Cố Phán lấy quả mận , ăn một quả.
Hương vị chua chua ngọt ngọt lúc , cô thật sự thích.
Chẳng bao lâu , xe đến công ty.
Đến công ty, lúc xuống xe, Cố Phán thấy ánh mắt của Hồ Mộc và Hồ Lâm đều đổ dồn , tay hai vươn , sẵn sàng đỡ cô bất cứ lúc nào.
Cô gì, chỉ mỉm bước văn phòng.
Buổi trưa ăn cơm xong, Cố Phán nhận điện thoại.
“Phán Nhi.”
Người gọi đến là bà nội Cố, để tiện gọi điện thoại, bà từ quê lên thành phố.
“Bà nội.”
“Hôm nay cháu cảm thấy thế nào, chắt của bà ngoan ?”
“Bà nội, cháu khỏe lắm ạ, bà lên thành phố ?”
Nghe Cố Phán , bà nội Cố ừ một tiếng.
“Ừ, chẳng tin cháu m.a.n.g t.h.a.i , bà và cháu đang tính thu xếp đồ đạc, qua bên đó chăm sóc cháu đây.”
“Bà ơi, thật sự cần qua chăm cháu , bên chăm sóc cháu . Vài ngày nữa cháu sẽ về nhà, đến lúc đó sẽ đón bà và bố lên Kinh Thành...”
Cố Phán trò chuyện với bà nội Cố một lúc lâu, bà nội Cố mới đồng ý tạm thời qua, nhưng vẫn sẽ nhờ gửi chút đồ cho Cố Phán.
Vừa cúp máy với bà nội xong, chuông điện thoại reo lên.
“Alo.”
Trong điện thoại vang lên giọng của bà nội Diệp.
“Phán Nhi ...”
Trong điện thoại, bà nội Diệp cũng những lời y hệt như bà nội Cố.
Cố Phán mỉm trò chuyện với bà nội Diệp một lát.
Gọi điện xong, Cố Phán phòng ngủ bên trong để nghỉ ngơi.
Đợi đến khi tiếng chuông báo thức cô mới tỉnh dậy.
Tắt báo thức , Cố Phán dậy rửa mặt, cũng tỉnh táo hơn nhiều.
Quay bàn việc, Cố Phán tiếp tục bận rộn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-chop-nhoang-my-nhan-mot-thai-nam-bao-lam-giau-tren-dao/chuong-663-mot-can-nha-gia-len-toi-vai-ngan-te.html.]
Hiện nay ở Dương Thành ít nhà thiết kế, nhưng mỗi tháng Cố Phán vẫn tự vẽ hơn chục bản thiết kế.
Nghĩ đến đứa con trong bụng, Cố Phán dự định vẽ vài mẫu quần áo trẻ em.
Hiện tại bọn họ chỉ bán quần áo lớn.
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 70: Mang Theo Không Gian Vả Mặt Gia Đình Cực Phẩm
- TN 70: Cô Cướp Chồng Tôi, Tôi Nuôi Anh Quân Nhân Nhà Cô
- Thập Niên 70: Phúc Bảo
- Thập Niên 70: Sinh Liền Chín Đứa, Thiên Kim Thật Phá Mười Đời Đơn Truyền Nhà Chồng
- Quân Hôn Chớp Nhoáng: Mỹ Nhân Một Thai Năm Bảo Làm Giàu Trên Đảo
- TN 70: Vợ Chồng Cùng Xuyên Về Thập Niên 60, Mẹ Chồng Ta Là Người Trọng Sinh
- Thủ Trưởng Vô Sinh, Ta Mang Không Gian Cùng Nhãi Con Tòng Quân
Quần áo trẻ em tốn ít vải hơn, nhưng giá cả hề rẻ.
Cố Phán vẽ một mẫu áo len, áo len màu cầu vồng, loại chắc nhờ xưởng dệt mới .
Cố Phán vẽ thêm vài bản thiết kế áo và quần, đều là đồ cho trẻ nhỏ.
Sau đó, Cố Phán nghĩ đến mũ.
Thư ký gõ cửa bước , thấy những bản thiết kế , nhịn mà lên tiếng khen ngợi.
“Cố tổng, chúng định bán cả quần áo trẻ em ?”
“ .”
Cố Phán một vòng quanh chợ đầu mối.
, cô cẩn thận hơn nhiều, còn đội cả mũ bảo hộ.
Mấy ngày về, chợ đầu mối còn náo nhiệt hơn .
Hơn nữa, các mặt hàng cũng đa dạng hơn.
Tình hình ở đây hơn cô tưởng tượng nhiều.
Cứ tưởng mười năm nữa mới sầm uất , tình hình hiện tại quả thực vượt ngoài mong đợi của cô.
Thêm đó, sự tuyên truyền của chính quyền, những ngày qua, lượng tiểu thương kinh doanh cũng tăng lên.
Mặc dù hiện tại công khai cho phép cá nhân buôn bán, nhưng ăn nhiều hơn hẳn.
Mà út Tạ và Bí thư Vương bọn họ, nay cũng công khai bày tỏ thái độ ủng hộ việc kinh doanh.
Xem xong chợ đầu mối, Cố Phán xem những khu nhà phúc lợi .
Đã ít tòa nhà cất nóc, hiện tại đều đang bắt đầu bước giai đoạn thiện.
Có vài cụ già đang dãy nhà bàn tán.
“Nếu mà rút thăm dãy nhà ngay phía thì quá.”
“Nghe cái đều rút thăm, dựa vận may.”
“Nghe bảo tới hàng ngàn căn, chỉ là nhà phúc lợi của các ban ngành, mà phần lớn là để bán, một căn giá lên tới vài ngàn tệ đấy.”