãy, cứ ngỡ sẽ mất vợ.
Anh còn thấy vợ , nếu bề gì, bảo nhất định chăm sóc cho bọn trẻ.
Anh đồng ý với vợ, để vợ tự chăm sóc bọn trẻ.
Vợ còn tức giận trừng mắt .